Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Chương 25: Chương 25




Editor: Tử Tinh

Quản gia đã từng phục vụ cho cha của Lâm Vinh Gia, tự nhiên vô cùng am hiểu tính cách của cậu con trai duy nhất trong nhà họ Lâm này, nghe anh ta nói như vậy, ông cũng không chút do dự, nhận lấy chiếc nhận bèn xoay người đi ra ngoài, một chút cũng không dừng lại.

Chỉ là các vị khách mời trong dạ tiệc lại không được bình tĩnh như thế, bọn họ bối rối nhìn nhau, \DDLQD/ tiếng nghị luận vang lên ong ong.

Đại thiếu gia này muốn tới phá đám sao? Như này rõ ràng chính là đánh vào mặt của Mạnh thiếu gia mà, trắng trợn khiêu thích đến thế!

Vẫn là Phương Man Ngọc lúc này hiểu được bản thân đang là chủ nhà, không nhịn được, bà kinh ngạc nhìn vẻ mặt cợt nhả buông tuồng của Lâm Vinh Gia, giọng nói lộ vẻ không vui: “Lâm tiên sinh làm như vậy hình như không tránh khỏi có chút hơi quá đáng rồi? Nếu không thích, cần gì phải đấu giá? Chẳng lẽ cậu không biết, cậu cũng không cần quan tâm tới thứ mà người khác gọi là vật kỷ niệm sao?”

Ánh mắt Mạnh Thiếu Văn gắt gao dán chặt vào Lâm Vinh Gia, đáy mắt phun ra lửa giận, nếu không phải Giản Uyển Linh đang lôi kéo anh ta lại, không chừng sẽ thật sự mất khống chế mà động tay động chân.

Từ trước tới giờ anh ta đều không phải là một người đàn ông lỗ mãng, nhưng tối nay lại nhiều lần bị nhắm vào, Giản Uyển Linh đều thấy được, đáy lòng cảm giác đau đớn, không nhịn được mà lạnh lùng nói với Lâm Vinh Gia: “Lâm Vinh Gia, anh rốt cuộc có ý gì? Chúng tôi với anh ngày trước không oán ngày nay không thì, vì sao anh cứ muốn chèn ép chúng tôi?”

Con ngươi đen nhánh của Mạnh Thiếu Văn vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người quản gia đang dời đi, một lúc sau, anh mới thu hồi tầm mắt, sắc mặt trắng bệch, không còn chút nào phong độ.

Còn Lâm Vinh Gia lại cười cười nhếch đôi lông mày anh tuấn, \DDLQD/ không hề chịu ảnh hưởng từ ánh mắt khác thường của những người khác, khuôn mặt mị hoặc nở nụ cười mập mờ, ánh mắt hời hợt liếc qua Giản Uyển Linh: “Honey, em thật là khiến anh đau lòng, trước kia em còn không có cái dáng vẻ chỉ mặt gọi tên anh như thế.”

Dứt lời, khuôn mặt anh tuấn thu lại nụ cười, thay vào đó là ánh mắt tìm tòi nghiên cứu: “Không ngờ sau khi trọng thương Honey phải ở nhà tu dưỡng, tu dưỡng tới nỗi đem cả tình cảm của chúng ta quên mất.”

Hí …… Trong vườn hít vào một ngụm khí lạnh, càng dỏng tai lên nghe chuyện xưa, tối nay tuyệt đối là dạ tiệc từ thiện náo nhiệt nhất mà bọn họ được tham gia, kịch hay tiếp nối, quả thật là khiến họ mở rộng tầm mắt.

Bọn họ chỉ biết là đại thiếu gia nhà họ Lâm lúc còn trẻ đã từng theo đuổi đại tiểu thư nhà họ Giản, nhưng lại không biết hai người có quan hệ quen thuộc như thế, lại có thể ở trong hoàn cảnh này mà công khai gọi Honey nữa sao?

Dù sao cũng là hàng giả, nhìn ánh mắt người đàn ông tĩnh mịch tựa như biển cả, Giản Uyển Linh hốt hoảng dời mắt, nhất thời thẹn quá hóa giận mà đứng dậy: “Tôi quả thật bội phục bản lãnh của Lâm tiên sinh, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ để mặc cho anh tùy ý vũ nhục, chúng ta trước kia chỉ quen biết hời hợt, xưng hô như thế hình như hơi quá thân mật rồi?”

Cô ta chỉ biết rằng người đàn ông này trước kia đã từng theo đuổi Giản Uyển Như, khi đó Giản Uyển Như kiêu ngạo tự phụ, bên cạnh luôn có anh Thiếu Văn bầu bạn, đối với những người đàn ông khác đều cự tuyệt, nhưng lại không biết thâm tình từ mồm anh ta nói là chuyện gì?

Giản Uyển Như vốn là người cao ngạo, sao có thể giấu anh Thiếu Văn để cùng một người đàn ông xa lạ quan hệ chứ?

Nhưng mà mấy lời bàn luận mập mờ này lọt vào trong tai Mạnh Thiếu Văn khiến anh ta cảm thấy vô cùng bối rối,\DDLQD/ chẳng khác gì trên đầu mình mọc ra cái nón xanh, xung quanh cũng có không ít người đang cười nhạo nhìn anh ta, khiến anh ta cảm thấy mất hết tự tôn, hung hăng bất bàn tay ngọc ngà của người con gái bên cạnh mình ra, trên mặt một mảnh thất vọng: “Uyển Như, em rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện giấu diếm anh….?”

Giản Uyển Linh vẫn còn đang trong dòng suy nghĩ tỉ mỉ về quan hệ của Giản Uyển Như và Lâm Vinh Gia, căn bản không ngờ được người đàn ông bên cạnh lại tự nhiên nổi đóa, cô ta không đứng vững liền bị đẩy ngã xuống đất, mắt cá chân cảm thấy đau đớn, từ sau khi bị rớt xuống biển, thân thể cô ta đã bị tổn thương rất lớn, hiện giờ chính là mỹ nhân ốm yếu.

Cô ta nhếch nhác té xuống đất, chợt ngẩng đầu lên, con mắt chăm chú nhìn Mạnh Thiếu Văn, ánh mắt trong suốt đẹp đẽ tràn đầy vẻ kinh hoảng:“Thiếu Văn, em với hắn ta thực sự không quen biết, là hắn ta cố ý hãm hại em, tình cảm của em đối với anh như thế nào, chẳng lẽ anh còn không rõ ràng sao?”

Mạnh Thiếu Văn đúng là hơi lỡ tay, \DDLQD/ chuyện ngoài ý muốn xảy ra năm năm trước đã khiến cho anh ta mỗi lần đối mặt với người phụ nữ này đều cảm thấy áy náy trong lòng, chỉ cần là thứ cô ta muốn, anh đều không chút do dự.

Thậm chí giấy chứng nhận kết hôn cũng đều theo ý cô, anh vốn chỉ muốn đính hôn trước, chờ thêm mấy ngày nữa mới kết hôn, nhưng cô lại khóc lóc bảo anh rằng cô không có cảm giác an toàn.

Được, vì cảm giác an toàn của cô, anh đã cầm hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với cô, ban đầu sẽ tiến hành nghi thức đính hôn, chờ tới cuối năm sẽ tổ chức lễ thành hôn.

Anh ta tự cho là mình đã làm đủ nhiều, nhưng chuyện tối nay xảy ra lại khiến cho hắn cảm thấy không thể đối mặt, trong đầu tràn ngập những tiếng hò hét, rõ ràng vẫn là khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ kia, nhưng lại khiến nội tâm anh ta lạnh lẽo, thậm chí, trong suy nghĩ của anh ta thỉnh thoảng còn hiện lên khuôn mặt của Ngu Vô Song.

Nhưng mà ý tưởng như thế vừa mới xuất hiện đã bị anh ta lắc đầu gạt bỏ, lạnh lùng nhìn chăm chú người phụ nữ té xuống dưới đất, \DDLQD/ rốt cuộc vẫn không đành lòng, vừa định tiến lên đỡ cô ta, thì người đàn ông phía sau đã nhanh hơn một bước ……

“Chậc chậc, Mạnh tiên sinh động tay động chân như vậy hình như quá mức thô lỗ rồi? Một thân sĩ sao lại có thể đẩy ngã phụ nữ chứ?” Lâm Vinh Gia hoàn toàn không để ý tới chuyện tình cảnh đã vô cùng rối loạn mà vẫn mạnh dạn thò một chân vào (giống như chõ mũi vào), anh ta mỉm cười ôn hòa đỡ Giản Uyển Linh dậy, một tay còn mờ ám đỡ lấy eo của cô ta, khuôn mặt tuấn dật tràn đầy nhu tình.

“Honey à, em không sao chứ? Nghe nói em với hắn ta đã đính hôn? Oh, No, như thế thì thật đáng tiếc, em biết đấy, lúc trước khi anh chưa đi Hongkong đã một lòng say mê đối với em rồi.”

Người đàn ông có khuôn mặt như điêu như khắc, đôi mắt sâu sắc của dòng máu lai Trung – Anh, giờ phút này đang thâm tình khẩn thiết nhìn người phụ nữ trong ngực, nghiễm nhiên trở thành hình tượng của kẻ si tình.

Nếu không phải người phụ nữ này đã sớm đính hôn, mọi người sẽ thực sự cảm thấy đây chính là trai tài gái sắc, nhưng mà lúc này lại ở ngay trước mặt chồng người ta mà đào góc tường, đúng là hiếm thấy.

Có vẻ đại thiếu gia Lâm Vinh Gia thật sự muốn cùng với tổng giám đốc Mạnh của Hằng Viễn tranh đấu tới mức không chết không từ.

Nếu là ở thời điểm bình thường thì Giản Uyển Linh sẽ rất hưởng thụ ánh mắt hâm mộ cái kiểu vạn chúng chú mục như thế nào, nhưng mà bây giờ trong lòng cô ta lại tràn đầy khủng hoảng, cô ta ngăn cản bàn tay của người đàn ông đang vuốt ve eo mình, cắn răng tức giận nói: “Lâm Vinh Gia, anh câm miệng cho tôi, tôi và anh căn bản không hề thân thiết? Vì sao anh muốn hại tôi? \DDLQD/ Tôi đã đính hôn, cả đời này tôi chỉ yêu duy nhất anh Thiếu Văn thôi.”

Chẳng qua là cô ta có tha thiết tỏ tình cũng không đổi lấy được sự cảm động của Mạnh Thiếu Văn, lạnh lùng nhìn đôi nam nữ đang ôm ấp nhau, anh chỉ cảm thấy cái nón xanh trên đầu ngày càng nặng, uy nghiêm và thể diện từ trước tới giờ đều mất hết không còn một mống: “Thì ra đây là ý định của Lâm tiên sinh, Uyển Như, em tự xử lý tốt mọi chuyện rồi hãy trở về nhà, anh còn có việc công ty phải đi trước.”

Cho tới bây giờ danh tiếng của Mạnh Thiếu Văn trong hội luôn vô cùng tốt, thanh niên tài tuấn, phong cách nhã nhặn, trẻ tuổi chững chạc, phàm là những từ ngữ ưu tú đều có thể dùng trên người anh ta.

Thế nhưng tối nay anh ta lại hoàn toàn mất đi tính nhẫn nại, sắc mắc khó coi thì thôi đi, dứt lời bèn xoay người rời đi, dĩ nhiên cũng vứt lại luôn Giản Uyển Như đó.

“Anh Thiếu Văn …….” Thường ngày Giản Uyển Linh đều gọi anh ta là Thiếu Văn, nhưng bây giờ đang hoảng hốt, cách gọi quen thuộc vì buột miệng mà lộ ra ngoài, cô ta nước mắt ròng ròng nhìn người đàn ông lạnh lùng biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng lạnh lẽo tới thấu xương: “Anh Thiếu Văn, vì sao anh không tin em?”

Đã lâu không ra ngoài giao tiếp khiến cho Giản Uyển Linh có chút không đối phó nổi, sau này ở bên ngoài, cô ta đã không còn cười nhạo những kẻ động chút là khóc sướt mướt nữa, hồi xưa cô ta trẻ tuổi, xinh đẹp lại tự tin, mỗi khi ra ngoài xa giao đều trở thành tiêu điểm của dạ tiệc.

Nhưng bây giờ cô ta lại quên mất đây là lúc nào, quên mất thân phận của mình, chỉ lo cho cái tâm tình nho nhỏ kia, cô ta càng như vậy càng khiến người khác xem thường.

Chỗ này đều là những người quyền quý nhất Nam Giang, có quý phu nhân già giàu, có thiên kim tiểu thư, lại càng không ít những quan chức giới chính trị, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Giản Uyển Linh, họ chỉ cảm thấy tiểu thư nhà họ Giản đúng là càng lớn càng trẻ lại rồi, bệnh nặng một trận khiến cho cả phong thái cũng biến mất.

Phương Man Ngọc thấy vậy, không khỏi có chút luống cuống, dạ hội từ thiện vừa mới bắt đầu không thể bởi vì chút chuyện hồ nháo này mà kết thúc chứ?

Bà tức giận trợn mắt nhìn Giản Uyển Linh đang uất ức rơi lệ, cuối cùng nhìn tới Lâm Vinh Gia đang cợt nhả, căm tức nói: “Lâm tiên sinh làm loạn đủ chưa? Man Ngọc tôi quả thực mất hết mặt mũi, đã nhiều lần khuyên nhủ Lâm tiên sinh, Lâm tiên sinh đều bỏ ngoài tai. Xem ra lần sau tôi nên tới nhà thăm hỏi một chút, xem xem là ai cho cậu cái gan lớn lối như thế!”

Vì kính trọng bà nên Lâm Vinh Gia mới có ý muốn nể tình, \DDLQD/ nhưng mà bây giờ bị vạch mặt rồi thì anh ta cũng lười giả bộ, đi thẳng.

Anh ta đắc ý nhìn về phía Ngu Vô Song, nhưng lại thấy vị trí đó đã sớm trống trơn, ngay cả người đàn ông kia cũng hoàn toàn biến mất.

Nhất thời, nụ cười trên mặt vụt tắt, thay vào đó dáng vẻ u ám, cắn răng cười lạnh: “Dì Phương nghĩ như thế nào thì tùy! Mười triệu kia cháu sẽ bảo quản gia lập tức mang tới, hiện tại đã không có ai hoan nghênh cháu, vậy cháu đi trước.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.