Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 53: Chương 53: Ca ca




Giọng điệu của hắn quá thân mật, một cách tự nhiên phát triển đến ám muội.

Đoạn Gia Diễn bị hắn ôm, trên người từ từ nhiễm mùi hương của hắn.

Áo khoác lớn vẫn còn bị Đoạn Gia Diễn cầm trong tay, trên người cậu chỉ mặc mỏng manh mỗi một lớp áo. Lộ Tinh Từ ôm cậu như vậy, cậu có thể cảm thận được rõ ràng cánh tay hắn đặt trên eo cậu thế nào, mang cậu ôm trọn vào lòng.

Vô tình hay cố ý, cánh tay đặt trên eo hơi hơi trượt xuống dưới. Như là cảm thấy bất ngờ, hắn không nhịn được nhẹ nhàng ấn một cái.

Lộ Tinh Từ lẩm bẩm: “Cậu thật gầy.”

Đầu Đoạn Gia Diễn nóng lên, chỉ cảm thấy khối da kia phảng phất như có dòng điện chạy qua, cậu không tự chủ được hơi co người lại.

“Cậu cảm thấy.” Dừng lại một chút, Đoạn Gia Diễn thành tâm thành ý hỏi: “Hai chúng ta ai giống lưu manh hơn?”

Lộ Tinh Từ không phản bác.

Qua chốc lát, hắn hơi cong mắt, trong giọng nói mang theo ý cười: “May mà cậu đáp ứng, nếu không pháo hoa sẽ để lại bóng ma trong lòng tôi mất.”

Đoá hoa trên bầu trời còn đang nở rộ, tiếng vang bạo liệt không khác nào tiếng sấm mùa đông.

Hắn nói, cảm giác được Đoạn Gia Diễn vốn hơi cứng đờ trong lồng ngực dần dần thả lỏng, cuối cùng thậm chí còn dán lên thân thể hắn. Lộ Tinh Từ cảm thấy đủ rồi, đang muốn buông tay ra.

Một cánh tay gầy gò trắng nõn, vòng qua bên eo ôm hắn lại.

Đoạn Gia Diễn vừa ôm hắn, vừa ghé vào lỗ tai hắn cười cười: “Vậy thì không được, bạn trai của tôi nếu sợ thứ này, truyền ra ngoài thật không dễ nghe đâu.”

Giọng cậu nói chuyện cà lơ phất phơ, giống như đang vu vơ nói đùa, lại khó giải thích được hiện ra chút nghiêm túc.

Lộ Tinh Từ phản ứng lại, không khỏi ôm chặt cậu hơn một chút nữa. Hắn lần đầu mới biết, thì ra thật sự có người vừa nói câu đầu tiên đã có thể đánh tan hắn đến tơi bời.

Không giống như biểu hiện tự nhiên trấn định, tim Đoạn Gia Diễn đập nhanh đến đòi mạng. Cậu rất ít khi ôm người khác thân mật như vậy, hơn nữa eo lại là vị trí mẫn cảm của cậu, Lộ Tinh Từ đụng vào, cậu có chút không chống đỡ nổi.

Nhưng giữa cậu với Lộ Tinh Từ, cậu mới vừa nói thích người kia, chỉ bởi vì một cái ôm đã tìm không ra nam bắc, nói ra thật mất mặt.

Mãi cho đến khi pháo hoa cháy hết, Lộ Tinh Từ vẫn không có ý muốn buông tay ra.

Cơn thẹn thùng và mới mẻ qua đi, Đoạn Gia Diễn rốt cục không chịu nổi. Cậu dò hỏi một câu: “Lộ ca, chúng ta còn muốn ôm bao lâu?”

Nhận ra Đoạn Gia Diễn muốn từ lồng ngực hắn rời đi, biết tính cách của gia hoả này không thể ngồi yên được, Lộ Tinh Từ bật cười: “Vậy không ôm.”

Vừa dứt lời.

Hắn cúi đầu, ngậm lấy môi Đoạn Gia Diễn.

Đoạn Gia Diễn: “!”

Đoạn Gia Diễn hoàn toàn cứng người tại chỗ.

Đệch? Nhà ai nói chuyện yêu đương lại như thế này, mới vừa xác định quan hệ đã hôn?

Hơn nữa….

Đoạn Gia Diễn cảm giác hắn câu được câu không nếm môi của cậu, đầu oanh một cái, cả cổ với mặt đều đỏ bừng.

Đoạn Gia Diễn gần như đứng ngốc tại chỗ, tuỳ ý động tác của hắn. Lúc đầu lưỡi hắn sắp đụng vào răng của cậu, Đoạn Gia Diễn rốt cục không chịu nổi.

Cậu tránh về sau một chút, sau gáy lại bị một bàn tay trùm lên, trong nháy mắt đó, cậu cho là Lộ Tinh Từ sẽ ấn cậu trở về.

Không thể lui được nữa, Đoạn Gia Diễn phản xạ có điều kiện muốn đạp hắn ra. Rõ ràng lúc nãy còn là người ôn nhu như vậy, sau khi xác định quan hệ, lại trắng trợn không kiêng dè gì lộ ra tính xâm lược. Đoạn Gia Diễn khó giải thích được cảm thấy giống như bị mắc mưu lừa gạt.

Tâm tình của cậu rất dễ hiểu, gần như đều viết hết lên mặt. Thấy trong mắt Đoạn Gia Diễn xẹt qua một tia không dễ chịu, tay cũng vô thức vỗ lên lưng hắn một cái, Lộ Tinh Từ biết đây chính là ý nói được rồi thì mau dừng lại.

Thật vất vả mới theo đuổi được tới tay, đương nhiên không thể bắt nạt quá mức.

Dù là lí trí nhắc nhở hắn mau dừng lại, nhưng dục vọng chiếm hữu ác liệt của Alpha cũng không khống chế được mà rục rà rục rịch.

Răng hắn không cam lòng cọ xát đôi môi mỏng của Đoạn Gia Diễn một cái, sau đó nhìn thẳng vào đôi mắt ẩm ướt trước mặt.

Đoạn Gia Diễn dù gì cũng là Omega, thiên tính khiến cậu không tự chủ được buông lỏng thân thể. Nét mặt cậu thoáng mờ mịt, giống như còn chưa phục hồi tinh thần sau lần thân mật vừa nãy.

“A Dã.” Giọng nói nam sinh mang theo dục vọng, vừa nhẹ vừa chậm: “Thích cậu.”

“…..” Nhiệt độ bên tai Đoạn Gia Diễn còn chưa giảm xuống, khí thế cứ hung hăng dần bốc hơi đi.

“Tôi lần đầu tiên thân thiết với người khác.” Ngón tay Lộ Tinh Từ đặt trên mí mắt Đoạn Gia Diễn, nhẹ nhàng cọ xát: “Còn chưa có kinh nghiệm.”

Bởi vì ngón tay mang theo nhiệt độ của hắn, lông mi cậu không tự chủ được khẽ run.

Nơi yếu mềm thế này, Lộ Tinh Từ cũng rất thích.

Đoạn Gia Diễn thật sự không hiểu, tại sao hắn có thể vô sự tự thông* hôn người ta đến hoa mắt váng đầu, còn có thể thản nhiên nói, tôi lần đầu hôn cậu, cậu thông cảm một chút.

(*Vô sự tự thông: không thầy dạy vẫn có thể tự hiểu.)

Thật vô cùng cầm thú.

Có lẽ có người trời sinh đã mang theo BUFF nói chuyện yêu đương. Ý thức được cái này, Đoạn Gia Diễn so sánh tình trạng mặt đỏ đến mang tai của mình, dục vọng muốn chiến thắng đột nhiên không rõ lý do bùng lên.

Đoạn Gia Diễn không muốn thua trận, cậu giống như tài xế già quen thuộc nơi chốn đánh giá: “Vẫn được, rất tốt.”

Lộ Tinh Từ trầm mặc một lát, xoa xoa đầu cậu.

Hắn không biết đoạn tình cảm từng trải Đoạn Gia Diễn, nhưng nhìn chuyện này, có lẽ Đoạn Gia Diễn thật sự am hiểu.

Nụ hôn đầu không phải hắn, hắn có chút không cam lòng.

Nhưng những thứ Đoạn Gia Diễn có thể cho sau này, hắn đều sẽ lấy hết.

Đoạn Gia Diễn thấy hắn ôn nhu săn sóc như vậy, đột nhiên cảm thấy hối hận.

Cậu đang muốn giải thích hành vi khiến người khác hiểu lầm của mình hồi nãy một chút, điện thoại đột nhiên vang lên.

Tâm tư Đoạn Gia Diễn đã rối loạn, cậu móc điện thoại ra, không cẩn thận ấn vào nút loa ngoài.

Giọng Tống Ý từ đầu bên kia truyền đến, lúc nãy chỉ nhìn thấy tình cảnh cậu kéo Lộ Tinh Từ đi, lúc này cả người đều rất hưng phấn: “Tiểu Đoạn! Cậu với lớp trưởng chạy đi đâu! Cậu làm gì người ta rồi!”

Đoạn Gia Diễn không kịp chuẩn bị đột nhiên nghe thấy tiếng dò hỏi đổi trắng thay đen này, thiếu chút nữa thì ném điện thoại.

Cậu dừng một chút, nỗ lực bảo trì trấn định, giọng vẫn còn mang theo tia khàn khàn sau thân mật: “Tôi có thể làm gì cậu ta?”

Cậu nói, muốn nhấn nút tắt loa ngoài trở về trạng thái bình thường.

Lộ Tinh Từ đè lại cổ tay cậu, lắc lắc đầu.

Đoạn Gia Diễn chần chờ một chút, cuối cùng vẫn không tắt loa.

Tống Ý hồn nhiên không biết chính mình ăn nói linh tinh bị Lộ Tinh Từ nghe hết sạch sành sanh: “Tư thế cậu nắm tay người ta kéo ra khỏi đám người vừa nãy, nói cậu muốn cưỡng hôn lớp trưởng tôi cũng tin. Cậu thật không làm gì?”

Đoạn Gia Diễn: “….”

Đoạn Gia Diễn trơ mắt nhìn Lộ Tinh Từ nghe thấy câu nói này không tiếng động nở nụ cười, sau đó tầm mắt di chuyển, dừng lại trên môi cậu.

Đúng là cưỡng hôn, nhưng cái này cần thay đổi chủ ngữ vị ngữ một chút.

Đoạn Gia Diễn khó giải thích được cảm thấy môi đang nóng bừng như bị đâm một chút. Đứng trước mặt Lộ Tinh Từ, nghe Tống Ý kỳ lạ vô nghĩa một trận, Đoạn Gia Diễn thật sự có chút xấu hổ. Cậu xảo diệu đổi chủ đề: “Cậu tìm tôi có việc?”

“Hai cậu có quay lại không?” Lúc này Tống Ý mới nhớ tới chính sự: “Bọn tôi đang ở KTV.”

Đoạn Gia Diễn nghiêng đầu nhìn Lộ Tinh Từ, hắn làm khẩu hình: Theo cậu.

Đoạn Gia Diễn suy nghĩ một chút: “Về, số phòng bao nhiêu?”

Lúc hai người bọn họ tới đó, bên trong KTV rất náo nhiệt.

Thẩm Trì Liệt nhìn thấy cậu đẩy cửa vào, cảm xúc mãnh liệt lớn giọng: “Các bạn mau tiến vào! Cho thấy cánh tay của các bạn được không! Thế hệ ca hát K mới sắp ra đời, xin cho tôi một tràng pháo tay nào!”

Đoạn Gia Diễn: “….”

Đoạn Gia Diễn: “Cậu không phải ngay cả hát cũng chưa hát chứ?”

Trần Việt vốn đang hát, nghe đến đó, duỗi tay ấn tạm dừng, không hát nữa, trực tiếp cầm micro nói: “Lộ Cẩu! Hai cậu đã làm gì!”

Thẩm Trì Liệt cũng ồn ào: “Đương nhiên là làm chút sự tình nên làm rồi, tay trong tay rời đi, lúc trở về không còn là bạn bè bình thường nữa!”

Trần Việt: “Ông chủ Thẩm nói thật đúng!”

Thẩm Trì Liệt: “Ông chủ Trần thật tinh mắt!”

Đoạn Gia Diễn xì một tiếng, khoé môi giương lên, trong nụ cười mang theo chút thờ ơ không để ý: “Các cậu loạn tên cái gì?”‘

Đối diện với ồn ào, bộ dạng cậu không có chút thẹn thùng nào, trái lại còn giống như đang phủ nhận suy nghĩ của hai người này.

Thẩm Trì Liệt với Trần Việt liếc mắt nhìn nhau, thấy trong mắt mỗi người đều có tia do dự và mờ mịt.

Không nên a?

Đã như vậy rồi, hai người này còn không thành?

Tầm mắt Lộ Tinh Từ quét một vòng, trong đây đều là người quen, sớm muộn gì cũng biết quan hệ của bọn hắn.

Không có gì phải che giấu.

Ngón tay Lộ Tinh từ duỗi sang bên cạnh, sau đó uốn lượn, nắm lấy tay Đoạn Gia Diễn.

Hắn hơi tránh ra, để những người khác có thể nhìn rõ, nhẹ nhàng nở nụ cười nói:

“Vừa nãy là làm cái này.”

Trong chốc lát, toàn bộ mọi người trong phòng đều lặng yên không một tiếng động.

Đoạn Gia Diễn không ngờ tới hắn đột nhiên dắt tay mình.

Cậu theo bản năng muốn tránh thoát, cuối cùng vẫn không nhúc nhích, bé ngoan để Lộ Tinh Từ nắm.

Vừa rồi còn giống như chó săn ra ngoài cắn người, bây giờ lại lập tức trở nên dịu ngoan.

Tầm mắt tất cả mọi người đều dừng lại trên mấy ngón tay đang nắm lấy nhau của bọn họ.

“Nam sinh cấp ba nắm tay, xem xem nên tính như thế nào?” Bị bọn họ nhìn giống như đang xem trò vui, Đoạn Gia Diễn cũng xem trò vui nhìn trở lại. Nhưng khác với bộ dạng tự nhiên trấn định hồi nãy, bây giờ nhìn cậu rất không tự nhiên.

Những người quen thuộc cậu đều biết, cậu đây là đang ngượng ngùng.

Thẩm Trì Liệt hiểu ra, Đoạn Gia Diễn không phải không thẹn thùng, mà chỉ thẹn thùng đối với người đặc biệt thôi.

Trần Việt sững sờ, sau khi phản ứng lại: “Ôi đệt! Chúc mừng Lộ tổng của chúng ta, 17 năm solo sinh nhai đêm nay kết thúc, cậu xem xem có nên bày 10 bàn tiệc để chúc mừng không?”

Thẩm Trì Liệt cũng cầm một cái micro khác trên bàn: “Chúc mừng con trai của ba thành công thoát cô đơn, kết thúc kỳ hạn 4 năm trống vắng một mình.”

Trần Việt tính toán một chút: “Không đúng, lần trước Đoạn Gia Diễn nói chuyện yêu đương là khi nào?”

Thẩm Trì Liệt trực tiếp đào bới gốc gác Đoạn Gia Diễn: “Lần trước cậu ta nói chuyện yêu đương là năm cấp 2! Còn rất thuần khiết, nụ hôn đầu của cái tên này còn ở ngay đây!”

Thẩm Trì Liệt cầm micro, toàn bộ phòng đều quanh quẩn thanh âm nụ hôn đầu vẫn còn đó.

Đoạn Gia Diễn vốn đã ngồi xuống, lúc này hận không thể đứng lên quần ẩu với hắn.

Lộ Tinh Từ nghe thấy câu nói kia, nghiêng đầu nhìn Đoạn Gia Diễn, ánh mắt có thể dùng từ thất kinh để hình dung.

Hắn bất giác nắm chặt tay cậu, ý cười ở khoé môi càng thêm rõ ràng.

Chu Hành Sâm đêm nay trải qua một phen lên voi xuống chó, từ khiếp sợ khi nghe thấy Lộ Tinh Từ biểu lộ với Đoạn Gia Diễn, đến khiếp sợ khi hai bọn họ cùng đến với nhau. Lúc này tiếp tục lại nghe thấy câu lần trước Đoạn Gia Diễn nói chuyện yêu đương là năm cấp 2, cười sắp điên luôn rồi: “Ha ha ha ha ha ha ha ha Đoạn Đoạn! Trước đây tôi còn tưởng cậu thật sự rất phóng túng! Tôi trách oan cậu rồi!”

Lúc này Đoạn Gia Diễn chỉ muốn đóng gói Chu Hành Sâm với Thẩm Trì Liệt ném ra ngoài.

Cậu không để ý chuyện bị người khác cười, cái cậu quan tâm là ở trước mặt Lộ Tinh Từ, cậu bị người khác cười như vậy.

Huống chi lúc nãy cậu còn giả vờ với hắn, hời hợt đánh giá người ta hôn cậu rất tốt, ai mà nghĩ còn chưa tới nửa tiếng, cậu đã trực tiếp bị vạch mặt.

“Thứ tốt như nụ hôn đầu, tôi cứ vậy chiếm được lợi sao?” Lộ Tinh Từ nhích lại gần cậu, thanh âm đè thấp, trong giọng nói như có ý trêu chọc rõ ràng, rồi lại lộ ra mấy phần trịnh trọng: “Vậy tôi phải thật quý trọng.”

Đoạn Gia Diễn bị hắn chọc ghẹo như thế, bên tai giống như rã rời.

“Vậy tôi cũng được lợi,” Cậu cố giả vờ trấn định: “Điều kiện này của Lộ ca chúng ta, tôi chắc chắn không thiệt thòi.”

Nhìn cậu giả bộ, mấy chữ cuối giống như đọc từng chữ vậy.

Lộ Tinh Từ còn chưa kịp cười cậu, Thẩm Trì Liệt đã dấy lên một trận gió bão mới: “Nếu thành, phải bày tỏ một chút chứ.”

Sau khi Trần Việt cùng chung chiến tuyến với Thẩm Trì Liệt, lúc này đã vô cùng theo sát nhịp điệu của Thẩm Trì Liệt: “Vậy ông chủ Thẩm ngài nói xem, nên bày tỏ làm sao?”

Cái tên Thẩm Trì Liệt đầy một bộ cợt nhả: “Hai cậu ai lớn hơn?”

Trần Việt đã hiểu ý hắn, quỷ khóc sói gào một trận: “Lộ Cẩu Lộ Cẩu! Lộ Cẩu lớn hơn 1 tháng!”

Thẩm Trì Liệt: “Vậy con trai theo người ta nói chuyện yêu đương, ít nhất con gọi người ta một tiếng ca ca chứ?”

Đoạn Gia Diễn không chịu nổi, rống trở lại: “Gọi cái rắm! Các cậu không biết xấu hổ sao, để ông yên tĩnh.”

Cậu nói xong, gọi Tống Ý một tiếng, thấy Tống Ý đang ngồi bên góc bàn cười: “Mở cho tên này một bài hát của người câm, để cậu ta ngồi lãnh hội chân lý của bài hát này, đừng trở ra gieo vạ người khác.”

Thẩm Trì Liệt cũng không ngại: “Con trai chọn bài hát, ba đương nhiên việc nghĩa chẳng từ, thế nhưng bài hát này có hơi khó key đó.”

Trần Việt: “Không sao, tôi hát với cậu.”

Thẩm Trì Liệt: “Ông chủ Trần!”

Trần Việt: “Ông chủ Thẩm!”

Hai người cấp tốc xây dựng nên tình hữu nghị, bắt đầu sung sướng cùng hát.

Đoạn Gia Diễn lười nhìn hai con hát này, cậu thu tầm mắt lại, thấy Lộ Tinh Từ dựa vào ghế sofa, bộ dáng có hơi lười biếng.

Con ngươi nam sinh đen thẳm, nếp uốn đuôi mắt nhẹ nhàng. Màu da nơi cần cổ trắng nõn đẹp đẽ.

Người đẹp mắt như vậy, bây giờ là bạn trai cậu.

Tâm tư đùa dai rốt cục không kiềm nén được. Đoạn Gia Diễn đánh bạo tiến đến bên tai hắn, đột nhiên gọi một tiếng: “Ca ca.”

Lộ Tinh Từ hơi run.

Tiếng ca ca nhẹ nhàng lại trêu tức kia, như là đao róc xương, róc xuống từng tấc từng tấc lý trí của Lộ Tinh Từ.

Hắn nhìn Đoạn Gia Diễn, cảm xúc trong mắt vừa ngột ngạt vừa thâm trầm, khoé môi cũng kéo lên.

Đoạn Gia Diễn có hơi mới mẻ nhìn hắn, như là không ngờ hắn sẽ phản ứng lớn như vậy. Sau đó cậu không khỏi cười rộ lên, đôi mắt tựa như mặt trăng lưỡi liềm.

Cậu bẩm sinh đã như vậy, đơn thuần lại tuỳ ý, có lúc thậm chí giống như không tim không phổi.

Chẳng hạn như bây giờ, cậu nhích lại gần, ở bên tai Lộ Tinh Từ xấu xa thổi khí.

“Ca ca,” Đoạn Gia Diễn nở nụ cười, dứt khoát nói: “Em vừa nãy cũng vậy, là lần đầu tiên thân thiết với người khác.”

Lộ Tinh Từ ừ một tiếng.

Ngón tay hắn khoát lên gáy Đoạn Gia Diễn, tràn ngập ý muốn khống chế mà nhẹ nhàng sờ một cái.

Đoạn Gia Diễn bị hắn sờ giống như sờ mèo, lòng vừa chột dạ vừa ngứa ngáy, đột nhiên có một ý nghĩ quá mức.

Cậu do dự mãi, thật sự là ngượng ngùng, nhưng cũng thật sự muốn nhìn phản ứng của Lộ Tinh Từ.

Đoạn Gia Diễn quyết tâm.

Cậu nghiêng người lên trước, bám vào bên tai Lộ Tinh Từ thì thầm: “Lần sau anh có thể luồn đầu lưỡi vào, em không cắn anh.”

Tác giả có lời muốn nói: Được, anh cậu đã biết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.