Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu

Chương 57: Chương 57: Đêm khuya




Sau khi kết thúc thi học kỳ, nhà trường cho tất cả học sinh nghỉ đông.

Hôm có thành tích, Đoạn Gia Diễn đã đến Hải Thành rồi.

Nhìn bảng thành tích trên điện thoại, Đoạn Gia Diễn vừa vui mừng vừa kinh ngạc. Cậu thi được hạng 462. Đề thi cuối kỳ không dễ, cậu vốn nghĩ mình sẽ bị tụt hạng, không ngờ còn có thể bò được lên phía trước một chút.

Phó Viện nhìn thấy thành tích của cậu, cũng vừa mừng vừa sợ. Để cổ vũ khoảng thời gian gần đây cậu tiến bộ, Phó Viện thỉnh thoảng sẽ đi dạo khắp nơi với cậu, còn mua thêm không ít thứ Đoạn Gia Diễn yêu thích.

Phó Viện thấy cậu thường xuyên chơi game, dứt khoát đổi hết máy tính trong nhà thành loại cao cấp. Đoạn Gia Diễn gõ lên bàn phím toả ánh sáng rực rỡ, cảm thấy vô cùng hài lòng.

Tối muộn, Đoạn Gia Diễn ngồi trong phòng cảm thụ máy tính mới của mình. Phó Viện nhiều lần đi vào đưa đồ ăn cho cậu, hỏi cậu có muốn đi ra xem tivi hay không, hoặc ra ngoài đánh bài với mọi người một chút.

Đoạn Gia Diễn qua bên Hải Thành ở, luôn cảm thấy không quen lắm, cậu làm bộ mình đang vội vàng chơi game: “Mẹ, mẹ đi ra ngoài đi, con đang xếp đội chơi game___ấy! Mẹ nhìn này, đồng đội hối con rồi, con chơi game trước đã.”

Phó Viện nhìn không hiểu game của cậu, chỉ thấy cậu ngồi bên kia gõ gõ bàn phím, dáng vẻ trông rất bận rộn, chỉ có thể rời đi trước: “Nếu con ở một mình nhàm chán thì ra ngoái đánh bài với mọi người.”

Nói nói, bà nhìn bộ dáng chuẩn bị chơi game đến trời đất tối tăm của cậu, cảm thấy không yên lòng: “Đừng chơi quá lâu, phải để mắt nghỉ ngơi.”

Đoạn Gia Diễn gật gật đầu.

Chờ Phó Viện đi, Đoạn Gia Diễn buông ngón tay đang đặt trên bàn phím xuống, chậm rãi thong thả xoay người.

Mấy ngày tết này thường rất lâu mới có thể xếp đội, cậu luôn phải chờ ở giao diện tìm đồng đội hơn 10 phút mới được.

Đang lúc buồn chán, đột nhiên cậu cảm thấy thân thể có hơi nhũn ra.

Một trận tê ngứa quen thuộc từ xương xương cụt bò lên, Đoạn Gia Diễn sững sờ mấy giây, chỉ cảm thấy cả người chậm rãi biến nhiệt.

Dù biết thời kỳ phát tình của mình luôn không có quy luật, nhưng trong chốc lát, Đoạn Gia Diễn vẫn cảm thấy đến đúng khoảng thời gian này thì thật quá không đúng dịp.

Không sớm không muộn, cố tình lại đến lúc cuối năm….

Cậu nhanh chóng đứng lên từ chỗ ngồi, đi mấy bước tới tủ đầu giường, lấy ra một bình thuốc ức chế.

Trong lúc cậu tiêm thuốc vào, cánh tay truyền đến từng cơn đâm nhói, da dẻ cũng nổi lên mấy vết đỏ. Ngay lúc cậu đang luống cuống tay chân, hệ thống game thông báo đã tìm được đội.

Đoạn Gia Diễn căn bản chẳng còn sức quan tâm đến game nữa, sau khi tiêm thuốc ức chế vào xong, cơn nhộn nhạo khiến cả người khó chịu từ từ lui xuống. Nhưng chứng kích ứng mang đến đau đớn lại có xu hướng càng mãnh liệt hơn.

Thấy game chỉ còn dư lại mấy giây, Đoạn Gia Diễn do dự một chút, vẫn không vào.

Tình trạng này của cậu, chơi game cũng chỉ kéo chân người khác. Đoạn Gia Diễn đá dép lê ra nằm ngã xuống giường, lấy chăn bọc cả người mình lại.

Vẻn vẹn chỉ một cái chăn không có cách nào ngăn cách tin tức tố của Alpha khác, cậu không biết xung quanh có bao nhiêu Alpha, nhưng những tin tức tố xa lạ này tiến vào trong da từng chút một, tựa như có trăm ngàn cây kim nhỏ đâm cắm vào người cậu.

Không biết qua bao lâu, Đoạn Gia Diễn thật sự không chịu nổi nữa, cậu mò tìm điện thoại, vào trong liên hệ kiếm tên Lộ Tinh Từ.

Cậu muốn gọi điện thoại cho hắn, dời đi lực chú ý của mình.

Nhấn gọi qua, bên kia không lâu đã nghe máy.

Nghe thấy giọng hắn, tim Đoạn Gia Diễn nhói một cái, nhỏ giọng nói: “Anh nhận nhanh thật.”

“Mới vừa đánh bài xong, em liền gọi điện qua.” Lộ Tinh Từ trêu cậu: “Không phải bình thường em đều ở trong game, không có thời gian phản ứng anh hả?”

Đoạn Gia Diễn không lên tiếng cong cong môi. Trên người vẫn rất đau, cậu cắn môi, tận lực xem nhẹ cơn đau đớn này: “Bởi vì bình thường không có gì chơi vui, em chỉ có thể chơi game thôi.”

Cậu dừng một chút: “Mỗi ngày anh đều chơi rất vui đi? Mấy ngày trước Chu Hành Sâm còn ở trong nhóm gào thét rủ đi hát, anh cũng đi phải không?”

Nhớ tới hôm giao thừa, Đoạn Gia Diễn hình như cũng như thế này chơi game cả đêm. Lộ Tinh Từ biết cậu ở bên đó ăn tết không vui, có lẽ cũng không thể tự do được.

Hắn có chút đau lòng cậu, đổi chủ đề.

“Ngày hôm nay có rất nhiều họ hàng trong nhà đến, mấy người mẹ anh thiếu người đánh bài, gọi anh đến cho đủ.” Lộ Tinh Từ nói: “Tối nay chơi mạt chược, thắng rất nhiều tiền.”

Lộ Tinh Từ nói nhiều, hẳn là một số không nhỏ.

“Lộ ca thật giỏi, danh xưng vua đánh bạc này ngoại trừ anh thì không ai đảm đương nổi.” Đoạn Gia Diễn không thoải mái lắm, thái dương căng lên. Cậu lăn một vòng trên giường, thuận miệng nói: “Vậy có nên gọi là giàu sau một đêm không? Nhớ chia cho em nữa.”

Bên kia nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Mua quần áo cho em.”

“Không cần,” Đoạn Gia Diễn vốn chỉ muốn đùa một chút, không nghĩ tới hắn lại nghiêm túc như vậy. Cậu vội vàng nói: “Anh mua skin cho em đi, em muốn skin Kaisa mới. Em cũng lấy tiền mừng tuổi mua skin Akali cho anh.”

Có lẽ là trong lời nói của cậu mang theo bất ngờ và hoảng loạn quá nồng đậm, cậu rõ rõ ràng ràng nghe thấy tiếng Lộ Tinh Từ nở nụ cười.

Cười xong, Lộ Tinh Từ không rối rắm chủ đề này nữa, hắn hơi nâng giọng: “Đang làm gì?”

“Lúc nãy chơi game.” Đoạn Gia Diễn nói: “Sau đó___a!”

Lưng cậu đột nhiên đâm nhói, Đoạn Gia Diễn nhịn không được đạp mạnh chân một cái, miệng cũng không khỏi kêu lên một tiếng.

Lộ Tinh Từ vốn định cười cậu có phải muốn sống trong game luôn rồi phải không, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu đau đớn không bình thường này, hắn thu lại tâm tư đùa giỡn, trong giọng nói toát ra một tia cấp bách: “Làm sao vậy?”

Qua một hồi lâu, hắn mới nghe thấy Đoạn Gia Diễn trả lời.

Có lẽ là bởi vì đau đớn, giọng Đoạn Gia Diễn hơi run rẩy, Lộ Tinh Từ gần như có loại ảo giác cậu đang bị oan ức.

“Kỳ phát tình của em đến, chứng kích ứng tái phát….” Đoạn Gia Diễn thở dài, cậu đau đớn nắm drap trải giường: “Một thời gian dài rồi chưa tái phát, có hơi không quen lắm.”

Đoạn Gia Diễn vừa nói, vừa nhìn tình hình của mình. Vết đỏ giống như dị ứng trên người cậu đang chậm rãi tăng trưởng thêm.

“Bắt đầu khi nào?”

“Không biết?….Hình như nửa tiếng trước.” Đoạn Gia Diễn đau đến nói chuyện đứt quãng.

Cậu dừng một chút, mới trầm giọng nói: “Anh nói xem, em có nên đến bệnh viện một chuyến không? Nhưng mà mấy ngày nay sợ là không có phòng cách ly.”

Lúc trước cậu đi bệnh viện thăm Hạ Vân Thâm, lo lắng lúc ăn tết mình xảy ra bất trắc, cố ý đi tìm bác sĩ hỏi xem có phòng cách ly Omega không. Nhưng bởi vì đến tết, phòng cách ly các bệnh viện lớn ở Hải Thành đều đầy ắp người, nếu cậu muốn dùng phòng cách ly, chỉ có thể hẹn trước tháng sau.

Đoạn Gia Diễn giống như đang lầm bầm: “Hay là em ngủ một giấc? Lúc ngủ….Chắc sẽ không bị đau tỉnh đâu đúng chứ?”

Cậu càng nói càng cảm thấy khó chịu, không nhịn được dùng sức siết chặt một góc chăn.

Lộ Tinh Từ thấy giọng cậu dần trở nên yếu ớt, đánh gãy cậu: “Em đừng nói chuyện, trước tiên nghỉ ngơi một lúc đã.”

Đoạn Gia Diễn đáp một tiếng.

Lộ Tinh Từ còn nói thêm cái gì đó, nhưng lực chú ý của Đoạn Gia Diễn đều bị đau đớn hấp dẫn, không nghe được rõ ràng.

Hình như là nói, “Chờ anh một chút”?

Nhưng chờ hắn làm gì? Đoạn Gia Diễn trong cơn mê man nhớ lại nội dung cuộc nói chuyện hồi nãy, mà đại não không rõ ràng, tư duy cũng đứt quãng.

Cậu muốn gọi Phó Viện, lại không có sức phát ra âm thanh.

Đoạn Gia Diễn đau đến hôn mê bất tỉnh.

Chờ đến khi ý thức Đoạn Gia Diễn quay trở lại, cảm thấy có cánh tay đang ôm mình. Cậu được một người khác ôm trọn vào lòng.

Hắn dán cơ thể cậu vào thân hình cao to của hắn, ôm cả người cậu khảm vào trong ngực. Trên người người này có mùi hương cỏ cây nhẹ nhàng mát mẻ, thuần tuý giống như tuyết đầu mùa đông.

Mang theo nhiệt độ làm cậu yêu thích, thay cậu an ủi chứng kích ứng khiến cậu thống khổ.

Cảm nhận được tin tức tố quen thuộc, Đoạn Gia Diễn gần như không thể tin mở mắt ra, nhìn thấy Lộ Tinh Từ gần trong gang tấc.

Bọn họ nằm trên cùng một cái giường, hắn thấy cậu tỉnh lại, nét mặt chậm rãi giãn ra.

Đoạn Gia Diễn nhìn đường nét khuôn mặt anh khí sạch sẽ của hắn, tim như bị thứ gì đó mềm mại rót vào, tốc độ đập nhanh đến không tự chủ được.

“Sao anh lại ở đây?” Đoạn Gia Diễn đánh giá bốn phía, phát hiện mình vẫn nằm nguyên ở trên giường, không nhịn được nghi ngờ chọc chọc cánh tay Lộ Tinh Từ: “Em lại nằm mơ sao.”

Lộ Tinh Từ không trả lời vấn đề này, duỗi tay chỉnh lại mái tóc tán loạn của cậu, hạ thấp mắt: “Còn đau không?”

“Có hơi đau, nhưng mà tốt hơn rất nhiều so với lúc nãy.” Đoạn Gia Diễn ăn ngay nói thật. Xúc cảm trước mắt nói cho cậu biết tất cả không phải ảo giác, cậu thật sự khó mà tin nổi, lại hỏi thêm một lần: “Sao anh lại tới đây? Đã trễ thế này.”

“Người nhà đưa anh qua.”

“Lái xe cũng không nhanh như thế chứ?” Đoạn Gia Diễn liếc nhìn sắc trời bên ngoài, xác định trời còn rất tối: “Từ Ninh Thành đi tới Hải Thành ít nhất phải mất khoảng 3, 4 tiếng.”

Lộ Tinh Từ nhìn đôi mắt cậu tràn ngập tò mò, viền môi hơi kéo thẳng, đầu lưỡi sát qua khoé môi.

Cuối cùng nhẹ giọng thẳng thắn: “Trực thăng tư nhân.”

Đoạn Gia Diễn nghe thấy hắn trả lời, hơi ngẩn ra.

Cậu thật không nghĩ tới, Lộ Tinh Từ lại dùng cách này chạy qua đây, nhưng nghĩ đến thân phận của hắn, lại cảm thấy không có cái gì phải khó hiểu.

Một hồi lâu sau, cậu cười hì hì sát lại trước mắt Lộ Tinh Từ: “Vậy có phải mỗi lần nhà anh đi đâu, đều có thói quen dùng trực thăng đi tới đi lui không?”

Lộ Tinh Từ cong khớp tay, thân mật gõ nhẹ xuống trán cậu: “Nghĩ gì thế.”

“Em còn chưa thấy trực thăng tư nhân bao giờ, rất hiếu kỳ.” Cậu nói nói, chợt nhớ tới chính sự.

Đoạn Gia Diễn thu lại tâm tư đùa giỡn, nghiêm túc hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt anh chạy qua đây, dì có biết không?”

Không chờ Lộ Tinh Từ trả lời, cậu lại nghĩ tới Phó Viện: “Mẹ em có biết không? Bà ấy cho anh vào? Tối thế này, em thấy bà ấy sẽ không để anh chen chung một cái giường với em đâu?”

Cậu liên tiếp ném ra một đống vấn đề, lúc hỏi cũng không có ý định ngừng lại.

Thật ra Đoạn Gia Diễn cũng không phải quá tò mò mấy việc này, chỉ là đột nhiên nhìn thấy Lộ Tinh Từ, một người cậu vốn cho rằng không thể xuất hiện bên cạnh lại chạy tới đây, khiến cậu rất muốn cùng trò chuyện với hắn.

Trong lúc Đoạn Gia Diễn hỏi liên tiếp, vô ý thức cọ cọ quanh lồng ngực Lộ Tinh Từ.

Cậu rất thích hương vị trên người hắn, như là nước biển với rừng rậm, có sức mạnh khiến người ta trở nên yên bình.

Lộ Tinh Từ tuỳ ý để cậu cọ loạn vào mình, cánh tay vốn đang ôm sau lưng Đoạn Gia Diễn, thuận thế trượt xuống giống như có ý trấn an.

Hắn nhìn bộ dáng Đoạn Gia Diễn ỷ lại vào mình, nét mặt ôn nhu: “Đều không nhớ rõ? Lúc anh tới em đã nằm trong bệnh viện rồi.”

Đoạn Gia Diễn hơi run run.

Cậu đối với việc Lộ Tinh Từ nói hoàn toàn không có ấn tượng, có thể tượng tượng được cậu hôn mê đến mức nào: “Vậy là anh….?”

“Anh đến bệnh viện giải thích với mẹ em, còn mang theo giấy báo cáo độ xứng đôi ở bệnh viện Nam Sơn, sau đó bọn họ mới đồng ý để em trở về.” Lộ Tinh Từ kiên nhẫn trả lời: “Mẹ anh biết anh muốn đến Hải Thành, mẹ em cũng biết anh với em nằm cùng nhau.”

Hắn nói mãi, có ý riêng mà nở nụ cười: “Anh bây giờ ngủ ở đây, cũng coi như được hai bên gia trưởng đồng ý? Em không cần lo lắng.”

Đoạn Gia Diễn nghe hắn nói xong, à một tiếng.

Cậu không rõ ràng, tại sao Lộ Tinh Từ ở đây trong khoảng thời gian ngắn như vậy, lại có thể xử lý tốt hết mọi việc khiến cậu lo lắng.

Lộ Tinh Từ nghe tiếng à không rõ ràng kia, híp híp mắt.

Bộ dạng cậu có chút mờ mịt, đôi mắt hổ phách mở to, không tự chủ được toát ra một tia quyến luyến.

Tia không muốn rời xa hiện ra trắng trợn, cực kì thoả mãn dục vọng độc chiếm của Alpha.

Cho dù như vậy, thời gian cũng không cho phép hắn với Đoạn Gia Diễn tiếp tục trò chuyện tán ngẫu. Lộ Tinh Từ ấn cậu vào lồng ngực: “Sắp ba giờ rồi, ngủ trước đi, có vấn đề gì ngày mai anh trả lời em.”

Vừa nghe thời gian, Đoạn Gia Diễn gật gật đầu.

Cậu thuận thế dụi đầu vào hõm vai Lộ Tinh Từ, vừa điều chỉnh tốt tư thế, đột nhiên nhớ lại một chuyện.

Cậu vẫn giữ tư thế chôn đầu vào bả vai hắn, mở miệng nói: “Vậy bây giờ em ngủ, đến ngày mai, có phải anh sẽ rời đi không?”

Lộ Tinh Từ nghe cậu hỏi như vậy, sờ sờ mái tóc mềm mại của cậu.

“Ngày mai phải đi, mẹ anh rất lo lắng.”

Đoạn Gia Diễn nghe hắn nói như vậy, không tự chủ được cứng đờ thân thể.

Cậu không nghĩ tới Lộ Tinh Từ cứ như vậy mà đi, nhưng lúc này cuối năm, cậu cũng không nên tiếp tục phiền phức người ta nữa.

Nếu không ngày mai để hắn đánh dấu tạm thời?

Cậu đang câu được câu không suy nghĩ, nam sinh ôm cậu tiếp tục nói: “Nhưng anh lo lắng cho em, chỉ có thể cùng mang em đi.”

Đoạn Gia Diễn nghe đến thế, đưa đầu ra một chút, chăm chú nhìn thẳng hắn.

Cố tình Đoạn Gia Diễn còn không quá chắc chắn, hỏi lại hắn giống như để xác nhận: “Anh nói cái gì?”

“Cùng anh trở về đi,” Lộ Tinh Từ nhìn bộ dáng chần chờ của cậu, tim mềm nhũn ra: “Mẹ anh cũng rất muốn gặp em.”

Hắn biết Đoạn Gia Diễn ở bên này ăn tết không vui, vừa vặn bây giờ bởi vì chứng kích ứng, hắn có lý do thích hợp dẫn cậu về.

Đoạn Gia Diễn đúng thật muốn cùng đi với hắn, nhưng nghĩ tới bối cảnh gia đình Lộ Tinh Từ, ngoài mong đợi, trong lòng cậu hiếm thấy còn hiện ra thêm vẻ sốt sắng.

Đoạn Gia Diễn nửa thật nửa đùa nói: “Vậy chẳng phải là em sắp gặp người lớn? Tuy rằng em đẹp trai như vậy, nhưng em không thể đảm bảo người lớn nào cũng yêu thích em đâu.”

“Đừng lảm nhảm.” Lộ Tinh Từ nở nụ cười: “Cũng không phải em chưa từng gặp mẹ anh.”

Đoạn Gia Diễn cũng không biết hắn không nhìn ra căng thẳng của mình, chỉ thấy thái độ hắn tự nhiên, xuất phát từ lòng tín nhiệm, Đoạn Gia Diễn cảm thấy việc này vẫn có thể làm được.

Mới vừa tiếp nhận sắp xếp ngày mai, cậu lại nghĩ tới một chuyện: “Vậy mẹ em phải làm sao bây giờ? Em còn chưa nói em có chứng kích ứng với bà ấy, lần này ngất đi, chắc chắn bà ấy bị em hù chết rồi.”

“Bà ấy đúng thật sắp bị em hù chết. Anh đã nói đại khái với dì, dì bảo muốn hỏi ý kiến của em, nếu em đồng ý, vậy ngày mai em sẽ cùng anh trở về Ninh Thành.” Lộ Tinh Từ nói nói, hơi nâng giọng, ôn hoà phê bình cậu: “Sao em có thể gạt mẹ em việc quan trọng như vậy?”

“Lúc đó em nghĩ có thể tìm anh giúp đỡ.” Đoạn Gia Diễn ngượng ngùng để hắn trách mắng: “Hơn nữa mẹ em thường bận rộn công việc, phải lo lắng rất nhiều vấn đề, nói không chừng em nói cho mẹ biết, bà ấy sẽ kéo em đến nhà anh nói cảm ơn mất.”

“Cũng không khác biệt lắm.” Lộ Tinh Từ nhớ lại phản ứng đêm nay của Phó Viện: “Dì liên tục nói cám ơn anh.”

Đoạn Gia Diễn nghe đến đó, trong lòng sinh ra mấy phần xấu hổ.

Biết cậu đang nghĩ gì, Lộ Tinh Từ an ủi: “Bà ấy chỉ bị em doạ chút thôi. Ngủ trước đi, ngày mai thức dậy rồi giải thích với bà ấy thật tốt.”

“Được.”

Đoạn Gia Diễn đáp lại xong, hơi nhích lại gần bên cạnh.

Đêm nay cậu lôi kéo Lộ Tinh Từ hỏi nhiều vấn đề như vậy, nhưng thiếu chút nữa lại quên việc quan trọng nhất.

“Em còn chưa nói cảm ơn anh.”

Lộ Tinh Từ nhấc mắt, có hơi bất ngờ Đoạn Gia Diễn còn có thể nghĩ đến cái này.

Một cánh tay trắng nõn, chậm rãi đặt lên bả vai hắn.

Omega thời kỳ phát tình mang theo mùi hương giống như mây mù mông lung. Như là biết hắn thích gì, Đoạn Gia Diễn liếm môi một cái, dựa sát lại, nở nụ cười nhìn hắn:

“Cảm ơn ca ca.”

Tác giả có lời muốn nói: Không cần khách khí, là người một nhà cả

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.