Tokyo Hoàng Đạo Án

Chương 42: Chương 42: Cảnh 2: Điểm ảo




Tôi bật kêu lên kinh ngạc.

Vậy hóa ra chỉ là ảo giác! Azoth chưa bao giờ tồn tại cả. Cô ta chỉ là một ảo ảnh.

Tôi choáng váng đến không còn nghĩ được. Tôi phải cố gắng lắm mới giữ mình ngồi vững. Tôi đã bị đánh lừa.

Bà Iida và ông chồng thám tử của bà cũng rất ngạc nhiên. Cả ba chúng tôi đăm đăm nhìn Kiyoshi, háo hức được nghe phần giải thích tiếp theo.

“Nào, dĩ nhiên, các phần cơ thể không thể ghép lại với nhau bằng băng dính mờ,” Kiyoshi tiếp tục với giọng tỉnh bơ. “Do đó, Taeko cần một thứ khác có tác dụng như keo dính. Khái niệm về Azoth kỳ quái đến mức ý nghĩ lắp ghép các phần cơ thể của các cô gái khác nhau cũng chẳng bao giờ được chấp nhận trong suy nghĩ của bất kỳ ai. Tất cả mọi người đều cho rằng cái đầu bị mất đã được dùng để tạo ra Azoth, người phụ nữ hoàn hảo với vẻ đẹp tối thượng. Hình ảnh nụ cười bí ẩn của cô ta đã trói buộc mọi người suốt bốn mươi năm, cứ như thể nghệ thuật của một họa sĩ thời Phục Hưng là một mẹo lừa vậy. Trong trường hợp này, hung thủ sử dụng luật phối cảnh để vẽ ra bức tranh hoàn hảo của các vụ án mạng. Nhưng Azoth thì chỉ thực sự tồn tại ở điểm ảo mà thôi. Không ai từng tính đến khả năng là cô gái bị mất đầu có thể vẫn còn sống. Đúng thế - Azoth chưa bao giờ được tạo ra, kể cả trong tâm trí của hung thủ; hơn nữa, chưa bao giờ Azoth có ý định tồn tại.”

“Chà, tôi tin chắc các vị sẽ tự gỡ rối được phần còn lại của bí ẩn này. Xin cảm ơn các vị đã lắng nghe.”

Cả ba chúng tôi ngồi đờ đẫn mất một lúc.

Sau đó tôi kêu lên, “Đợi đã! Anh không thể dừng lại vào lúc này được!”

Tôi có nhiều câu hỏi hơn mức tôi tự giải đáp được. Kiyoshi, lúc này đang vờ tỏ ra chán ngán, chỉ cười cười và tranh thủ thời gian nhâm nhi cà phê.

Tôi vẫn hoàn toàn rối trí. Tôi cảm thấy như thể mình đang đứng trước một khu rừng xung quanh có hàng trăm gốc cây hình dấu hỏi. Cảm xúc của tôi tạo ra một cơn bão làm cây cối lung lay. Những câu hỏi ào ào tuôn ra.

“Nhưng thủ phạm là ai? Tại sao mấy cái xác lại được chôn chỗ sâu chỗ nông? Vị trí chôn các xác chết có thật sự liên quan gì đến chiêm tinh không? Các vị trí được lựa chọn như thế nào? Kinh tuyến 138o 48’ Đông có ý nghĩa gì? Thứ tự phát hiện ra các xác chết có quan trọng không? Động cơ chính của hung thủ là gì? Cô ta đã lẩn trốn ở đâu? Ghi chép của Heikichi thật sự mang ý nghĩa gì?...”

“Chà, Ishioka, tôi ngạc nhiên là anh lại quan tâm đến những chi tiết như vậy!” Kiyoshi nói và mỉm cười. “Thường anh chẳng chịu nghe khi tôi nói những điều quan trọng. Giờ có vẻ như tôi đang ca tụng hung thủ - và thực tế tôi đang nghĩ rằng đúng là như vậy. Taeko Sudo thực hiện các vụ án cực kỳ xuất sắc, cô ta xứng đáng nhận được sự bái phục của chúng ta. Nếu tôi là hung thủ, tôi dám chắc mình cũng sẽ làm y như vậy. Tiếc là chúng ta không thể nghe cô ấy trực tiếp giải thích. Nhưng các vị có thực sự muốn tôi tiếp tục không?”

Ông Iida và tôi đều gật đầu còn bà Iida mở to mắt, thúc giục cậu tiếp tục.

Kiyoshi mở cuốn sổ tay mà cậu đã vẽ vời lúc trước.

“Được rồi, thưa các vị, đây là hình minh họa về sáu cái xác theo thứ tự tìm được, bắt đầu với phần xác được xác định là của Tomoko ở bên trái. Các vị có thể thấy tôi đã đưa tất cả thông tin cá nhân của họ và cũng ghi rõ phần cơ thể nào bị mất. Tuy nhiên, chỉ mới nhìn vào đây, không dễ biết trò lừa kia như thế nào, mà dĩ nhiên, đó mới là toàn bộ vấn đề! Nhưng nếu chúng ta sắp xếp sáu cái xác theo một trật tự khác, các vị sẽ thấy một bố cục rất mạch lạc.” Kiyoshi tiến tới bảng đen và vẽ sáu cái xác lần nữa trong khi vẫn giải thích.

“Trước hết, ở bên trái, chúng ta có Tokiko, cung Bạch Dương, bị mất đầu; sau đó đến Yukiko, cung Cự Giải, mất phần ngực; rồi tới người thứ ba, Reiko, cung xử nữ, bị mất bụng...

“Giờ xin hãy xem lại hình minh họa đầu tiên của tôi cho thấy thứ tự tìm thấy các xác chết. Vào thời điểm phát hiện ra những cái xác này, các vị nhớ chứ, xác thứ tư, thứ năm và thứ sáu đều đã ở trong quá trình phân hủy. Gương mặt của họ không thể nhận diện được. Tuy nhiên, cái xác thứ nhất, thứ hai và thứ ba vẫn còn khá nguyên vẹn để nhận diện. Xin hãy nhớ rõ ràng ghi chép của ông Umezawa được dùng như một chỉ dẫn.”

“Tiếp tục, tôi sẽ ghi tên của từng phần cơ thể được tìm thấy – để cho thấy thực tế phần cơ thể nào thuộc về ai...”

“Như các vị có thể thấy ở đây, ngoại trừ trường hợp đầu tiên, mỗi ‘cơ thể’ thực tế đều gồm các phần cơ thể của hai người phụ nữ khác nhau. Trong từng trường hợp, việc kết hợp những phần cơ thể này đều được xác định – hoặc xác định nhầm – thành một người.”

“Giờ để tôi cho các vị thấy cũng chính tiểu xảo này đã được sử dụng như thế nào, giống như trò gian lận với những tờ 10.000 yên...”

“Hung thủ cắt năm xác chết như thế này. Sau đó phần dưới của mỗi xác được chôn cùng với phần trên của xác bên cạnh. Cuối cùng, các vị sẽ có ảo giác là có đến sáu xác chết.

“Khi chứng kiến bản chất kinh khủng của vụ việc và sức lực ghê gớm phải bỏ ra, các vị có thể sẽ rất ngạc nhiên khi biết rằng vụ này do một người phụ nữ thực hiện. Chà, cho đến giờ, ai cũng nghĩ rằng hung thủ phải cưa sáu xác người đến mười lần – hai lần với bốn xác và một lần với hai xác. Thực tế, chỉ có một nửa công việc bởi vì cô ta chỉ cưa có năm xác chết thành mười phần. Sau đó cô ta phải ghép nối các phần theo cách tôi chỉ ra ở đây và đem chôn. Dĩ nhiên, việc thay đổi quần áo cho họ cũng khá vất vả, nhưng hung thủ rõ ràng đã hoàn thành công việc.”

“Nào, thế còn vị trí chôn cất xác chết thì sao? Chà, rõ ràng là nếu cả sáu xác chết được chôn cất ở cùng một vị trí thì thủ đoạn của hung thủ sẽ dễ dàng bị các điều tra viên nhận ra một khi người ta tìm thấy các xác chết. Để tránh được điều này, cô ta chọn sáu vị trí khác nhau. Vâng, đúng như vậy, cô ta chọn các vị trí chứ không phải Heikichi! Hung thủ chính là người đã viết phần ghi chép của ông ấy. Tôi không nghĩ cô ả tin vào kiến thức chiêm tinh mà cô ta đưa vào phần ghi chép, bởi vì, như các vị thấy, phần trên và phần dưới của mỗi xác phụ nữ thực tế được chôn tách biệt ở phía tây và đông Nhật Bản. Nhưng thực tế đây là một thủ đoạn rất xuất sắc.”

“Giờ thì đã rất rõ, Taeko Sudo chính là một trong sáu cô gái. Và giờ tôi có thể tiết lộ đó là ai. Cảnh sát bị dẫn dắt đến chỗ cho rằng cô ta đã chết cùng với những người khác và rằng cái xác không đầu chính là cô ả. Đúng, người không tìm thấy đầu chính là... Tokiko. Cho nên chắc chắn cô ả là hung thủ.”

Cả phòng lặng phắc. Tất cả chúng tôi đều không nói lên lời một lúc lâu.

“Như vậy,” tôi lên tiếng. “Ý anh là thực ra Taeko Sudo là...”

“Tokiko Umezawa.”

Một lần nữa, không khí lại im phắc khi chúng tôi cố gắng tiếp nhận lời tiết lộ này.

Kiyoshi để chúng tôi ngừng lại một lúc lâu rồi mới nói một cách hờ hững, “Chà, thưa quý vị, các vị còn có câu hỏi gì không?”

Cả ông và bà Iida rõ ràng đều không nghĩ đến vụ việc nhiều như tôi; họ cũng không biết rõ về Kiyoshi như tôi. Cho nên tôi đành nhận lấy vai trò thủ lĩnh của một nhóm thính giả đầy bối rối.

“Trước hết, nói về độ sâu chôn những cái xác...” tôi bắt đầu. “Các xác chết được tin là của Yukiko, Nobuyo và Reiko được tìm thấy muộn hơn ba cái xác đầu bởi vì họ được chôn sâu hơn. Như thế cũng là có chủ ý phải không?”

“Đúng như vậy,” Kiyoshi đáp. “Đó chính là mấu chốt của việc chôn sâu hơn: nhằm trì hoãn thời gian bị phát hiện. Ở đây chúng ta có thể thấy sự cao tay của Tokiko. Cô ả dàn xếp để ba xác chết đầu tiên được tìm thấy vào mùa xuân; mùa hè ấm áp đang đến gần, vì vậy các xác chết sẽ nhanh chóng được đem hỏa táng. Cho nên khi tìm ra ba xác chết còn lại, cảnh sát sẽ không còn ba cái xác đầu tiên để so sánh nữa. Nếu họ vẫn còn đủ cả sáu xác thì họ có thể so sánh tiết diện vết cắt và phát hiện ra sự kết hợp mặc dù quần áo có thể làm ảnh hưởng đến phán đoán của họ. Tất nhiên, thủ đoạn này sẽ không có tác dụng ở các nước dùng biện pháp mai táng thay vì hỏa táng.”

“Tokiko chọn để cho xác của Tomoko bị phát hiện đầu tiên, bởi vì đó thật sự đúng là Tomoko, mặc dù cô ấy bị mất đôi chân. Cái xác được xác định là Tomoko ngay lập tức. Đó là lý do vì sao xác được bỏ lại trên mặt đất – để dễ phát hiện. Mặt khác, cái xác được xác định là Tokiko trên thực tế lại là Yukiko – không có đầu. Tokiko biết rằng một cái xác mất đầu sẽ được kiểm tra rất kỹ càng, cho nên cô ta sắp xếp để cho nó bị phát hiện sau – nhưng không phải cuối cùng. Nếu Tomoko được phát hiện đầu tiên, Akiko và Tokiko có thể được phát hiện kế tiếp, tiếp đến là Yukiko, Nobuyo và Reiko. Đó là trình tự mong muốn bởi vì theo thời gian phát hiện ba cái xác cuối cùng, các phần cơ thể bị cưa ra đã phân hủy và ít nhiều biến thành khung xương.”

“Việc cắt khúc các xác chết và trình tự phát hiện sẽ rất có hiệu quả, bởi vì phần cơ thể bên trên hoặc bên dưới của mỗi nạn nhân đều sẽ được đem hỏa táng trước khi phần cơ thể còn lại được tìm thấy. Và bên điều tra sẽ không thể nhận ra kết hợp giữa hai phần cơ thể là hoàn toàn sai, thậm chí nếu ba cái xác tìm thấy đầu tiên được để cùng một chỗ với nhau.”

“Xác của Yukiko – bị nhận diện nhầm là Tokiko – không được chôn sâu lắm. Nhưng các phần cơ thể được xác định là Yukiko thì lại được chôn rất sâu. Đó chính là mẹo thực hiện trò gian lận này.”

“Làm cách nào Tokiko bảo đảm được rằng xác của Tokiko sẽ bị nhận diện nhầm thành xác cô ta?” Tôi hỏi.

“Chậc, hai chân của Yukiko bị biến đổi do nhiều năm múa ba lê, đó là một trong những những đặc điểm nhận diện, nhưng chưa phải là đủ. Cho nên Tokiko đã khôn khéo chuẩn bị những bằng chứng giả. Trong ghi chép của Heikichi, Tokiko được mô tả là có một vết bớt. Thực tế, chính Yukiko mới là người có vết bớt bên sườn phải. Tokiko cố ý tạo ra một vết tương tự trên người mình và để lộ cho mẹ mình thấy để sau này bà ấy có thể nhận diện cô ta. Xác Yukiko chôn không sâu để có thể được phát hiện khi vẫn còn nhận ra được vết bớt và xương bàn chân bị biến đổi; và chắc chắn là Tae đã nhận nhầm cái xác thành xác của con gái bà ấy.”

“Có rủi ro từ phía mẹ của Yukiko, bà Masako, người đương nhiên cũng biết rõ vết bớt của Yukiko. Do đó, điều quan trọng là bà Masako phải không có cơ hội tới nhận diện xác có vết bớt lẫn xác được chôn cùng với đầu của Yukiko – thực ra là của Reiko. Bà Masako sẽ lập tức phát hiện ra chi tiết dối trá. Cho nên xác của Yukiko phải được chôn thật sâu.”

“Thời gian Yukiko, Nobuyo và Reiko được tìm thấy trong quá trình phân hủy thì bà Masako đã bị giam như một nghi phạm. Trong tù, chắc chắn bà ấy sẽ trở nên loạn trí. Cảnh sát sẽ không xem xét những lời oán hận của bà ấy một cách nghiêm túc. Họ sẽ không để cho bà ấy xem cái xác được tìm thấy cùng với đầu của Yukiko để nhận diện, chắc chắn là không khi nó đã bị phân hủy khá nhiều. Cơ thể thật của Yukiko được thiêu hủy và người ta coi đó là Tokiko mà không cần cho bà Masako nhận diện.”

“Nhưng bà Ayako Umezawa cũng là một vấn đề. Reiko và Nobuyo đều là các con gái yêu của bà ấy và Tokiko biết bà ấy sẽ tới bất kỳ đâu để nhận diện họ; bà ấy sẽ kiểm tra xác họ thật kỹ càng, cho dù trông họ có kinh khủng đến thế nào. Và nếu dường như có gì đó không ổn, chắc chắn bà ấy sẽ nói ra. Hơn nữa, do được loại trừ khỏi danh sách nghi can nên có thể cảnh sát sẽ tin những gì bà ấy nói – hoặc ít nhất cũng lắng nghe bà ấy. Do đó, các phần cơ thể được xác định là các con gái của bà ấy phải chôn sâu nhất.”

“Tôi xin nói rằng trở ngại lớn nhất Tokiko gặp phải khi tiến hành kế hoạch của mình không phải là quá trình điều tra của cảnh sát mà là mẹ của các nạn nhân, bởi vì trực giác của một người mẹ rất mạnh mẽ.”

“Điều cũng rất quan trọng là cái xác đầu tiên – bị mất hai chân – được tìm thấy không lâu sau khi các cô gái biến mất sao cho cảnh sát có thể liên hệ các vụ án mạng với kế hoạch sáng tạo Azoth của ông Heikichi. Nếu tất cả các xác chết đều được chôn thật sâu thì chúng sẽ phân hủy, làm hỏng mất những bằng chứng quan trọng – vết bớt và các xương ngón chân bị biến đổi của các vũ công ba lê. Bên cạnh đó, một số xác có thể không bao giờ được tìm thấy; Tokiko cần người ta phát hiện ra tất cả sáu nơi chôn xác trước khi cô ả có thể cảm thấy an toàn.”

“Nhưng chẳng lẽ quá trình xét nghiệm nhóm máu lại không lật tẩy được gì sao?” Tôi hỏi.

“Cả năm cô gái đều có nhóm máu A. Đúng là một sự trùng hợp, đặc biệt là họ đều có cung chiêm tinh khác nhau. Thực tế này đã hỗ trợ cho Tokiko. Nhưng anh nói đúng, Ishioka ạ - tình thế ngày nay sẽ rất khó khăn. Nếu việc xét nghiệm nhóm máu được thực hiện vào bây giờ thì chắc chắn người ta sẽ phát hiện ra điều gì đó. Tôi tin chắc ông Iida cũng biết rõ, xét nghiệm ABO thông thường có vài cách phân loại khác nhau, chẳng hạn MN, Q và Rh. Nghĩa là hiện nay máu có thể được phân loại thành hàng nghìn nhóm khác nhau. Hơn nữa, pháp y bây giờ có thể kiểm tra được nhiễm sắc thể, mô xương và nhiều thứ khác của nạn nhân để nhận diện. Có thể tiếp nhận thông tin từ máu, nước bọt, tinh dịch, da, xương, và vân vân. Thậm chí một xác chết đã bị đốt cháy hoặc phân hủy cũng cung cấp những bằng chứng nhiễm sắc thể. Các vụ án mạng Azoth thực hiện thành công vào năm 1936; còn bây giờ thì không thể thành công được. Tóm lại, khoa học giúp ngăn chặn tội ác trong xã hội của chúng ta, bởi vì có rất nhiều cách để bắt giữ tội phạm.”

“Nhưng còn các đồn cảnh sát ở các khu làng hẻo lánh thì sao?” Tôi hỏi. “Liệu họ có khả năng làm được tất cả các xét nghiệm đó không?”

“Làm tốt, Nhật Bản là một nước tương đối nhỏ với một hệ thống giao thông thuận tiện. Từ bất kỳ đâu, chỉ trong vòng ba hoặc bốn tiếng, bằng chứng sẽ được gửi tới các trung tâm sử dụng những phương pháp pháp y hiện đại. Tuy nhiên, theo như tôi biết, cách phân loại MN và Q được phát hiện rất nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc. Ông có biết chi tiết này không, ông Iida?”

“Đúng như vậy,” ông Iida đáp. “Quay lại năm 1936, chỉ có mỗi cách phân loại ABO thôi.”

Kiyoshi gật đầu. “Có còn câu hỏi nào nữa không ạ?”

“Có,” tôi nói ngay. “Giờ tôi hiểu vì sao kế hoạch của Tokiko lại thành công và bằng cách nào. Chẳng trách anh hết ầm lên ở Kyoto lúc anh bất chợt nghĩ ra sự thật! Nhưng làm thế nào anh biết rằng Taeko Sudo – tức Tokiko – có mặt ở Kyoto?”

“Ồ, rất dễ! Hãy nghĩ đến động cơ của bà ấy, Ishioka thân mến.”

“Nhưng tôi vẫn rất mù mờ. Tại sao bà ấy lại làm chuyện này?”

“Chà, anh có quyển Tokyo hoàng đạo án ở đây chứ? Anh làm ơn mở tới trang có phả hệ gia đình được không?... Đúng, nó đấy. Giờ hãy nghĩ về hoàn cảnh của gia đình Umezawa xem. Tokiko là con duy nhất của Tae, vợ đầu của Heikichi. Trong cả gia đình, Tae là người duy nhất không xuất thân giàu có và là người duy nhất không sống một cách phong lưu.”

“Tôi hình dung bức tranh thế này: Heikichi, vốn là người phong tình, hắt hủi Tae không khác gì một đứa trẻ vứt bỏ một món đồ chơi khi nó đã chán. Ông ta ly hôn bà ấy và cưới Masako. Khi Masako và ba cô con gái của bà ta chuyển vào ngôi nhà của gia đình Umezawa, cuộc sống của Tokiko thay đổi, nhưng chắc chắn theo chiều hướng xấu hơn. Một đứa trẻ rất nhạy cảm với những chuyện như vậy. Sau này, các cháu họ của Heikichi, Reiko và Nobuyo, cũng gia nhập với họ. Yukiko và Tokiko có chung dòng máu với Heikichi, người đã phản bội mẹ của Tokiko. Chắc chắn Tokiko có cảm giác bị ghét bỏ. Tôi hình dung ra sự cô đơn và oán giận của bà ấy lớn dần mỗi ngày, và cuối cùng biến thành một cơn cuồng nộ dữ dội trút lên những thành viên khác trong gia đình. Ngày hôm qua tôi đã không hề hỏi bà ấy về chuyện đó, bởi vì đơn giản là chúng ta không có đủ thời gian. Có lẽ bà ấy sẽ phải mất rất nhiều thời gian để giải thích. Chỉ cần biết rằng, bà ấy phạm một tội ác kinh khủng như vậy vì chính bà ấy lẫn vì mẹ đẻ của mình.”

“Tae gặp rất nhiều khó khăn kể từ khi công việc kinh doanh của cha mẹ bà thua lỗ. Số phận hẩm hiu của bà lẽ ra kết thúc khi bà ấy cưới Heikichi Umezawa, một người đàn ông giàu có; nhưng ông ta có người tình và ly hôn bà ấy. Phụ nữ thời nay mạnh mẽ và thông minh – họ sẽ làm bất cứ điều gì để giữ gìn cuộc sống hôn nhân của mình nhằm tránh khó khăn về tài chính hay sự coi thường về mặt xã hội – nhưng bà Tae là một phụ nữ rất truyền thống, khiêm nhường và cam chịu. Bà ấy không bao giờ than vãn; có lẽ bà ấy không biết mình có thể làm được gì khác. Tokiko luôn phải chứng kiến mẹ mình cô độc, nghèo khó và khổ sở trong khi những phụ nữ nhà Umezawa có cuộc sống phè phỡn. Bằng việc sát hại họ, Tokiko đã trả thù cho mẹ mình và cũng giúp đỡ bà ấy về tài chính.”

“Tôi cho rằng nếu những tội ác của Tokiko xuất phát từ động cơ là tình yêu thương và cảm thông của bà ấy dành cho bà Tae thì bà ấy sẽ lánh về một nơi: Sagano, ở Kyoto. Mơ ước của bà Tae là mở một cửa hàng ở đó, bởi vì đó chính là nơi duy nhất bà ấy có những kỷ niệm dịu ngọt. Nhưng bà Tae qua đời ở Hoya mà không thực hiện được giấc mơ của mình. Tôi cảm thấy Tokiko sẽ muốn biến giấc mơ của mẹ mình thành hiện thực.”

“Tôi lập tức đến Sagano và tới đồn cảnh sát. Tôi đã hỏi liệu có cửa hàng nào quanh đó bán những chiếc túi nhỏ và mang tên gì đó đại loại là Tae không; hoàn toàn hợp lý khi suy luận bà ấy sẽ lấy tên mẹ mình đặt cho cửa hàng. Người ta bảo tôi có một cửa hàng túi tên Megumi. Tôi đã tới để kiểm tra, và chắc chắn là bốn mươi ba năm sau các vụ án mạng, Tokiko vẫn ở đó. Bà ấy đã đổi tên thành Taeko Sudo.”

“Thế anh có nghĩ bà ấy chính là người mẫu có mặt bên Heikichi ngày 25 tháng Hai không?”

“Có, tôi tin chắc điều đó.”

“Thế còn bí ẩn về xưởng vẽ khóa trái?”

“À, chuyện đó rất đơn giản. Các vị cần nhớ rằng vào cái đêm xảy ra án mạng, trời bắt đầu có tuyết rơi trong khi Tokiko đang làm mẫu cho cha mình. Tuyết giúp bà ấy nảy ra ý tưởng tạo các dấu giày đánh lạc hướng. Ông Heikichi chắc chắn không ngần ngại gì khi uống hai viên thuốc ngủ trước mặt con gái. Có lẽ, bà ấy vờ như sắp ra về để khi ông bố quay lưng lại, bà ấy đánh vào đầu ông bằng một vật dẹt, làm ông ấy chết. Bà cắt râu, dịch chuyển giường và cái xác. Bà bố trí cho một chân ông ấy ở dưới giường để trông như thể ông ấy ngã khi được kéo tít lên tận trần nhà bằng dây. Sau đó ra khỏi cửa, đi giày của mình và mang theo giày của cha, tới bên cửa sổ đã được bà ấy mở sẵn từ trước và dùng một đoạn dây choàng vào then cửa, kéo nó vào vị trí. Bà ấy không thành công với cái khóa – bà ấy không thể khóa được nó từ bên ngoài.”

“Sau đó khi mang giày của mình đi hết lớp tuyết đến đường phố, Tokiko sải chân quay lại cửa xưởng vẽ, nhưng lần này đi bằng mũi chân. Tokiko xỏ giày của cha mình và cẩn thận giẫm lên đúng những dấu mũi chân của mình để quay ra phố lần nữa.”

“Chắc chắn Tokiko đã ở ngoài trời cả đêm; bà ấy có thể trở về nhà mẹ đẻ của mình nhưng đã quá muộn nên không bắt được tàu hay xe buýt. Đón một chiếc taxi là không thể được vì lái xe sẽ nhớ mặt bà ấy. Chắc chắn bà ấy phải đi lang thanh đâu đó trú tạm vào cái đêm tuyết lạnh lẽo đó. Bà ấy cũng phải tìm một nơi để chôn giấu hung khí.”

“Sáng hôm sau, Tokiko quay lại nhà Umezawa. Chắc chắn Tokiko phải mang theo giày của cha mình trong một cái túi. Bà ấy nấu bữa sáng cho cha như thường lệ, mang đồ ăn tới xưởng vẽ, nhìn vào cửa sổ, sau đó kêu ầm ĩ và chạy đi tìm người cứu giúp. Có thể bà ấy đã ném đôi giày vào tiền sảnh qua cửa sổ. Đám phụ nữ nhà Umezawa chạy tới xưởng vẽ và hợp lực tìm cách phá cửa. Họ không chú ý đến đôi giày. Trong tình trạng hỗn loạn đó, tôi đoán Tokiko đã bấm khóa khi dọn dẹp những mảnh vỡ quanh cửa.”

“Tôi hiểu rồi,” tôi nói. “Vậy là khi cảnh sát hỏi bà ấy, bà ấy nói rằng cửa đã khóa.”

“Đúng thế.”

“Và mẹ bà ấy cũng nói dối giúp bà ấy?”

“Chính xác. Bà mẹ khai rằng Tokiko đã ở suốt đêm tại nhà mình.”

“Sau đó Tokiko giết Kazue và giăng bẫy ông Takegoshi phải không?”

“Đúng, đó là phần ghê tởm nhất của câu chuyện. Không như gia đình Umezawa, ông Takegoshi không có lý do gì để phải chịu nạn. Giờ thì có thể đã quá muộn, nhưng cuối cùng chúng ta đã biết sự thật và có thể cầu nguyện cho ông ấy. Ishioka, làm ơn mang giúp tôi chai dầu hỏa ở phòng bên được không?”

Tôi đi ra và tìm thấy chai dầu chúng tôi dùng để nhóm lò sửa vào mùa đông. Khi tôi quay lại, Kiyoshi đang đứng bên bồn rửa. Cậu ấy thả cuốn sổ của Takegoshi vào và đổ một ít dầu hỏa lên trên.

“Mời mọi người lại gần đây,” cậu ấy nói. “Bà có mang theo diêm hay bật lửa không, bà Iida?... À, tốt quá. Cho tôi mượn được chứ?”

Tôi lên tiếng nói rằng mình có mang theo.

“Cám ơn anh Ishioka, nhưng tôi nghĩ tốt hơn nên dùng của bà Iida.” Cậu gỡ lấy một que diêm của bà Iida, quẹt lửa và ném vào bồn. Cuốn sổ cháy bùng lên ngay lập tức.

Cả bốn chúng tôi đứng quanh bồn như đang ở chỗ đốt lửa trại. Kiyoshi dùng một cái que chọc vào cuốn sổ đang cháy và những đám tro đen bay lên không trung.

“Cuối cùng mọi chuyện cũng qua,” bà Iida nói bằng một giọng rất nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.