Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 507: Chương 507: Ngoại truyện: Bạo lực trong toa let (3)




Tưởng Vũ Hàng quả nhiên là một người đàn ông thật 'đúng giờ', nói làm mười phút, quả nhiên đúng mười phút sau đã kéo quần lên! Sửa sang lại quần áo hoàn chỉnh, anh ta trở lại phòng ăn, áo mũ chỉnh tề y như lúc trước ngay cả một cọng tóc nhỏ cũng không có rối loạn!

Trái lại, người phụ nữ phải đứng tựa vào vách tường kia lại chật vật đến không chịu nổi ...

Mái tóc vốn được chải chuốt chỉnh tề, bị chà đạp giờ giống như một mớ cỏ dại rối bời! Lớp trang điểm tinh tế đã bị xóa hết, những vết tím bầm làm cô bắt đầu choáng váng, bên miệng đỏ rực hiện rõ vết một cái tát thật mạnh! Cúc áo nơi cổ áo bị kéo đứt, lộ ra lớp da thịt trước ngực bị cắn đến đỏ bừng. Tất chân buông lỏng xuống dưới, chiếc quần lót màu đen viền tơ bị ném sang một bên, cặp đùi còn yếu ớt chưa đứng thẳng lại được!

Cho dù không nhìn thấy lúc trước có chuyện gì xảy ra, nhưng chỉ cần nhìn giờ phút này, người khác chỉ nhìn đơn giản cũng có thể đoán được đã có chuyện gì xảy ra với cô!

Cường bạo, nhất định cô đã bị cường bạo rồi !

Tưởng Vũ Hàng đến nhìn cũng không liếc nhìn cô thêm một cái, liền xoay người bỏ đi!

"Anh...anh định vứt lại em ở trong này sao? Anh không sợ rằng một khi em ra ngoài, Vũ Nghê nhất định sẽ nghĩ ngay được chuyện gì đã xảy ra hay sao?" Cô tiếp tục hỏi đầy khiêu khích, muốn hỏi anh ta vì sao lại có thể đối xử với cô như vậy? Cho đến cùng anh định làm gì với cô đây? Cho dù có nói như thế nào đi nữa, bọn họ cũng đã ở cùng với được ba năm, đã làm hết những chuyện thân mật thuộc loại giữa tình nhân, nhưng anh sao có thể đối xử với cô đến một chút tình cảm đều không có như vậy được!

"À..." vẫn xoay lưng về phía cô, anh ta lạnh lùng cười nhạo nói."Cô nghĩ rằng chuyện tôi và cô, tôi sẽ để cho loại người như cô có cơ hội ấy sao?"

Nói dứt lời, anh ta lấy trong túi quần ra chiếc điện thoại di động, báo cho trợ lý của mình!

"Tưởng Vũ Hàng, anh có nhìn thấy Tĩnh Tĩnh hay không vậy?" Vũ Nghê thấy bạn trai mình từ trong phòng rửa tay trở về lên tiếng hỏi!

Tưởng Vũ Hàng thong dong tự nhiên ngồi vào trong ghế dựa, mặt không đỏ nói đầy vẻ coi thường: "Vừa rồi Tĩnh Tĩnh nói, ngồi ở chỗ này rất khó chịu, cho nên cô ta nhờ nói với em đã đi về trước rồi, trả lại thời gian cho hai người chúng ta!"

"Thế này thật không được hay lắm? Hai người bọn em cùng nhau tới, hiện giờ lại cô ấy lại về nhà chỉ có một mình... Haiz! Sao vừa rồi anh không ngăn cô ấy lại?" Tĩnh Tính thật sự rất nhạy cảm, chắc chắn cô ấy phải biết cô cảm giác chân thực nhất của cô đối với Tưởng Vũ Hàng là như thế nào, sao có chuyện cô ấy lại vứt bỏ một mình cô ở lại nơi đây?" Tưởng Vũ Hàng, em hơi mệt, muốn về nhà!"

Uống xong một ngụm rượu, Tưởng Vũ Hàng nghĩ cũng không hề nghĩ, gật đầu."Được, nhưng em chờ anh ăn một chút nhé anh hơi đói!" Đồ đàn bà thối tha đáng chết kia, chỉ biết mưu tính nghiêng về mình!

Ô ta tới nơi này chẳng phải là muốn để cho anh phải chú ý tới cô ta hay sao? Đã như vậy, đương nhiên anh sẽ thỏa mãn cho cô ta!

Ăn vài thứ này nọ, bỗng nhiên anh ta không nhịn được khóe môi liền cong lên, lộ ra một nụ cười thỏa mãn. Ở trên thân thể của cô ta quả nhiên là cực kỳ thích, anh ta cũng đã từng có không ít phụ nữ, nhưng quả thật chỉ có cô mới là người phù hợp với anh ta nhất! Cũng là bởi vì như thế, tuy cô luôn tự cho mình là đúng, luôn khiêu chiến sự tức giận của anh ta, khiến anh ta tức giận đến ... không thể không chỉnh đốn lại cô, nhưng anh ta cũng luôn luôn luyến tiếc không muốn buông tay cô!

Lúc này, có lẽ ngay cả chính Tưởng Vũ Hàng cũng không hề chú ý tới, trong đầu của anh ta, toàn bộ cảm xúc của anh ta đều bị Quan Tĩnh chiếm giữ hết, hoàn toàn không hề chú ý tới bạn gái đang ngồi đối diện với mình!

***************** phân cách tuyến ******************

Vừa mới chui vào dưới chiếc chăn mỏng, lại vươn người duỗi tay lại xé một tờ lịch ngày!

Hiện tại những người trẻ tuổi hầu như rất ít còn dùng loại lịch hàng ngày này, nhưng cô lại có thói quen dùng loại lịch này! Chỉ có điều, loại thói quen này cũng không mang đến cho cô sự vui vẻ, mà chỉ cho cô sự bất đắc dĩ cùng chua sót!

Hàng ngày cô đều ở đó chờ mong ngày mai đến, hi vọng có thể đạt được một sự thu hoạch không tưởng! Nhưng mỗi lúc trời tối cô lại xé đi một tờ lịch ngày đầy mất mát, bởi vì cô vẫn như vậy, sống một cuộc sống cô đơn cùng đau khổ, thứ cô cần tìm luôn luôn chỉ gặp thoáng qua. À không, đôi khi là ngay cả chỉ gặp thoáng qua cũng không có!

Đã mấy ngày rồi nhỉ ?

Anh ta cũng đã vài ngày rồi chưa có hề ghé tới nơi này với cô rồi...

Cô đã phá lời thề rồi, nhìn miệng vết thương trên đầu cũng không khác lắm, vẩy cũng đã hết sạch rồi !

13 ngày, đã 13 ngày nay anh ta chưa hề ghé tới nơi đây! Trong gần ba năm kết giao với nhau, anh ta chưa từng bao giờ không đến với cô trong một khoảng thời gian quá lâu như vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.