Tổng Giám Đốc Anh Thật Là Hư

Chương 530: Chương 530: Ngoại truyện: Hành trình ngọt ngào




Có nên cho anh một cơ hội không nhỉ?

Thậm chí ở đầu đường Băng Cốc, Quan Tĩnh còn cong môi lên nở một nụ cười phơi phới. Ha ha, xem ra ít nhất thì sự lựa chọn của cô chắc chắn không hề sai. Bởi vì cô cảm thấy hạnh phúc ở cách cô càng ngày càng gần, dường như chỉ đưa tay ra là có thể chạm đến được!

Đã đến Băng Cốc đương nhiên không thể thiếu hương vị món cà ry, đang đi bộ ở một con phố ăn vặt, Quan Tĩnh vừa hít hít mùi cà ry nồng đậm trong không khí vừa thân thiết kéo cánh tay Tưởng Vũ Hàng, sau đó đi về phía quán cà ry ở phía trước!

Hôm nay xem ra thời tiết cũng không được tốt lắm, từ sáng sớm mưa phùn đã rơi lâm thâm, mãi tới gần giữa trưa mới tạnh! Trên đường, bề mặt những viên gạch lát đã khô trắng, nhưng giữa các khe hở vẫn còn ẩm ướt!

Mây vẫn rất dày, thỉnh thoảng cũng có lúc có thể thấy mặt trời ló ra một chút chiếu sáng bầu trời, khiến nền trời cũng lộ ra được một chút màu xanh lam!

Nhưng như vậy lại thích hợp hơn với việc đi ra ngoài, thời tiết như vậy thì mới không đến mức quá nóng!

Mặc chiếc áo T-shirt tay lỡ với chiếc quần ngố, chân đi đôi giầy thể thao, Quan Tĩnh nhà ta giống như một sinh viên đại học bình thường, chảy nước miếng nghĩ về món ngon trong mộng ở bên đường! Trên chiếc chảo đen những hạt cơm rang hồng hồng bóng loáng mỡ đang quay cuồng! Cho dù không ăn, nhưng chỉ cần nhìn là đã biết hương vị nhất định cực kỳ tuyệt vời!

"Em muốn ăn sao?" Anh chỉ chỉ ngón tay giống hệt một đứa trẻ vậy!

Tưởng Vũ Hàng nhìn cô như cười như không, động tác dùng ngón tay trỏ để chỉ như thế kia đã thành thói quen rồi, anh đã tốn rất nhiều tiền để cắt mái tóc để ngôi lệch này. Động tác này dường như đã theo anh bắt đầu từ thời sơ trung luôn luôn duy trì cho tới bây giờ, hai mươi bảy tuổi!"Thật sự muốn ăn chứ?"

Quan Tĩnh đối với sự chần chờ của anh, có chút xấu hổ."Đương nhiên rồi, em có thể tự trả tiền mà! Trên bảng có viết một phần cơm rang cà ry giá 30 đồng, cũng không phải quá đắt!" Nói xong cô bắt đầu lục lọi chiếc túi du lịch đeo chéo bên mình!

"Anh nói là không trả tiền cho em sao? Không phải là em nghĩ anh quá nhỏ mọn keo kiệt đó chứ hả?" Tưởng Vũ Hàng nhíu mày, động tác này phối hợp vẻ mặt vốn đẹp trai của anh nhìn thật đẹp mắt! Anh, Tưởng Vũ Hàng này, chưa từng bị một phụ nữ nào nghĩ rằng anh keo kiệt đâu, có được không vậy?

Cô cho rằng anh là người như vậy sao, thật sự đã làm tổn hại đến lòng tự trọng của anh mà!

"Không phải..." cô lập tức lắc đầu!

"Chỉ là lời nói cửa miệng, thật sự trong lòng em đã suy nghĩ như vậy rồi!" Anh trợn trắng cả mắt, bộ dáng đầy vẻ giễu cợt “Hừ” một tiếng, sau đó nhéo vào mũi cô."Anh chỉ sợ em ăn no quá bị vỡ bụng thôi, ăn nhiều quá sẽ hỏng bụng, hiểu chưa?"

Nãy giờ trên đoạn đường này cô đã ăn không ít, nhìn đồ ăn vặt bán ở các quầy hàng trên phố, cô giống như quỷ chết đói đầu thai vậy, thấy món gì cũng đều chảy nước miếng, thấy cái gì cũng đều muốn ăn!

Chuối tây bọc bột nướng, quýt vỏ ngọt, bánh rán, các đồ rang xào, chiên, hấp, một đống lớn chỉ có thể dùng giấy ghi chép lại mới có thể gọi ra được hết tên của những đồ ăn vặt đó... đồ khô, đồ nước, tất cả đều được cô mua đầy đủ!

Mà cô ồn ào để cái miệng được thỏa mãn, nhưng sau đó người bị đau dạ dày lại chính là cô!

"Sẽ không đâu, hiện giờ bụng em vẫn còn chưa no!" Cô ra sức lắc đầu, sờ sờ cái bụng bằng phẳng của mình! Sau đó cô cười dí dỏm, lại cố ý chớp chớp mắt nhìn anh." Xem chừng... sợ rằng người đau bụng lại chẳng phải là em đâu, mà lại chính là anh đấy!"

Không nhắc tới điểm này thì còn được, nhưng nhắc đến nó lại làm cho Tưởng Vũ Hàng đành phải chịu uất ức mà khóc lóc nức nở. "Cảm ơn em lại còn lo lắng cho anh! Anh lại cho rằng em nghĩ bụng của anh là một cái hang không đáy, tùy tiện để cho em nhét mọi thứ này nọ vào trong bụng, cho dù thế nào anh cũng không có chuyện gì!"

Lúc này cô gái hư kia thậm chí đã không biết hối cải mà lại còn dám chê cười anh? Cô mua đồ ăn vặt nhiều như vậy, mỗi một thứ chỉ ăn một miếng nhỏ, như nếm thử mùi vị. Mà đồ thừa lại, cô ăn không hết liền kín đáo đưa cho anh, lần nào cũng nhấn mạnh ở dưới chân Phật tổ không thể lãng phí lương thực, tránh bị Phật tổ giáng tội, lúc đó tất cả mọi người sẽ bị phiền toái!

Ôi mẹ ơi!

Cô vậy mà lại đi nói những chuyện đáng sợ như vậy. Anh làm sao còn dám ném những đồ ăn đó đi cơ chứ??? Phải biết rằng hiện giờ người làm ăn đều rất tin những điều này! Tuy rằng anh ở xã hội hiện đại, là đứa trẻ lớn lên dưới bóng cờ đỏ, nhưng lúc này cũng không chống được sự ảnh hưởng của phong thuỷ học, số mệnh học lại cả Phật học nữa, mà lúc này anh lại thật sự rất tin tưởng!

Cho nên, quả thật anh không dám trực tiếp vứt bỏ những đồ mà cô không ăn hết! Chỉ có thể nhắm mắt lại mà ăn, bất kể là đồ ăn ngon hay không ngon, anh nhất nhất đều nuốt vào trong bụng mình, chỉ còn thiếu một điều là ăn hết tất cả hộp đựng hoặc túi giấy đựng đồ ăn nữa mà thôi!

"Ha ha ..." Cô hé miệng khẽ cười, nhìn sang chỗ khác, trên gương mặt tuyết trắng lộ rõ hai lúm đồng tiền như hai đóa hoa Lê! Mái tóc màu đen xoã tung dán vào trên gò má, nhìn cô lúc này càng thêm xinh đẹp đáng yêu!

Mà giờ phút này, ánh mắt của du khách qua lại ở chung quanh không hẹn mà gặp, đều dừng lại ở trên mặt cô!

Ánh mắt ái mộ của đàn ông, ánh mắt ghen tị của đại đa số phụ nữ.

Tất cả tinh lực của cô đều dồn hết lên trên người anh, cho nên cô cũng không cảm nhận được sự vô tâm bên trong của mình đã phóng ra sức hấp dẫn kinh người!

Quả thật Tưởng Vũ Hàng như bị những mũi tên bay loạn kia bắn trúng, nhưng anh lại không hề xem nhẹ những ánh mắt như mắt mèo của những người đàn ông kia. Đột nhiên một luồng khí chua sực nức bốc lên trong lòng anh kêu “ùng ục, ùng ục”, một cơn tức giận lại càng quay cuồng ở trong bụng anh!"Đáng chết, em đến đâu cũng đều trêu hoa ghẹo nguyệt, em có thể an phận một chút hay không? Không có đàn ông em sẽ không thể sống được hay sao? Không có đàn ông nhìn em, em sẽ không thấy thoải mái có phải hay không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.