Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chương 55: Chương 55: Uống rượu không tốt cho sức khoẻ




“Nếu anh không tin, vậy tôi viết giấy nợ cũng được, sau này tôi rời khỏi sẽ từ từ trả

cho anh!” Thẩm Cửu thấy anh quan sát mình với thái độ không tin tưởng bèn sốt

ruột tiến lên. “Đứng lại.”

Thẩm Cửu dừng chân lại, không hiểu ra sao nhìn anh.

“Lùi về phía sau.”

Thẩm Cửu không hiểu gì cả, nhưng ai bảo anh là Dạ Âu Thần chứ, chỉ có thể chậm rãi xoay người.

Sau đó thì sao? “Đi ra ngoài.”

Là sao? Không phải chuyện vẫn chưa được giải quyết sao? Nhưng ở công ty

anh là cấp trên, Thẩm Cửu chỉ có thể nghe lời anh ra khỏi phòng làm việc.

Về đến chỗ ngồi của mình, Thẩm Cửu đột nhiên nhớ tới Lục Chiêu bị đánh trong quán cà phê hôm đó, sau đó Dạ Âu Thần nói muốn phế anh ta, không biết… có phải thật không nữa.

Hy vọng là không.

Thẩm Cửu mở laptop lên chuẩn bị nghiêm túc làm việc, nhưng vừa mới tập trung chưa đến hai phút đã buồn ngủ ngáp một cái.

Không được! Thẩm Cửu ôm lấy đầu, cô là trợ lý, cô phải cố gắng làm việc. Thẩm Cửu cố lấy lại tỉnh thần, cầm tài liệu xem một hồi, cuối cùng đầu phịch một tiếng đập lên mặt bàn cứng ngắc.

Cộp!

Thẩm Cửu bừng tĩnh, che cái trán bị đập đỏ của mình.

Đau quá…

Tài liệu không xem được nữa, Thẩm Cửu chỉ có thể buông xuống, đứng dậy di pha cho mình một ly cà phê.

Cô pha cà phê xong về, lại thấy một bóng dáng quen thuộc di ra từ trong thang máy.

“Em dâu.” Anh cả của Dạ Âu Thần, Dạ Y Viễn.

Truy cập vào truyen88.net để đọc nhiều truyện hay nhé.

“Chào Phó Tổng Giám đốc Dạ.” Thẩm Cửu chào hỏi anh ta, cô nhớ rất rõ thân phận của mình, cho nên cũng gọi Dạ Y Viễn là Phó Tổng Giám đốc theo mọi người.

Dạ Y Viễn đi tới trước mặt cô, anh ta mặc áo sơ mi trắng trông cực kỳ dịu dàng.

“Đừng khách sáo như vậy, đều là người một nhà mà, Âu Thần có trong đó không?”

Thẩm Cửu gật đầu: “Anh ta ở trong

phòng làm việc.”

“Ừm.” Trước khi rời đi, Dạ Y Viễn còn nhìn thoáng qua Thẩm Cửu, cười khẽ nói: “Lần sau em dâu đừng uống nhiều rượu như vậy, không tốt cho sức khoẻ đâu.”

Nghe thấy lời này, Thẩm Cửu hơi ngạc nhiên: “Phó Tổng Giám đốc Dạ?”

Sao anh ta biết mình uống rượu? Chẳng lẽ bây giờ trên người cô còn có mùi rượu sao?

“Tối qua lúc em và Âu Thần trở về anh có gặp.” Dạ Y Viễn duỗi tay vò đầu cô: “Thật đó, con gái đừng uống nhiều quá, không tốt với dạ dày và làn da.”

Dạ Y Viễn nói xong thì đến phòng làm việc tìm Dạ Âu Thần, Thẩm Cửu sững sờ tại chỗ, một lúc sau mới duỗi tay sờ đầu mình…

Khi nãy… Dạ Y Viễn vò đầu cô?

Không thể không nói, Dạ Y Viễn là một

người đàn ông rất dịu dàng, ngoài sự dịu dàng trên khuôn mặt còn có lời nói nhỏ nhẹ của anh ta nữa, vả lại Dạ Y Viễn còn là một người đàn ông rất anh tuấn…

Thẩm Cửu vỗ một cái lên đầu mình! Cô đang nghĩ gì vậy?

Sao có thể suy nghĩ linh tỉnh như thế chứ? Nghĩ đến đây, Thẩm Cửu lấy lại tinh thần, sau đó ngồi xuống.

Dạ Y Viễn vào phòng làm việc rất lâu vẫn chưa đi ra, không biết tìm Dạ Âu Thần có chuyện gì, Thẩm Cửu mơ hồ có dự cảm không tốt, cứ cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra.

Mười phút sau, cửa thang máy lại mở ra, lần này có mấy người đi ra từ bên trong, Thẩm Cửu nhìn qua, lập tức hiểu rõ dự cảm chẳng lành trong lòng mình là từ đâu tới.

Người đến không phải ai khác, mà

chính là ông cụ Dạ kêu cô đi tìm Lục Chiêu lúc trước.

Bên cạnh ông cụ là một ông lão tầm tuổi, hình như muốn kéo lại ông cụ đang nổi trận lôi đình.

Thấy cảnh này, Thẩm Cửu nghĩ tới điều gì đó, vội vàng xoay người đi vào trong phòng làm việc, lần này cô không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa đi vào, động tác hơi thô bạo khiến hai người đàn ông trong phòng làm việc chú ý tới.

Chỉ chốc lát, hai người đều nhìn về phía cô. “Em dâu? Sao em…”

“À… Ông cụ Dạ đến đây!” Thẩm Cửu nhìn Dạ Âu Thần, cắn môi nói.

Sắc mặt Dạ Âu Thần không chút thay đổi, nhưng Dạ Y Viễn lại nhíu mày, bất đắc dĩ thở dài: “Sao ông nội lại lên đây nhanh thế? Âu Thần, em đúng là, em mà đi gặp

ông nội với anh một chuyến, ông ấy cũng không cần phải…”

Âm!

Còn chưa nói xong, cửa phòng làm việc bị đầy ra, ông cụ Dạ đi vào cùng hai ông lão.

“Đúng là kiêu căng ghê nhỉ, còn để ông già này tự tới tìm cháu, Dạ Âu Thần, cuối cùng cháu có tự giác biết mình là phận

làm con cháu không hả?!” Tiếng quát

hùng hồn mang theo căm phẫn vang lên.

Thẩm Cửu biến sắc, vội vàng lùi sang một bên.

Ánh mắt Dạ Âu Thần cực kỳ lạnh lẽo, giọng nói không có chút cảm xúc.

“Ông nội, cháu và ông cách nhau một thế hệ, không phải con của ông.” Nói xong, anh nhếch môi nở nụ cười xấu xa.

Những lời này rõ ràng là cố ý chọc tức ông cụ Dạ.

“Cháu!” Ông cụ Dạ tức giận đến trợn tròn mắt: “Thằng nhóc xấu xa này, cháu còn biết ông là ông nội của cháu hả?”

“Có chuyện gì sao?“ Dạ Âu Thần lại cười: “Nếu không có chuyện gì thì cháu cũng không tiễn đâu.”

“Âu Thần, phải lễ phép với trưởng bối, cậu làm thế này còn ra thể thống gì nữa?”

“Ông Minh? Ông không lo làm việc mà chạy đến phòng làm việc của tôi dạy tôi nên cư xử với trưởng bối thế nào à?”

“Cậu!”

“Dạ Âu Thần, nói thế nào ba người chúng tôi cũng là trưởng bối của cậu, cậu cư xử thế nào với chúng tôi cũng không sao cả, nhưng không thể vô lễ với ông cụ như vậy được?”

“Lễ phép?” Dạ Âu Thần cười lạnh ra tiếng: “Từ nhỏ đến lớn, làm gì có ai dạy tôi lễ phép là gì.”

Ông cụ Dạ hơi khựng lại, sau đó nổi giận: “Cháu còn trách ông về chuyện này sao?”

Dạ Âu Thần không nói lời nào, Thẩm Cửu đảo mắt qua lại trên mặt bọn họ, hình như lấy được tin tức quan trọng gì đó trong lời nói của Dạ Âu Thần.

Anh nói từ nhỏ đã không có ai dạy anh lễ phép là gì, đây là có ý gì? Chẳng lẽ…?

Thẩm Cửu đang ngẫm nghĩ, ông cụ Dạ đột nhiên hừ một tiếng, sau đó bước tới bên sofa ngồi xuống: “Cháu không có ai dạy, không có lễ phép, không hiểu lễ phép tôi không trách cháu, nhưng cháu cũng không nên xằng bậy, rốt cuộc chuyện với Lục Thị là thế nào?”

Dạ Âu Thần không nói lời nào.

Thẩm Cửu lén nhìn thoáng qua Dạ Âu Thần, phát hiện anh hơi rũ mắt xuống, đáy

mắt âm u, sâu thẳm tựa như biển sâu, giống như có cảm xúc gì đó đang bắt đầu khởi động.

“Hợp tác với Lục Thị là chuyện ông đã quyết định từ trước, vì sao đột nhiên thay đổi? Hơn nữa thay đổi thì thay đổi, vì sao lại đánh người? Cháu có biết việc này sẽ đem đến bao nhiêu phiền phức cho Dạ Thị không?”

“Ông nội.” Dạ Âu Thần đột nhiên nghiêm túc kêu một tiếng.

Ông cụ Dạ bị gọi yên lặng nhìn anh, dường như đang đợi anh giải thích.

Dạ Âu Thần hơi nâng mắt, cười xấu xa: “Nếu cháu nhớ không lầm, Tổng Giám đốc của Tập đoàn Dạ Thị là cháu mới đúng? Muốn hợp tác hay không chẳng lẽ không nên nghe ý kiến của cháu sao?”

“Cho dù nghe ý kiến của cháu, vậy dù sao cháu cũng phải có một lý do chứ? Lý do không hợp tác với Lục Thị là gì? Nếu

cháu không nói ra được, vậy tôi vẫn có quyền cách chức cháu!”.

“Ha.” Dạ Âu Thần cười lạnh ra tiếng: “Vậy ông cứ cách chức thử đi.”

“Cháu!” Ông cụ Dạ tức giận đứng lên, ngón tay run run chỉ vào Dạ Âu Thần: “Đây là thái độ của cháu với trưởng bối sao”

Thẩm Cửu đứng bên cạnh, trong lòng cực kỳ sợ hãi, chuyện này vốn là lỗi của cô, nhưng vì sao Dạ Âu Thần… lại không nói gì hết?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.