Tổng Giám Đốc Cấp Trên Out

Chương 56: Chương 56: Lúng túng gặp mặt






“Hải Dụ .. . đã lâu không gặp.”Thần Dật yếu ớt mở miệng, giọng nói không đè nén được chán nản, không khỏi nhớ tới một câu, gặp lại không bằng nhớ nhung.

“Đúng vậy , đã lâu không gặp, Thần Dật.” Hải Dụ cố gắng bảo trì nụ cười, đáy lòng không khỏi chua xót, mặc dù đã sớm hiểu được bọn họ là có duyên mà không phận, làm thế nào cũng không nghĩ ra gặp lại trong tình huống lúng túng thế này.

Đường Húc Nghiêu nắm chặt tay cô, cố tình khiêu khích nhìn về phía Thần Dật, “Em đưa cô ấy tới đây, anh không phải sẽ cảm thấy lúng túng chứ?”

Thần Dật khẽ cau mày, không lên tiếng.

Ánh mắt của những người xung quanh càng thêm hàm ý sâu xa.

Thiệu Hành vội vàng lấy cùi chỏ đụng vào Đường Húc Nghiêu, “Nghiêu, còn tiếp tục ở nơi này tán gẫu, nên đi vào gặp mặt lão gia trước!”

Hải Dụ cắn môi, cô cũng sẽ phải đi cùng sao?

Đường Húc Nghiêu nhận ra được sự do dự của cô, một cỗ lửa giận vô cớ dâng lên trong lòng, buông tay cô, sau đó ôm eo nhỏ nhắn của cô, “Chúng ta cùng đi vào, ông nội vẫn hi vọng anh có bạn gái chính thức, thấy em nhất định thật cao hứng!”

Xoay người trong chớp mắt, Đường Húc Nghiêu mang Hạ Hải Dụ xuyên qua đám đông đi vào thang máy, thời điểm cửa thang máy khép lại, anh ngước mắt liếc sâu nơi xa một cái, chỉ thấy Thần Dật đang sững sờ đúng tại chỗ, môi mỏng không nhịn được cong lên.

Xung quanh Thần Dật, một mảnh xôn xao, anh cất bước đi mau.

“Dật.” Sau lưng, giọng nói trầm thấp của Đường Gia Ngưng truyền đến.

Thần Dật bước chân ngừng lại một lát, chậm rãi quay đầu, “Mẹ”

Đường Gia Ngưng híp mắt một cái, đáy mắt lộ ra cảnh cáo mạnh mẽ, “Dật, ông ngoại vừa trước mặt giới truyền thông đồng nghĩa ngầm thừa nhận con, vị trí tổng giám đốc Đường Thịnh sắp tới, con phải biết, cơ hội đã mất không thể có lại.”

“Mẹ … từ trước đến nay, con không bao giờ nghĩ tới trở thành tổng giám đốc Đường Thịnh, con không phải họ Đường, con mang họ Thần!”

“Cũng bởi vì con họ Thần, danh không chánh ngôn không thuận, cho nên càng phải thận trọng.”

Thần Dật nhíu chặt chân mày hơn, khó chịu trong lòng, “Mẹ! Tại sao phải tranh giành? Nhà chúng ta cũng không thiếu tiền!”

“Thần Dật!” sắc mặt Đường Gia Ngưng lập tức cứng đờ, thanh âm ép tới thấp, “Theo tin tức nội bộ, mẹ biết được, có người tố cáo ba con năm đó sửa đổi hộ khẩu và lý lịch sơ lược, trong lúc tại chức ba con đã thực hiện nhiều giao dịch mờ ám, con không phải không hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện này, một khi công bố ra ngoài, đừng nói đến vị trí Bộ trưởng thương vụ ba con ngồi không yên, có lẽ còn phải sống nốt quãng đời còn lại trong lao tù! Dật, con nhẫn tâm nhìn cục diện như thế?”

Thần Dật nhắm mắt lại, hai vai chán nản rũ xuống, “ Vậy, mẹ muốn con làm gì?”

“Làm tổng giám đốc Đường Thịnh! Nắm chắc quyền lực trọng yếu! Từ xưa nghiệp quan tương hỗ lẫn nhau, chỉ cần dựa vào bối cảnh của Đường Thịnh, tất cả đều không có vấn đề! Dật vì ba con, vì mẹ, con phải cân nhắc trước sau rồi mới hành sự, không được lưu luyến với tình cảm riêng tư! Con hãy suy nghĩ thật kỹ!”

Thần Dật nhìn theo bóng lưng mẹ, mắt không đừng được hướng về thang máy, Nghiêu cùng Hải Dụ đi được một lúc lâu rồi, sao còn chưa ra?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.