Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận: Con Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ Bé

Chương 140: Chương 140: Lạt mềm buộc chặt




"Đối với ngài chỉ là món tiền nhỏ, nhưng đối với tôi mà nói lại là giải vây, ngài cho tôi số di động, lần sau tôi mời ngài ăn cơm."

Điền Đại Quân sảng khoái cho cô gái số di động của mình, còn cô gái thì mỉm cười cám ơn hắn. Sải bước đi ra ngoài cửa, trong lúc đợi lái xe, một người bạn của Điền Đại Quân chỉ ra ngoài cửa sổ nói: "Đó không phải là cô gái vừa nãy sao? Thư ký ngươi sao không chở người ta một đoạn?"

"Nhiều chuyện". Ngoài miệng mặc dù nói như vậy nhưng Điền Đại Quân lại bảo tài xế lái đến trước mặt cô, quay cửa kính xe xuống, hỏi cô gái đang đi bộ: "Cô vì sao không ngồi xe về?"

"Ví tiền của tôi. . . . . ."

Nhớ tới chuyện lúc nãy, dù là tình hay lý Điền Đại Quân cảm thấy nên giúp cô ấy: "Để tôi tiễn cô về!"

Cô gái cúi đầu nhìn qua những người trên xe nói: "Trên xe của ngài nhiều người, tôi nghĩ là không tiện, lúc này cũng mới giữa trưa, khó có được hôm nay lại là ngày nắng, tôi đi bộ phơi nắng một chút cũng không tồi. Buổi chiều tôi còn phải đi phỏng vấn, nhà tôi đang ở cũng không xa công ty, thật sự là không cần."

Nghe cô như vậy nói, Điền Đại Quân không miễn cưỡng nữa. Có lẽ cô thấy trên xe có quá nhiều đàn ông nên xấu hổ.

Hắn kêu tài xế quay cửa sổ xe lên rồi một lần nữa rời đi. Hắn không biết thật ra cô gái đang dùng cách thả dây dài câu cá lớn. Cô gái đó không phải là ai khác mà chính là Tiểu Ốc, mất ví tiền là giả, nhưng phỏng vấn cũng là thật. Lý lịch sơ lược của cô đều là giả, nhưng vẫn cần cái gì đó thật, tỷ như một công việc.

Trước đó ở trên mạng, Tiểu Ốc đã gửi đi lý lịch sơ lược của mình. Đài phát thanh này rất có danh tiếng, Tiểu Ốc không xác định liệu bọn họ có chịu tuyển một người chưa có năng lực chuyên môn như cô hay không, hay đã bị loại ở vòng thứ nhất, nhưng cô vẫn muốn thử một chút.

Trong hành lang đã sớm chật ních người, mọi người ai cũng ăn mặc vô cùng xinh đẹp. Trừ cô ra đều là những người có xuất thân chính quy. Tiểu Ốc vận khí tốt, bởi vì dù cô có hay không được chọn cũng không có kiêu ngạo, việc này khi lan truyền ra thì cô được phân làm công việc phát thanh trước sân khấu.

Mặc dù thực tập ba tháng không có tiền lương, nhưng cái Tiểu Ốc muốn bất quá là một thân phận, lúc đó muốn tiền còn không dễ dàng sao?

Tiểu Ốc để Điền Đại Quân chờ mấy ngày cho đến khi cuộc huấn luyện trôi qua. Ngày thứ hai khi chính thức bắt đầu công việc thì Tiểu Ốc gọi điện thoại cho hắn, hẹn hắn lúc nào rãnh rỗi thì ăn một bữa cơm.

Điền Đại Quân đã sớm chờ ngày này, lập tức nói: "Cô ở đâu? Để tôi kêu người đi đón"

"Tôi đang ở đài phát thanh, ngài không cần đến đón, tôi sẽ tự mình đi đến"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.