Tổng Giám Đốc Đoạt Tình - Giành Lại Vợ Yêu

Chương 173: Chương 173: Vô tình gặp được [3]




Chương 173: Vô tình gặp được [3]

Editor: May

“Vâng, Lương tổng.”

Lương Thần đi ra cửa phòng làm việc, có chút lo lắng quay đầu, tiếp tục dặn một câu: “Chỉ cần không phải là điện thoại trong nhà gọi tới, nói về chuyện Cảnh Hảo Hảo, hết thảy vấn đề đều không cần hỏi tôi, toàn bộ lưu lại chờ tôi trở về làm việc sẽ giải quyết.”

Thư ký lại kinh ngạc một chút, Cảnh Hảo Hảo, tên này có chút quen thuộc, như là tên một ngôi sao nào đó...... Chính là, đại BOSS nhắc tới cô ấy làm cái gì?

Lương Thần cũng không có để ý tới sự kinh ngạc của thư ký, chỉ xoay người, bước nhanh rời đi.

......

Thật ra cũng không biết chính mình rốt cuộc là làm sao, chỉ đột nhiên rất muốn đi về quê hương của Cảnh Hảo Hảo một chuyến, muốn nhìn một chút thế giới Cảnh Hảo Hảo lớn lên từ nhỏ có bộ dáng như thế nào.

Càng hoặc là nói, Lương Thần cũng muốn hiểu biết một chút quá khứ của Cảnh Hảo Hảo.

Cho dù quá khứ kia, một đời một thế này của anh cũng không có cơ hội gì có thể diễn xuất được.

Nhưng vẫn bức thiết muốn biết...... Bởi vì anh chán ghét loại cảm giác biết được Cảnh Hảo Hảo từ trong miệng của Thẩm Lương Niên.

Lương Thần lái xe xuất phát từ thành phố Giang Sơn, mãi cho đến hơn bốn giờ chiều mới đến quê hương của Cảnh Hảo Hảo.

Trên trấn nhỏ, trước cửa từng nhà đều bày cây ngô vừa mới thu hoạch.

Không hề thiếu loại động vật gà vịt chó bò nằm úp sấp ở ngay bên cạnh đường cái.

Lương Thần vừa lái xe, vừa thường hạ cửa kính xe xuống, hỏi một vài người qua đường, có quen biết Cảnh Hảo Hảo hay không.

Có thể là Cảnh Hảo Hảo rời khỏi trấn nhỏ đã quá lâu, đại đa số mọi người đều lắc lắc đầu, cuối cùng là một người đàn ông trung niên chỉ cho Lương Thần một biện pháp, nói: “Lái xe đi về phía đông đi, căn nhà cuối cùng kia là nhà của hiệu trưởng Phương, ông ấy chính là hiệu trưởng tiền nhiệm của tiểu học và trung học thị trấn, có thể sẽ biết.”

Lương Thần nói cảm ơn, dựa theo hướng dẫn của người nọ, tìm được địa điểm.

Lương Thần dừng hẳn xe ở ven đường, đi vào phía trước, anh đột nhiên nhớ tới trong cóp sau của mình để hai chai rượu trắng thượng hạng, liền vòng đến đuôi xe, mang ra, bước vào cửa nhà hiệu trưởng trước kia.

Cửa lớn không khóa, Lương Thần đi vào, sân có chút lớn, rất yên tĩnh, quét tước cũng rất sạch sẽ, Lương Thần đi vào trong hai bước, mới lên tiếng hỏi: “Xin hỏi, có người không?”

Lương Thần liên tục hỏi hai lần, mới nghe được cừa phòng phía bắc được người kéo mở ra từ bên trong, một cô gái trẻ tuổi ôm một đứa bé, hỏi: “Ngài là ai?”

“Xin hỏi, hiệu trưởng Phương có ở đây không?”

Sau đó cô gái liền xoay người, hô một tiếng: “Cha, có người tìm cha.”

Qua chưa đến ba phút, từ trong phòng phía bắc đi ra một người đàn ông thoạt nhìn hơn 60 tuổi, vóc dáng cao cao, nhìn thấy Lương Thần, sửng sốt hồi lâu, mới hỏi: “Xin hỏi, ngài là?”

“Bác là hiệu trưởng Phương?” Lương Thần đi lên trước, vươn tay, bắt tay với hiệu trưởng Phương, nói: “Cháu tên là Lương Thần, tới từ thành phố Giang Sơn.”

Nói xong, Lương Thần cầm hai chai rượu trắng trong tay đưa lên: “Đây là mang tới cho bác, một chút lòng thành, hy vọng đừng ghét bỏ.”

Vận khí Lương Thần rất tốt, hiệu trưởng Phương đúng lúc là người yêu rượu, liếc mắt một cái liền nhận ra trong tay Lương Thần là rượu ngon, nháy mắt ấn tượng tốt với Lương Thần, lập tức nói con gái của mình chuẩn bị cho Lương Thần một ít thức ăn, gọi Lương Thần vào nhà ngồi.

Hiệu trưởng Phương cố ý mở một chai rượu Lương Thần đưa tới ra, vừa uống vừa hàn huyên với Lương Thần.

“Tôi thấy cậu không giống như là người trong trấn chúng tôi.”

“Tôi là ở thành phố Giang Sơn.” Lương Thần tự mình rót cho hiệu trưởng Phương một ly rượu, lại hỏi: “Hôm nay tôi đến, là muốn hỏi thăm bác một người, tên Cảnh Hảo Hảo.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.