Tổng Giám Đốc Độc Ác Tuyệt Tình

Chương 308: Chương 308




"Cô, cô ở đâu? Làm sao bây giờ?" Tường Vi nhỏ giọng hỏi, trong lòng hơi nôn nóng, dù sao đây là đồ của nhà họ Thẩm, huống chi cô từng nhìn thấy trong thư phòng của Tước, hiển nhiên cô không ngờ bình hoa lỗi thời này được người ngoài mua.

Một lúc sau, giọng nói của cô truyền đến: "Tường Vi, con nghe đây, bây giờ cái gì cũng không cần làm, tóm lại ba bảo vật chúng ta cầm cố là tình thế bắt buộc! Còn nữa, lát nữa sau khi chấm dứt buổi đấu gia ba vật phẩm, trước tiên con phải xông lên khán đài! Nhớ kỹ, cái gì cũng không cần làm, đi lên khán đài, cô sẽ có sắp xếp!"

"Con lên khán đài?" Tường Vi hơi khó tin, lại không dám di chuyển.

"Phải! đừng nghi ngờ lời cô nói.... ....Nghe lời đi, biết không?" Giọng của của bà cô ở đầu dây bên kia điện thoại rất nghiêm túc.

"A......Đã biết." Tường Vo gật gật đầu, không yên lòng nhìn chuyên gia đấu giá đưa hình ảnh của vật phẩm số ba.

Trong lòng thầm nghĩ, cô cô bảo cô là con mồi dụ Tước ra, vậy có thuận lợi không? Bây giờ cô không dám chắc, rồi lại vô cùng lo lắng.

"Được, bây giờ chỉ còn món đồ thế chấp thứ ba. Hai món đồ trước, đều được một người mua với giá năm trăm ngàn, không biết món đồ cuối cùng này, có thể đấu giá với số tiền bao nhiêu đây?" Chuyên gia đấu giá bấm vào cái nút, sau đó cầm lấy món đồ thức ba trong tay cô nhân viên đưa đến: "Các vị khách quý, bây giờ, tôi sẽ cho mọi người nhìn thấy món đồ cuối cùng của đêm nay - một bức tranh quý giá."

Sau khi chuyên gia đấu giá mở bức tranh trong tay ra, toàn trường đềm im lặng, sau đó bắt đầu có tiếng bàn tán.

Tường Vi cũng không dám tin vào hai mắt mình, bức tranh này, cô hoàn toàn không nhìn ra cuối cùng đây là bức tranh gì! Ở giữa đều là màu sáng tượng trưng, không có cách nào phân biệt được ở giữa bức vẽ đó cuối cùng là hình gì, cô nhíu chặt chân mày, cô và chú hai đều muốn cướp lại ba vật phẩm này, vậy trong ba vật phẩm này cuối cùng đang chứa đựng bí mật gì?

"Giống như trước, giá khởi điểm là một nhân dân tệ!"

Tất nhiên lần này không có quá nhiều bất ngờ, tuy rằng giá khởi điểm cực thấp, nhưng vừa rồi vị khách kia đồng ý bỏ ra giá năm trăm nghìn, thật là không thể tưởng tượng được. Lần này, có rất nhiều người mua không hiểu ẩn ý bên trong bức họa, vì vậy không một ai dám ra giá.

Sau một loạt tiếng bàn tán, người mua hai món đồ trước lại giơ thẻ lên lần nữa.

"Năm trăm ngàn."

Lập tức không khí nổi lên xung quanh, những người đấu giá ở đây đều dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía người đấu giá kia, lần đầu tiên căn nhà của tổ tiên nhà họ Thẩm được đấu giá với giá hơn ba trăm ngàn cũng đã đủ không thể tưởng tượng được rồi, lần thứ hai, một cái bình hoa cổ, đáng tiếc là đồ dỏm, cũng được dùng giá năm trăm ngàn cướp đoạt, lần thứ ba, bức tranh thoạt nhìn không thấy rõ được sự trừu tượng, thậm chí cũng không phải xuất xứ từ bậc thầy, đến cùng không biết có đáng tiền hay không, người mua kia cũng dùng năm trăm nghìn để giành được.

Chuyên giá đấu giá hớn hở cầm lấy chùy: "Còn ai ra giá cao hơn năm trăm nhìn không?"

Toàn trường lập tức yên tĩnh, tất cả mọi người đều trừng to hai mắt, hoặc là nở nụ cười nhạo, người đó đúng là điên rồi! Dùng một triệu năm trăm nghìn mua ba vật phẩm không giống như truyền thuyết vậy!

Tường Vi cũng không tin nhìn người mua kia, người này chắc chắn không phải của nhà họ Thẩm phái tới, sao lại nguyện ý ra giá tiền cao như thế, mua vật phẩm nhìn không đáng giá chứ?

Ngay lúc Trường Vi đang trố mắt, chuyên gia đấu giá gõ búa màu bạc: "Chúc mừng vị khách quý của đêm nay đã dùng một triệu năm trăm nghìn mua ba vật phẩm thế chấp của nhà họ Thẩm! Ba vật phẩm này, sẽ được giao người sở hữu nó!"

Theo tính toán, người mua dưới khán đài vỗ tay tượng trưng, từ chối cho ý kiến đối với người mua kia, cũng không thể hiểu được rốt cuộc ba vật phẩm cầm cố của nhà họ Thẩm kia có sức quyến rũ gì, đáng giá một triệu năm trăm nghìn chứ?

Đúng lúc này, bên tai Tường Vi vang lên giọng nói của cô cô: "Đấu giá xong rồi phải không? Bây giờ, nhân lúc bọn họ chưa rời tiệc, con tranh thủ thời gian chạy đến khán đài đi!"

"Dạ." Tường Vi gật gật đầu, vén làn váy lên, bước nhanh về phía bàn đấu giá, vừa đi vừa nói với cô cô: "Cô, đêm nay anh ấy không xuất hiện phải không? Thật ra.......Cô, lấy con làm tiền đặt cược, cũng không đáng tin.... ......"

"Vậy mượn Tiểu Trạch đi! Dù sao thắng bé cũng là con cậu ta, cho dù cậu ta không quan tâm đến đàn bà, cũng phải quan tâm đến cốt nhục của mình chứ?" Cô lạnh giọng nói.

"Không cần đâu cô! Con đi, con đi!"

Tường Vi mạnh mẽ cự tuyệt, hoàn toàn không chú ý đến mình đã lọt vào tầm mắt của công chúng, một bộ lễ phục màu đen, làm nổi bật làn da trắng nõn của cô, cô bước từng bước nhỏ, nhanh chóng đi về phía bàn đấu giá, thân hình nổi bật này, đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của những người đấu giá, dấy lên một tràng âm thanh ngạc nhiên.

Lúc Tường Vi bước lên bàn đấu giá, cô không dám nhìn vào ánh mắt của những người dưới khán đài.

Bước từng bước nặng nề, cô không biết cô cô muốn làm gì? Chỉ có thể lẳng lặng làm theo lời yêu cầu của cô cô/

"Đứng vũng! Kế tiếp ngoan ngoãn đứng trên khán đài!" Cô cô vừa dứt lời.

Đột nhiên một đám người đàn ông cao lớn mặc quân phục cầm súng xông vào hội trường đấu giá.

"A......."

Ngay lập tức trong hội trường tràn đầy hỗn loạn! Đều bị nhóm người khủng bố không rõ lai lịch làm cho hoảng sợ!

Tường Vi nắm chặt ví da trong tay, đốt ngón tay trắng bệch, sắc mặt cũng cứng ngắc! Cô cô định giống trống khua chiên cướp lại ba bảo vật này sao? Hay là.......

Pằng!

Một tiếng súng vang lên, âm thanh hỗn loạn lập tức yên lặng lại.

Chuyên gia đấu giá không biết đã trốn vào góc nào, trên khán đài chỉ còn một mình Tường Vi ngây ngốc đứng đó, yếu đuối biết bao nhiêu, lại thong dong bình tĩnh hơn so với bất kỳ ai trong đám người hỗn đọn đó!

Lúc này, có vài tên lính đánh thuê đã đi lên khán đài, cầm roi da trong tay, ánh mắt sáng ngời nhìn chắm chú vào Tường Vi. Tất cả những người ở dưới khán đài cũng không dám lên tiếng.

"Cô, cô làm kinh động đến tất cả mọi người, sẽ không liên lụy đến người vô tội sao?" Tường Vi nhìn thấy mấy tên lính đánh thuê cao to đang từ từ đến gần cô, giọng nói run rẩy lên tiếng: "Cô, cuối cùng cô muốn con làm thế nào....A.... ...."

Pằng!

Tường Vi còn chưa nói hết, lập tức bị một roi da đánh tới, cánh tay của cô bị một vết thương, máu đỏ tươi lập tức chảy ra.

"Cô!" Tường Vi té ngã co người lại hít một ngụm khí lạnh, ngạc nhiên nhìn tên lính đánh thuê vung roi da về phía cô, cô vốn không có chuẩn bị tâm lý! Đột nhiên lại có dự cảm xấu.

"Tường Vi, con hy sinh một chút, tóm lại chú hai không tin Hắc Diêm Tước đã chết, một ngày cảnh sát còn chưa báo tin tử vong, một ngày chúng ta cũng sẽ không dừng tay!" Giọng nói cô cô lạnh như băng.

Pằng!

"A.... ........." Bả vai của Tường Vi xuất hiện một vết máu đỏ!

Dưới khán đài, những người đấu giá nhìn thấy vô cùng sợ hãi! Không thể nào hiểu được đến cùng đây là tình huống gì!

Mấy tên lính đánh thuê không dừng tay! thay phiên nhau quất roi lên người Tường Vi!

"A.... ...."

Tiếng thét thê lương này, quanh quẩn trong hội trường đấu giá, mỗi tiếng kêu của cô, cũng có thể làm co những người bên dưới khán đài ôm đầu run rẩy, giống như những chiếc roi kia đang đánh trên người họ, ai cũng không dám chống chọi lại!

"Cô......Đau quá.... ......" Những chiếc roi da kia quất vào người Tường Vi, làm bộ lễ phục của cô bị rách nát, vết máu nhanh chóng xuất hiện trên người cô, nước mắt tung tóe, thì ra đây chính là cách mà cô cô gọi là mồi sao?

"Con kiên nhẫn một chút là được, dù sao cũng sẽ không đánh chết con! Cô dám khẳng định, nhất định Hắc Diêm Tước sẽ biết rõ những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay! Cô chính là muốn ép buộc cậu ta phải xuất hiện!" Cô cô cao giọng quát, chỉ cần vừa nhắc đến ba chữ Hắc Diêm Tước, bà ta liền nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bâm anh ra vạn đoạn!

Đau đến khó khăn hít thở, Tường Vi nhớ tới năm đó Tước dùng roi da quất vào người cô, cô nhớ đến khoảnh khắc điên cuồng kia! Không khỏi rơi nước mắt! Mỗi một roi đều đau thương như thế!

Những đau đớn kia như mới xảy ra vào ngày hôm qua, những đau đớn đó lại rõ ràng như thế.... ...... ...

Tước còn sống hay chết, vẫn không có ai kết luận được, bà cô cô lại nhẫn tâm dùng roi quất vào người cô, chỉ vì muốn dụ Tước xuất hiện.

A! Là cô cô đã đánh giá cao giá trị của cô trong lòng Tước phải không? Cô cô có biết, năm đó khi ở Singapore, cô bị người ta bắt cóc, cho dù đám cướp kia dùng kim châm đâm vào lòng bàn tay cô, tàn nhẫn đóng cô vào cây thập tự giá, Hắc Diêm Tước cũng thờ ơ!

Lần này cô hoàn toàn không ôm một tia hy vọng nào, đừng nói rốt cuộc không biết anh sống chết thế nào, cho dù đêm nay anh biết rõ tất cả, vậy thì thế nào? Anh chắc là sẽ không!

Dù sao đây không phải là lần đầu tiên, không phải sao?

Tường Vi bi thương cắn chặt cánh môi, nước mắt rơi đầy mặt, bi thương nói với cô cô đang ở đầu dây bên kia: "Cô....Anh ấy sẽ không đến đâu! Cho dù anh ấy còn sống, anh ấy cũng sẽ không đến!"

"Sao con khẳng định cậu ta sẽ không đến? Chẳng lẽ con khẳng định cậu ta đã chết?" Cô cô nghi ngờ lạnh lùng hỏi.

Tường Vi gắt gao nắm chặt ví da nhỏ trong tay, né tránh như cú quất của mấy tên lính đánh thuê kia, co người lại nói: "Không......Anh ấy sẽ không đến! Cho dù cô treo con trên thập tự giá, anh ấy cũng sẽ không đến.... .....Đây không phải là lần đầu tiên.... ....."

Người đấu giá bên dưới khán đài sợ hãi khi nhìn những tên lính đánh thuê, tuy nghe được tiếng kêu thê lương của Tường Vi trên khán đài, bọn họ vẫn ôm đầu, sợ sẽ liên lụy đến bản thân, thật là một đám nhà giàu nhát như chuột, lòng người dễ thay đổi.

Tâm của Tường Vi như tro tàn, từ nhỏ cô cô đã chán ghét cô, không nghĩ tới sau nhiều năm, bà ta vẫn máu lạnh vô tình đối với cô, khi những cái roi kia quất vào người cô, thậm chí bà ta không có một chút thương cảm nào!

Nhưng Tước sẽ không đến sao? Cô đúng là biết rõ đáp án này, anh chưa từng có nhược điểm, cho dù lợi dụng cô, không ai có thể uy hiếp được anh, Hắc Diêm Tước tàn nhẫn bao nhiêu, cô rõ ràng hơn so với bất cứ ai khác!

"Ưm.... ......Xem ra cậu ta không thích cô bé chết tiệt như con sao! Nếu không không có đạo lý nào! Nếu như không có một chút tình cảm nào với con.... ......Tiểu Trạch được sinh ra như thế nào?" Cô cô không biết những chuyện giữa Tường Vi và Hắc Diêm Tước vào năm đó, bởi vì cho tới bây giờ Tường Vi đều nói năng thận trọng, không chịu nói một câu! Bà ta vốn không biết Tiểu Trạch là do Tường Vi liều mạng giữ lại!

"Không, cô! Người hãy nghe con nói! Đã hai tháng anh ấy không có xuất hiện, chúng ta buông tay được không? Huống chi đêm nay ba vật phẩm của nhà họ Thẩm đều đã giành đến tay rồi sao?" Tường Vi nhìn những tên lính đánh thuê kia bỏ ba vật phẩm vào trong túi.

"Đồ không có tiền đồ! Cô nói rồi, cô nhất định phải lấy tất cả những thứ thuộc về nhà họ Thẩm!" Cô cô ở đầu dây bên kia ngập ngừng vài câu, sau đó hung ác nói: "cô cảnh cáo con, con họ Thẩm, nếu kẻ thù của con không phải là nhà họ Hắc, như vậy kẻ thù của con chính là cô! và cả nhà họ Thẩm! Nghe rõ chưa?"

Mối thù này tích tụ quá sâu, dây dưa nhiều năm như thế, tựa như không có một người nào, không có cách nào giải quyết được, không phải cậu chết thì tôi chết!

Không đợi Tường Vi phản ứng, mấy tên lính đánh thuê thu roi da lại, ngoài miệng nhếch lên nụ cười lay động lòng người, không có ý tốt đến gần Tường Vi!

Tường Vi ôm lấy quần áo trên người bị roi da đánh nát, hoảng sợ nhìn mấy tên lính đánh thuê, vội vàng khóc nói: "Anh, các anh đừng tới đây! Cô, cô muốn bọn họ làm gì? Con là cháu gái của cô.... ......"

"Hừ, vì báo thù, đừng nói là cháu gái, cho dù là con gái, tao cũng có thể hy sinh! Nếu bây giờ Hắc Diêm Tước không xuất hiện, vậy Tường Vi.... .....Mày chỉ có thể nhận xui xẻo!" Cô cô lạnh lùng nói xong, vội vàng cúp máy."

"Này? Này? Cô.....Cô.... ......" Tường Vi sợ hãi kêu lên, bên kia đã vội vàng cúp máy, cô càng không ngừng lui về sau "Các người tránh ra, tránh ra cho tôi!"

Cô nghĩ rằng Tước sẽ không đến, chẳng lẽ đêm nay, cô thật sự phải hy sinh sao?

Cô là loại con gái cố chấp, thà rằng mất mạng, cũng quyết không thể để cho bản thân chịu nhục!

Suy nghĩ đến điều này, Tường Vi lau nước mắt trên mặt: "Đây đúng là một cách ngu xuẩn, các người đừng mong thực hiện được!"

Nói xong, Tường Vi lách người, cô nhanh chóng vượt qua nhóm người lính đánh thuê, cực kỳ nhanh chóng chạy xuống dưới khán đài......

"Cứu mạng.... ..."

Cô chạy như điên, vừa gọi to, hy vọng có người có thể giúp đỡ cô! Tiếc rằng không một ai trả lời cô, vài giây sau, sau lưng vang lên âm thanh một vật bị xé rách!

Tường Vi hít một ngụm khí lạnh, trong chớp mắt bị một đôi tay sắt ôm lấy!

Ngay sau đó là mùi vị đàn ông khó ngửi!

"A.......Cút ngay! Anh cút ngay!"

Ngay sau đó mấy tên lính đánh thuê tiến lên, phát ra tiếng cười bẩn thỉu, lễ phục màu đen của cô đã nằm trong tay bọn họ.

Khà khà.... .....

Trở thành những mảnh nhỏ, mỗi âm thanh xé rách, đều kinh hồn bạt vía!

"A.... ...." Tường Vi liều mạng giãy dụa, trong chớp mắt nước mắt không chịu nhục nhã chảy xuống! Cô chán ghét những tên đàn ông này đụng vào cô! việc này còn khó chịu hơn so với việc giết cô!

Quần áo trên người đã bị bọn họ xé bỏ một nửa, hai chân thon dài của cô lập tức lộ ra. Làm lộ ra vết máu do roi da đánh vào, làm cho người khác nhìn vào cực kỳ đau lòng!

"Cút ngày! Đám đàn ông xấu xa.... ....Cút ngay cho tôi.... ......"

Tường Vi gào khản cả giọng, lại tránh không khỏi mấy tên lính đánh thuê dâm đãng kia, trước mắt bao nhiêu người, cả người lảo đảo, cô bị bọn họ xô ngã trên mặt đất, sau gáy bị đập một cái, Tương Vi phát ra tiếng kêu đau đớn. Một cơn choáng váng ập đến làm cô ngã nhào trên sàn nhà, bỗng chốc không có sức lực đứng lên!

"Ha ha ha.... ......."

Tiếng cười ghê tởm của mấy tên lính đánh thuê kia quanh quẩn bên tai cô, cô mở to hai mắt đẫm nước mắt, nhìn thấy bọn họ đang cởi dây thắc lưng ra! Trên gương mặt dữ tợn đang nở nụ cười phóng đãng, cảm giác tuyệt vọng trong lòng cô ngày càng sâu sắc.... .......

Đêm nay, cô thật sự phải trở thành món đồ chơi dưới thân bọn họ sao?

Lặng lẽ rơi nước mắt, cô cảm thấy mất hết can đảm!

Một màn này buồn cười biết bao, một người cô luôn miệng nói là người thân với cô, lại muốn đẩy cô cho bọn lính đánh thuê tàn nhẫn không có tính người thay phiên cưỡng bức, mà chỉ là vì dẫn dụ Hắc Diêm Tước ra mặt!

Vì cái gì! Vì sao bọn họ lại đối xử với cô như thế? Hắc Diêm Tước cũng đã từng đưa cô cho người đàn ông Trung Đông kia!

Trong mối thù này cô đã được định trước có phải hay không, mặc người chém giết, mặc người ức hiệp, mặc người chà đạp như một quân cờ?

"Ha ha ha ha.... ...... ....."

Nụ cười phóng đãng của bọn lính đánh thuê ngày càng gần.... .........Tứ chi của Tường Vi bị họ giam cầm lại, nằm trên mặt đất, bị bọn họ ác ý kéo hai chân cô ra, cảnh xuân dưới váy chỉ cách nhau một cái quần lót!

"Không.... .......Không muốn! Tôi không muốn như thế......" Tường Vi tuyệt vọng nỉ non, vì sao cô nghĩ rằng người cô thân thiết nhất, lại muốn đối xử với cô như thế? Phải chăng mối thù này........Quan trọng hơn so với bất kỳ điều gì?

Cho dù hy sinh cô cũng không tiếc sao?

Đột nhiên, "vèo" một tiếng!

Tường Vi nghe thấy âm thanh vỡ vụng! Hung hăng đánh vào trái tim cô! cả người có cảm giác đau đớn như bị ngũ mã phân thây! Cô trơ mắt nhìn gương mặt ghê tởm hung ác của những người đàn ông này, các cô ngày càng gần, ngày càng gần....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.