Tổng Giám Đốc Độc Ác Tuyệt Tình

Chương 296: Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời




Tước không hề biết rằng, khi cô bị anh chặn đường, cô rõ ràng đã nghe được giọng Tiểu Trạch cách đó không xa, vì con, cô cố nén nỗi kích động muốn nhào lên, vì con, dù là cô nghe được tiếng Tiểu Trạch thoáng qua bên tai, cô thà cắn chặt vào mu bàn tay mình cũng không muốn kêu lên, cô rất sợ, sợ cái tên ác ma trước mắt này phát hiện ra Tiểu Trạch, sợ anh sẽ không từ thủ đoạn nào cướp đi mọi thứ của cô!

“Tước! Anh có sao không?” Mỹ Nhi vội vã chạy đến, mới rồi cô ta hoảng hốt lo sợ trong bóng tối, lúc chạy đến mới biết Tước đã ở một phương hướng khác mà Tường Vi thì đang ngồi trên đùi anh!

Mỹ Nhi kinh ngạc! Mất một lúc, cô ta mới làm chính mình tỉnh táo lại được!

Bấy giờ phòng khiêu vũ đã gần như là hỏng bét, chuông báo động kêu ầm ĩ, bên an ninh phân công nhiệm vụ cùng nhau xuất kích, cố hết sức truy tìm kẻ trộm.

Vẻ mặt Hà công tử kinh hoảng, chạy vội đến trước mặt Hắc Diêm Tước, không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán mà nói: “Hắc tổng, chỉ còn sót lại một viên ‘hồn vũ’ kim cương thôi, toàn bộ số còn lại đều đã bị đánh cắp!”

‘Hồn vũ’ là chủ đề của đêm nay, may là cũng không có bị trộm đi nốt, anh ta chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, Hắc Diêm Tước mới là ông chủ lớn đứng sau, cái loại tình huống thế này quả thật là khó mà báo cáo cho nổi, nhưng mà…Thẩm tiểu thư đang ngồi trên đùi Hắc Diêm Tước khóc rống?!

Chuyện quái gì vậy nhỉ?

Hà công tử thầm sợ hãi, bọn họ trông cũng không giống cái kiểu quan hệ đơn giản như là hộ lý và bệnh nhân đâu nhỉ? Ý nghĩ này làm sắc mặt Hà công tử trắng xanh ngay lập tức! Tiện thể anh ta cũng liếc nhìn Mỹ Nhi, cái vẻ ghen ghét và rối rắm trên mặt cô ta đã cho anh ta thấy ngay đáp án!

Hà công tử nhanh chóng thấy được sai lầm của mình, có vẻ như Thẩm tiểu thư không phải là người phụ nữ mà anh ta có thể chạm vào!

“Hắc, Hắc tổng! Hay là tôi phái người đưa ngài về trước nhé, dù sao chỗ này cũng không an toàn mấy, tôi tin là mấy tên trộm kia còn chưa chạy xa đâu, có khi vẫn còn đang ẩn náu trong tòa cao ốc này cũng nên!”

Khuân mặt tuấn tú của Hắc Diêm Tước trước sau như một, đôi mắt sắc bén liếc nhanh qua Hà công tử, gật đầu rất khẽ, rồi lập tức hạ mắt nhìn thẳng hai tròng mắt đẫm lệ của Tường Vi, xong chỉ nói: “Đối phương có chuẩn bị mà đến, tôi đã sai người phong tỏa tất cả lối ra của khu nhà, trừ phi bọn chúng nhảy từ mái nhà xuống, nếu không có chắp cánh cũng không thoát nổi!”

Tường Vi hít một ngụm khí lạnh! Đôi mắt đen láy phóng đại vì hoảng sợ, những giọt lệ như hạt đậu nháy mắt chảy xuống, khuôn mặt cô toàn một vẻ chán nản!

Lời của anh, lạnh lẽo y như hầm băng vậy!

Trừ phi bọn chúng nhảy từ mái nhà xuống___

Trời ơi! Cô cắn chặt môi theo thói quen, không thể nào mà khống chế nổi cơ thể đang phát run, trong lòng cô hò hét, đừng… xin anh… đừng mà…

Thế nhưng cô chẳng thể nào nói lên lời, cô biết rằng cái vụ đánh cắp châu báu này là do Tưởng Diệp và Tiểu Trạch gây ra, ‘hồn vũ’ không bị trộm đi, là do cô đã phá hỏng kế hoạch của Tưởng Diệp chăng? Cô không dám nghĩ, cô hiểu rằng giờ phút này cô càng không được lộ ra sơ hở gì, cho dù cô khó mà khống chế được nỗi bi thương to lớn trong lòng, nhưng mà không thể nói ra được! Bọn Tiểu Trạch có lẽ sẽ bình an vô sự…

Hắc Diêm Tước hơi nhíu mày, đẩy xe lăn xoay người tiến về lối ra chỗ đại sảnh, vẻ mặt anh nặng nề và lạnh lẽo làm cho người khác sợ hãi, anh không biết rõ lắm cái cảm giác trong lòng mình, hành động của cô đã bán đứng ý đồ của cô, anh chỉ cần liếc mắt một cái là đã biết chuyện này chắc hẳn có liên quan đến cô!

Hai tỷ Đô – la không làm cô thỏa mãn hay sao? Lại còn muốn hợp tác với người ngoài để ăn trộm châu báu vô giá!

Cõi lòng anh trong nháy mắt lạnh như băng, suýt thì quên, đàn bà… cho đến bây giờ chỉ là những kẻ tham lam xấu xí!

“Tước, em với anh cùng về đi…” Mỹ Nhi đi theo sau Hắc Diêm Tước, không dám chần chừ chút nào! Nhìn Thẩm Tường Vi ngồi trên người Tước khóc sướt mướt, cô ta không thể không ghen tỵ điên lên! Cũng chỉ là một thoáng bóng tối mà thôi, cô ta (tức Tường Vi) có cần phải giả mù sa mưa, tỏ ra bị dọa nghiêm trọng đến thế để tranh thủ sự đồng cảm của Tước không?

“Không cần thiết! Tôi bảo lái xe đưa cô về!”

Anh lạnh lùng cự tuyệt, trước khi đi bèn nói với Hà công tử một câu: “Nhớ cho kỹ, cho dù có phải giết chết bọn trộm, cũng đừng để chúng mang đi một thứ gì!” Nói rồi, anh đẩy xe lăn biến mất trong đại sảnh hỗn loạn!

Khuôn mặt Hà công tử tái nhợt, lại nhìn Mỹ Nhi đang ngây ra, bực mình nói nhỏ: “Mỹ Nhi tiểu thư, cô tuyệt đối đừng bảo tôi là, cô không hề biết quan hệ của Thẩm tiểu thư và Hắc tổng nhá!”

Vẻ mặt Mỹ Nhi oán giận: “Biết đấy thì sao nào! Anh đúng là một kẻ vô dụng, vừa nghe thấy ‘người đàn bà của anh ta’ là anh liền trở thành rùa đen rụt đầu sao?”

“Cô! Tôi mới không thèm tranh chấp với loại đàn bà nhàm chán như cô! Dù sao tôi cũng cảnh cáo cô, đừng có mà kéo tôi xuống nước!”

Nói rồi, Hà công tử vẫy vẫy tay, tức giận đi thu thập tàn cuộc!

Từ trong buổi vũ hội đi ra, Hắc Diêm Tước không nói một lời, thỉnh thoảng nhìn quanh Tường Vi, anh cảm nhận rõ cô đang run rẩy sợ hãi, bèn nói nhỏ: “Cô náo loạn đủ chưa?”

Vài chữ lạnh lùng, tàn nhẫn làm Tường Vi đau lòng!

Náo loạn đã đủ chưa?

Anh tàn nhẫn ngăn chặn cô gặp Tiểu Trạch, anh máu lạnh nói để cho con cô nhảy lầu, sao anh còn trách móc cô, náo loạn đã đủ chưa?

“Anh thì biết cái chết tiệt gì chứ! Tôi đã náo loạn đủ chưa? Thế mà anh còn dám trách móc tôi náo loạn?” Tường Vi không nhịn nổi nữa mà quát lên! Thậm chí đôi tay cô đã ngoài tầm khống chế mà nắm lấy cổ áo anh, hoàn toàn không để ý thấy mình còn đang ngồi trên đùi anh, mà xe lăn vẫn đang chạy về chỗ xe ô tô!

“Thôi ngay, Thẩm Tường Vi! Trước lúc ra cửa tôi đã nói rõ ràng rồi, cô lại coi như gió thoảng bên tai, hử? Cô nổi điên cái gì? Nếu tôi mà đứng lên được thì tôi nhất định sẽ treo cô lên rồi đét mông cô!”

Trong giọng nói của anh ẩn chứa sự bất đắc dĩ, chẳng có ai hiểu được rằng nội tâm anh mỗi ngày phải chấp nhận bao nhiêu ‘tự khắc’. (tự xung đột, mâu thuẫn với chính mình)

Chính mình đối chọi mâu thuẫn với mình, chính mình rối rắm với mình! Anh không thể dễ dàng tha thứ sự thật rằng trong tim người phụ nữ này không hề có anh, anh cố ý tránh cô, nhưng không thể tránh được việc cô từng giây từng phút chui vào trong đầu óc anh, gặm nhấm vô số tế bào của anh làm anh thống khổ!

Như mới vừa rồi cô phóng túng trong sự ôm ấp của Hà công tử! Kỹ thuật nhảy phóng khoáng, trong con mắt anh, vẫn xinh đẹp không gì sánh nổi, anh phải thừa nhận rằng anh đã thật sự lạc vào ánh mắt hấp dẫn câu hồn người của cô, anh cũng thừa nhận …lúc Hà công tử nắm tay cô thì quả thực là anh đã muốn lập tức xông lên chém người!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.