Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi (Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu)

Chương 147: Chương 147




“Đường Tư Vũ, tôi sẽ không tha cho cô đâu. Cái tát này nhất định tôi sẽ trả lại.”

Đường Y Y hét lớn từ cửa hàng Armani.

Lúc này Đường Tư Vũ đã vào thang máy, nghe thấy câu nói này cô liền hít sâu một hơi. Tay cô đến giờ vẫn đau, tuy nhiên cô thấy lúc nãy còn chưa hết sức, nếu cho cô một cơ hội nữa cô chắc chắn sẽ dùng hết lực để tát cô ta thật mạnh.

Tuy nhiên, khuôn mặt xinh đẹp của Đường Y Y lúc này in hằn năm ngón tay rõ rệt trên mặt, dù có quần áo đẹp như thế nào đi nữa khoác lên người cô ta thì cũng vô cùng khó coi.

Đường Y Y lập tức gọi điện cho mẹ, khóc lóc kể về chuyện Đường Tư Vũ tát cô ta ở trong cửa hàng.

“Cái gì? Nó dám đánh con?” Khưu Lâm cũng vô cùng căm phẫn. Đường Tư Vũ có tư cách gì mà đánh con gái bà?

Đường Y Y cầm chiếc điện thoại, ngồi trong phòng thử đồ khóc trong oan ức: “Mẹ, đau lắm! Mặt con sưng hết lên rồi.

Khó coi chết đi được.”

“Đường Tư Vũ chết tiệt! Nó có quyền gì mà đánh con? Con yên tâm chuyện này mẹ nhất định phải bắt nó xin lỗi con.”

“Xin lỗi? Con muốn trả lại cô ta gấp 10 lần, con sẽ đánh cho mặt cô ta sưng vù lên, đánh cho thảm hại.” Đường Y Y nghiến răng, xin lỗi không thể giúp cô trút cơn giận.

“Con gái, nhẫn nhịn chút đi. Sớm muộn gì mẹ cũng bắt nó phải trả giá gấp 100 lần.

Nhưng chuyện này, mẹ phải nói cho cha con biết, để cha con hiểu rằng con gái lớn của ông ta dã man độc ác như thế nào, đề cho nó mất vị trí trong lòng cha con.”

Khưu Lâm muốn chồng mình tham gia vào việc trách mắng Đường Tư Vũ.

“Được, nhưng con nhất định phải cho người đến tính sổ với cô ta, con phải tát cho cô ta 10 cái.” Đường Y Y cảm thấy như vậy mới có thể hả dạ.

“Được! Chuyện này mẹ nhất định khiến cha con cho con một lời giải thích, đồng thời phải bắt Đường Tư Vũ nhận lỗi và xin lỗi trước mặt con.” Khưu Lâm an ủi.

“Dạ! Con biết rồi mẹ. Con sẽ nhẫn nhịn trước.” Đôi mắt đẫm nước mắt của Đường Y Y cũng lóe lên sự mưu mô.

Cô ta biết Đường Tư Vũ rất quan trọng trong lòng cha. Mẹ cô cũng dần dần phân cách quan hệ giữa Đường Tư Vũ và cha cô, đến lúc đó mọi tài sản của Đường Gia sẽ thuộc về hai mẹ con họ rồi.

Vì mẹ cô từng nói với cô, trong tay cha cô bây giờ có 30% cô phần là vốn đầu tư của mẹ Đường Tư Vũ lúc đầu, vì vậy sợ là sau này cha sẽ giao hết toàn bộ số cổ phần đó cho Đường Tư Vũ.

Nhân lúc cha vẫn còn giữ số cổ phần đó, cô ta và mẹ nhất định sẽ tìm cách để chiếm về phần mình! Tốt nhất là phân cách tình cảm cha và Đường Tư Vũ, sau đó yêu cầu cha không giao cho cô nữa, như vậy nó sẽ trực tiếp rơi vào tay cô ta.

Bây giờ, Đường Tư Vũ một mình nuôi một đứa con trai, không nơi nương tựa, không đấu lại với mẹ con họ được.

Đường Y Y ôm chiếc mặt sưng tấy, cái tát này cô ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như Vậy.

Đường Tư Vũ từ trung tâm thương mại đi ra, cô chẳng mua được gì, ngược lại còn tát Đường Y Y một cái, cảm giác này khá là sảng khoái.

Đường Tư Vũ vào một quán cafe gần tập đoàn Hình thị. Cô gọi cafe, đọc sách riết thời gian. Mãi đến 3h50, Hình Liệt Hàn gọi điện thoại tới.

“Alol” Đường Tư Vũ bắt máy.

“Em đang ở đâu?” Hình Liệt Hàn ở đầu dây bên kia trực tiếp hỏi.

*Ở quán cafe đối diện công ty anh. Anh họp xong chưa?” Đường Tư Vũ hỏi lại.

*Ờ. Tôi qua đón em.”

Đường Tư Vũ tắt điện thoại, tính tiền rồi mang cafe đóng gói ra ngoài chờ Hình Liệt Hàn.

Đứng bên đường, chưa tới 5 phút, chiếc xe màu đen cool ngầu của Hình Liệt Hàn phi tới, đẳng sau còn có một chiếc xe của vệ sĩ đi theo.

Hình Liệt Hàn mở cửa xe, nói với cô: “Đưa chìa khóa xe em cho vệ sĩ của tôi, họ sẽ đảm nhiệm việc lái xe em về.”

Đường Tư Vũ lấy chìa khóa đưa cho vệ sĩ đang tiến đến, nói cụ thể vị trí đỗ xe rồi cô mở cửa ngồi vào trong xe của Hình Liệt Hàn.

Trong lúc đợi đèn giao thông dài đằng đẵng phía trước, cô cầm cốc cafe chậm rãi uống, ly cafe cô đang cầm trên tay bị người đàn ông kế bên vươn tay cướp mắt, lúc cô chưa kịp phản ứng lại liền nhìn thấy ống hút cô đang hút dở, người đàn ông kia không hề ghét bỏ trực tiếp hút vào trong miệng anh ta.

“Này! Anh…” Đường Tư Vũ cạn lời, người đàn ông này có thể kiêng dè chút được không?

“Uống một ngụm không được à? Keo kiệt thế làm gì?” Hình Liệt Hàn uống xong liền trả lại cô.

Đây là trọng tâm sao? Quan trọng là họ dùng chung một ống hút ý hiểu không?

Đường Tư Vũ lấy ra tờ giấy ăn ở trước mặt, lập tức lau từ trên xuống dưới ống hút, người đàn ông bên cạnh tức giận nhìn cô: “Chê nước bọt của tôi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.