Tổng Tài, Anh Quá Bá Đạo Rồi!

Chương 182: Chương 182: Cô là một con báo cái nhỏ




Nửa giờ sau, Tô Lam ôm văn kiện trong lồng ngực thở hổn hển xuất hiện ở tầng mười hai khách sạn Grand Caesar.

Dẫm lên tấm thảm màu đỏ thẫm thêu hoa, Tô Lam nhìn trái nhìn phải, tìm phòng 1288.

Khách sạn Grand Caesar là khách sạn xa hoa nhất Thanh Sơn, cách trang hoàng nguy nga tráng lệ lại càng làm nổi bật dãy phòng Vip hạng sang tại tầng mười hai.

Trước kia Tô Lam chỉ nghe nói nơi này rất xa hoa, nhưng chưa từng được thấy, hôm nay đến đây quả thực là được mở rộng tầm mắt.

Ngay cả hành lang cũng treo tranh chữ của danh nhân, cứ cách một khoảng là lại trưng bày vài món đồ cổ, điều này lập tức nâng tầm đẳng cấp của khách sạn lên vài bậc.

Hành lang rất dài, Tô Lam vừa mới đi vài bước đã có một nữ phục vụ trẻ tuổi mặc áo vest màu đỏ thẫm và chân váy bó màu đen bước tới.

“Xin hỏi cô có phải là cô Tô từ công ty Kế toán Mỹ Uyển không?” Nữ phục vụ xinh đẹp trẻ tuổi nở nụ cười để lộ tám cái răng tiêu chuẩn.

“Đúng vậy.” Tô Lam vội gật đầu.

“Cô muốn gặp vị khách ở phòng 1288 đúng không? Xin hãy đi theo tôi đến đó.” Nữ phục vụ duỗi tay làm động tác mời.

“Được.” Tô Lam cong môi cười, sau đó đi theo sau nữ phục vụ phía trước.

Không bao lâu sau đã đi đến một nơi cuối hành lang, nữ phục vụ tạm ngừng bước chân, sau đó lấy chìa khoá ra mở cửa phòng.

Sau đó, nữ phục vụ quay đầu cười nói với Tô Lam: “Vị khách ở phòng 1288 sẽ tới ngay thôi, xin cô hãy đi vào trước đợi một chút.”

“Vâng.” Tô Lam cười cười rồi đi vào phòng 1288.

Nữ phục vụ theo Tô Lam vào, rót một ly trà đặt trên bàn trà, sau đó lui ra ngoài. Tô Lam có chút kiêng dè nhìn quanh căn phòng rất rộng rãi này một chút, phòng khách rất lớn, có cửa sổ kính trong suốt sát đất, rèm cửa sổ openwork thêu hoa trắng, ghế sô pha và đồ nội thất cổ điển phong cách châu Âu, trang trí phức tạp mà tinh tế, trước cửa sổ sát đất còn có một cái bàn làm việc, bên trên đặt một cái bình hoa thuỷ tinh pha lê.

Một bó hoa hồng đỏ xinh đẹp ướt át được cắm trong bình hoa.

Chẳng trách Giang Mỹ Uyển nói đối phương là một khách hàng lớn, chỉ cần nhìn căn phòng mình đang ngồi thôi là đã đủ thấy có tiền rồi, ở một ngày trong căn phòng xa hoa thế này tại khách sạn Grand Caesar kiểu gì cũng phải đến ba năm ngàn tệ.

Tô Lam cúi đầu sửa sang lại quần áo trên người mình một chút, chỉnh lại mái tóc dài xoã vai, phát hiện bên ngoài vẫn chưa có động tĩnh gì, bèn ngồi trên sô pha chờ.

Hôm nay cô mặc một cái áo sơ mi thêu hoa màu trắng, phía dưới là một chân váy bó màu đen, chân mang đôi giày cao gót màu đen, ăn mặc vô cùng chỉnh tề lịch sự như một người phụ nữ chuyên nghiệp.

Cúi đầu nhìn sang văn kiện trong lồng ngực, Tô Lam chìm vào khoảng thời gian chờ đợi dài.

Đợi mãi khoảng nửa tiếng mà khách hàng lớn vẫn chưa tới, Tô Lam không khỏi thấy hơi sốt ruột.

Tô Lam móc di động ra, muốn gọi cho Giang Mỹ Uyển xác nhận xem lí do tại sao khách hàng vẫn chưa tới.

Không ngờ, vào lúc này, cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài.

Tô Lam nhanh chóng khép chân đứng lên, chuẩn bị nghênh đón khách hàng lớn.

Một người mặc áo sơ mi màu trắng và quần tây màu đen đang đóng cửa phòng, Tô Lam thấy anh có một cái tóc đen nhánh, chỉ thấy đối thương hẳn là một người tương đối trẻ và cường tráng.

Tô Lam nghe lạch cạch một tiếng, cửa phòng bị khoá, cô không khỏi chau mày, lập tức cảnh giác trong lòng, chỉ đưa văn kiện mà thôi, cần phải khoá cửa phòng sao?

Ngay sau đó, người nọ xoay người, Tô Lam thấy rõ mặt anh.

Khi thấy rõ mặt anh, da đầu Tô Lam lập tức tê dại, hai mắt trừng lớn.

“Sao lại là anh?” Tô Lam lập tức biết ngay là anh cố ý, cô cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Anh cất bước đi đến trước mặt Tô Lam, khoé môi cong lên, lạnh lùng nói: “Vì sao mỗi lần nhìn thấy tôi cô đều tỏ thái độ này?”

Tô Lam biết nơi này không thể ở lâu, bốp một tiếng đặt văn kiện cầm trong tay lên bàn trà, nói: “Đây là Giang Mỹ Uyển bảo tôi giao cho anh, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, xin lỗi không tiếp được!”

Tô Lam xoay người cầm túi xách định đi, nhưng sao Quan Triều Viễn có thể buông tha cho cô dễ dàng thế được?

Cảm thấy cánh tay mình siết chặt, cô vừa cúi đầu thì thấy bàn tay to của anh đã nắm lấy cánh tay mình.

Tô Lam khủng hoảng trong lòng, ký ức không tốt mấy hôm trước lập tức đánh úp lại cô.

“Quan Triều Viễn, tôi cảnh cáo anh, đừng có xằng bậy, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát thật đấy!” Tô Lam nhíu mày cảnh cáo anh.

Nghe thấy lời này, Quan Triều Viễn ngẩng đầu cười ha ha.

Tiếng cười của anh lạnh băng khiếp người, Tô Lam thấy toàn thân lạnh cóng, nhìn chằm chằm anh với ánh mắt hoảng sợ.

Sau khi cười xong, anh duỗi tay định sờ tóc Tô Lam.

Tô Lam nghiêng đầu khiến tay vồ hụt vào hư không.

Liếc mắt nhìn sắc mặt khiếp sợ của cô, Quan Triều Viễn cười lạnh nói: “Không phải cô là một con báo cái nhỏ sao? Lần nào cũng giương nanh múa vuốt với tôi, sao lần này lại biết sợ rồi?”

“Buông tôi ra!” Giọng Tô Lam run bần bật, nhưng vẫn giả vờ kiên cường.

Thế nhưng, giả vờ cũng chỉ là giả vờ thôi, ký ức lần trước thực sự khiến cô khủng hoảng, Tô Lam cảm thấy Quan Triều Viễn có gì đó không đúng, anh không phải một người thích cưỡng bức phụ nữ, vậy rốt cuộc anh bị làm sao đây?

“Muốn báo cảnh sát à? Hừ, cô báo thế nào? Gọi điện thoại sao?” Nói xong, anh duỗi tay lấy di động từ trong túi của cô ra, ấn nút tắt nguồn.

Nhìn thấy di động bị tắt nguồn, Tô Lam muốn giật lại di động của mình, nhưng Quan Triều Viễn đã vươn tay ném di động xuống tấm thảm thật xa.

Tô Lam biết hôm nay anh lừa mình tới đây khẳng định là có ý đồ gây rối, cho nên không màng mọi thứ nữa mà hét lớn: “Cứu! Cứu, có người quấy rối, cứu!”

Tô Lam gân cổ lên hét to, hét vài tiếng giọng đã bắt đầu khàn khàn.

Tuy nhiên, một nụ cười lạnh lại lướt qua mặt Quan Triều Viễn: “Toàn bộ tầng mười hai của khách sạn này hôm nay đã được tôi bao hết, tất cả người phục vụ đều bị tôi đuổi đi, dù cô có gào rách cổ họng cũng không có ai nghe thấy đâu, tôi cũng chỉ cho rằng cô đang rên trên giường thôi!”

Nghe thấy lời này, mặt Tô Lam đỏ lên, sau đó ra sức đẩy anh ra, nhanh chân chạy ra cửa.

Quan Triều Viễn bị đẩy một cái lảo đảo, sau đó lại sải bước đi tới túm gáy Tô Lam một lần nữa.

Tô Lam bị túm gáy như lại trở về cái đêm vào mấy ngày trước, ngày đó anh cũng dùng một bàn tay to túm lấy gáy mình, chuyện xảy ra sau đó đều khiến cô run sợ trong lòng.

Quan Triều Viễn rất buồn bực với sự bài xích của cô, anh túm lấy cô kéo đến bàn làm việc trước cửa sổ sát đất.1

Thắc lưng Tô Lam bị áp vào bàn làm việc, cô biết nếu còn không phản kháng thì có lẽ cô sẽ lại thành cừu béo trong miệng anh.

“Quan Triều Viễn, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh từ Giang Châu xa xôi chạy tới Thanh Sơn, chẳng lẽ là vì muốn chiếm hữu tôi lần nữa sao? Nếu đúng là như vậy thì có phải anh đang chuốc lấy phiền phức quá hay không? Tô Lam tôi chẳng phải người đẹp khuynh quốc khuynh thành gì, đáng để anh phải như thế sao?” Tô Lam gân cổ lên nói.

“Có đáng hay không là chuyện của tôi, liên quan gì đến cô!” Quan Triều Viễn nghiến răng nghiến lợi nói.

Sau đó, Tô Lam cười, lạnh lùng nhìn chằm chằm Quan Triều Viễn nói: “Có phải Phương Ngọc Hoan không thể thoả mãn anh không? Để anh phải ra ngoài kiếm đồ ăn hoang dại? Nếu anh muốn giải quyết nhu cầu sinh lý, phiền anh đi tìm một cô gái hai bên tình nguyện được không?”

“Tôi chỉ muốn ăn món hoang dại mà cô nói đấy!” Đôi mắt hung ác nham hiểm của Quan Triều Viễn dán lên người cô, nói từng chữ một.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.