Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 113: Chương 113




Mục Nhiễm Tranh còn có thể nói gì nữa?

Chỉ là, Ôn Khanh Mộ ở trong thành phố, cho dù anh nhanh chóng tới đây, cũng là chuyện hai tiếng sau.

Tô Lạc Ly ở lại trong núi thêm một:giây, liền thêm một giây nguy hiểm. ƒ Người của đoàn phim đứng dưới chân núi, nghe từng trận sói hú là kinh hồn bạt vía, ai cũng không dám tùy tiện đi vào.

€ó vài người bắt đầu ngáp, lẽ nào cứ chờ ở đây mãi sao?

“Đạo diễn, hay là chúng ta quay về trước, tối nay nghỉ ngơi lấy sức, sáng sớm mai vào núi tìm người, được.

không?”

“Đúng vậy, đạo diễn, cứ dây dưa như này cả một đêm, thể lực của mọi người đều tiêu hao hết, sáng sớm mai cũng không có sức tìm người!”

Mục Nhiễm Tranh hung dữ trừng mắt nhìn những người vừa nói.

Mạng người quan trọng, vậy mà những người này còn muốn đi ngủ?

“Các người không cần lo nữa, một mình tôi vào núi!”

Mục Nhiễm Tranh nói rồi, lại định vào núi lần nữa.

Đạo diễn liền giữ anh lại.

“Nhiễm Tranh, cậu bình tĩnh chút!”

“Ông bảo tôi bình tĩnh thế nào đây?” Mục Nhiễm Tranh gầm lên.

Đó là…

Người phụ nữ mà anh yêu tha thiết.

“Đoàn phim đã lạc mất Lạc Ly, lẽ nào còn muốn lạc thêm cậu nữa sao? Tôi phải chịu trách nhiệm cho tất cả mọi người trong đoàn phim, nếu cậu còn tiếp tục thế này, tôi sai người đưa cậu đi!”

Đạo diễn thường ngày mặt mũi hiền lành, lúc này cũng bắt đầu tức giận.

“Lẽ nào chúng ta cứ dây dưa thế nào mãi? Cũng phải nghĩ cách gì mới được!”

“Chúng ta đợi người của đồn cảnh sát tới rồi tính tiếp, đây là cách duy nhất: Hơn một tiếng sau, bọn họ vẫn chưa đợi được người của đồn cảnh sát, mà đợi được một chiếc LaFerrari.

Chiếc xe này, Mục Nhiễm Tranh nhận ra, là xe của Ôn Khanh Mộ.

Đây là điều Mục Nhiễm Tranh không ngờ tới, vốn anh nghĩ chú anh nhanh nhất cũng phải hai tiếng mới tới, không ngờ hơn một tiếng đã tới rồi!

Mục Nhiễm Tranh càng không ngờ được là, Ôn Khanh Mộ tới một mình!

Một mình anh…

Ôn Khanh Mộ không thể chờ được tới lúc tập hợp được tất cả mọi người, chỉ đành gọi cho Doãn Cẩn trước, bảo anh ta dẫn người tới, còn một mình anh điên cuồng phóng xe tới trước.

Tất cả mọi người nhìn chăm chằm chiếc siêu xe, cảm thấy cực kì khó hiểu.

Mục Nhiễm Tranh lại đi thẳng tới.

“Chú… Chú đến rồi?”

Đôi mắt màu lam của Ôn Khanh Mộ tràn đầy lực sát thương trong màn đêm tăm tối.

“Lần cuối cùng các người nhìn thấy Tô Lạc Ly là lúc nào?”

Giọng nói âm trầm lạnh lùng của anh, giống như âm thanh đến từ địa ngục.

“Cả ngày hôm nay chúng cháu quay phim từ đây đi về hướng tây nam, chắc là khoảng một cây số là tới, có lẽ Lạc Ly đi lạc ở chỗ đi vệ sinh”

“Được, chú biết rồi, nói với người của đoàn phim, quay về đi, chú không muốn thấy người chướng mắt vướng víu”

Ôn Khanh Mộ mở cửa xe, cuối cùng cũng xuống xe.

“Chú, người của đoàn phim ít nhất cũng có thể giúp đỡ, chú chỉ có một mình..”

Lế nào chú ấy định đơn thương độc mã vào núi tìm người sao?

“Mộ lắm r ám vô dụng, không gây thêm phiền phức là tốt.” Ôn Khanh Mộ hừ lạnh một tiếng.

“Thế nhưng..”

“Ở đâu ra lắm nhưng nhị thế?” Ánh mắt của Ôn Khanh Mộ lộ rõ vẻ tức giận.

Mục Nhiễm Tranh liền không dám nói thêm gì nữa.

“Chú, cháu đi vào cùng chú, cháu… lo cho Lạc Ly”

Ôn Khanh Mộ hung dữ trừng mắt nhìn Mục Nhiễm Tranh, dường như ánh mắt kia đang nói, vậy mà cháu dám nhòm ngó thím của mình?

“Chú, cháu không phải… Có khi cháu đi vào có thể giúp đỡ chú”

“Cháu không vào đã là giúp chú rồi, bảo người của đoàn phim cút mau, bọn họ cứ chờ mãi ở đây, chỉ khiến đàn sói ngửi thấy mùi người, vì thế mà bắt đầu tìm dấu vết con người khắp nơi, đến lúc đó Tô Lạc Ly mới gặp nguy hiểm..”

Mục Nhiễm Tranh hoảng sợ nhìn Ôn Khanh Mộ, trong núi này thật sự đáng sợ vậy sao?

Ôn Khanh Mộ thấy Mục Nhiễm Tranh thật sự lo lắng, vì thế, mới tỏ ý tốt.

“Nơi này là nơi chú nuôi thả thú dữ, bọn chúng chỉ nhận một người chủ là chú, cháu đi vào, chú còn phải bảo vệ cháu!”

Nghe thấy lời này, Mục Nhiễm Tranh càng ngạc nhiên!

Khó trách chú anh lại mua ngọn núi này, hơn nữa tuyệt đối không cho người ngoài mượn, thì ra nơi này là nơi chú ấy nuôi thú dữ!

“Chú không nói chuyện vô bổ với cháu nữa! Ngoan ngoãn chờ cho chú! Ngoài ra, cháu nói với người của đoàn phim, chú là chủ của ngọn núi này, nơi đây có chuyện, chú sẽ phụ trách”

Nói xong, Ôn Khanh Mộ chỉ một thân một mình đi về phía lối vào.

Mục Nhiễm Tranh thấy Ôn Khanh Mộ biến mất trong màn đêm, anh cũng nhanh chóng quay về bên đoàn phim tìm đạo diễn.

“Đạo diễn, bảo người của chúng ta rời đi trước đi”

“Người vừa rồi là ai thế?”

“Là… Ôn Khanh Mộ của Dark Region, ngọn núi này là của anh ta, anh ta nói, người xảy ra chuyện ở ngọn núi này, anh ta sẽ chịu trách nhiệm”

“Một mình anh ta?”

“Đằng sau chắc là còn có người nữa, chúng ta bảo mọi người rời đi trước, thực tế sói hú ở đây là vì mùi của chúng ta ở đây nồng quá, điều này cực kì bất lợi với Tô Lạc Ly”

Đạo diễn nghe thấy lời của Mục Nhiễm Tranh, lúc này mới gật đầu bất lực, lệnh cho người của đoàn phim rời đi.

Mục Nhiễm Tranh bất lực nhìn ngọn núi lớn tối om, cho dù vẫn còn chưa yên tâm, nhưng vẫn rời đi.

Nói đến cùng, anh vẫn không bằng chú mình.

Sau khi người của đoàn phim rời đi, tiếng sói hú cũng dần dừng lại.

Trên thực tế, Ôn Khanh Mộ không để Mục Nhiễm Tranh đi theo, là vì bản thân anh không chắc chắn.

Mặc dù ngọn núi này là nơi anh nuôi thả thú dữ, thế nhưng, trong ngọn núi này cũng có rất nhiều thú dữ không phải do anh thuần dưỡng!

Đúng vậy, nếu trong ngọn núi này chỉ có thú dữ của anh, há chẳng phải đám sư tử với hổ các thứ của anh phải chết đói sao?

Nếu là một ma cà rồng chân chính, đương nhiên sẽ không sợ thú dữ, năng lực của họ hoàn toàn có thể đánh tay ngang với thú dữ lớn nhất.

Thế nhưng, Ôn Khanh Mộ không phải một ma cà rồng chân chính, anh chỉ là một thể kết hợp, sức lực và tốc độ của anh hơn rất nhiều so với loài người, nhưng cũng kém hơn nhiều so với ma cà rồng!

Anh chưa từng đọ sức với thú dữ, ai thắng ai thua, thật sự không nói chắc được…

Vừa vào trong núi, Ôn Khanh Mộ liền nhanh chóng lấy còi trong túi ra, liên tục thổi ba tiếng.

Tiếng còi này là chế tạo đặc biệt, phạm vi truyền âm cực kì rộng.

Đôi mắt nhạy bén của anh có thể nhìn rõ tất cả mọi thứ trong màn đêm.

Không lâu sau, một bóng màu trắng xuất hiện trong tâm mắt anh.

Đám thú dữ anh nuôi chỉ gặp Tô Lạc Ly một lần, không có sự bảo vệ của anh, anh cũng không chắc, đám thú dữ này thấy cô có công kích hay không.

Mặc dù bọn chúng được thuần dưỡng cao cấp, nhưng dù sao cũng là thú dữ.

Ôn Khanh Mộ lấy ra một miếng vải mang từ nhà tới, đây là miếng vải anh xé ra từ quần áo của Tô Lạc Ly.

“Đi tìm cô ấy cho tal”

Vua sói trắng tiến lên ngửi, cả người nhanh nhẹn chạy đi, biến mất trong màn đêm.

Tô Lạc Ly không cẩn thận ngã một cái, ngã đến mơ hồ.

Chờ cô tỉnh táo lại, định ngồi dậy, một cơn đau buốt kịch liệt từ mắt cá chân truyền tới.

Không được, không động đậy được!

Điện thoại cũng rơi mất trong lúc ngã lăn!

Làm sao giờ?

Ngay lúc này, Tô Lạc Ly phát hiện từng đôi mắt màu lục xuất hiện trong tầm mắt của cô!

Có sói!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.