Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 158: Chương 158




“Đi công tác rồi?”

Đương nhiên cô không biết.

Giờ thì thật lúng túng, thân là Ôn phu nhân, cô lại không biết chồng mình đã đi công tác.

Doãn Cẩn cũng cảm thấy hơi Ứnụ túng.

“Chủ tịch Ôn đi khá gấp, có lẽ chưa kịp nói với phu nhân”

Tô Lạc Ly cười lúng túng.

“Vậy khi nào anh ấy về?”

Đi công tác cũng phải là chuyện vài ba ngày, chắc là sẽ không quá lâu.

“Chắc là khoảng một tháng”

“Một tháng á? Lâu như vậy sao?”

“Đúng vậy, lần này chủ tịch Ôn phải đi rất nhiều nước, vì thế sẽ hơi lâu, phu nhân, có chuyện gì cô trực tiếp liên lạc qua điện thoại với chủ tịch là được”

Tô Lạc Ly gật đầu: “Ừ, đúng rồi, tối qua có phải anh ấy bị thương rồi không?”

“Bị thương?”

Doãn Cẩn lắc đầu: “Không có, hôm nay thấy chủ tịch Ôn vẫn bình thường, anh ấy không bị thương”

“Vậy thì tốt”

Tô Lạc Ly nói xong liền rời đi.

Ôn Khanh Mộ đã đi công tác, phải một tháng mới quay về, vì sao cô lại cảm thấy anh đang trốn đi chứ?

Vừa đi liền đi một tháng, vậy mà anh không nói với cô một câu nào.

Người đàn ông này, xem ra thật sự tức giận rồi.

Vốn Tô Lạc Ly cho rằng mấy ngày nữa phải tham gia đoàn phim quay phim, nhưng lại nhận được tin mới, vì các diễn viên khác của “Ma tước niết bàn” chưa sắp xếp được lịch trình, vì thế còn cần một khoảng thời gian nữa mới bắt đầu quay.

Vừa khéo, Từ Tinh Như nói với Tô Lạc Ly, “Âm thanh hoa nở’ đã quyết định lên sóng vào ngày mùng mười tháng sau, công tác tuyên truyền chính thức bát đầu.

Trước giờ Nghiêm Kha không thích tuyên truyền, nhưng bên chế tác cảm thấy nào có bộ phim điện ảnh nào lại không tuyên truyền, vì thế, vẫn cần Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh phối hợp một chút, dù sao Tô Lạc Ly cũng không có lịch trình gì, liền đồng ý.

Mùng mười tháng sau vừa khéo rơi vào kỳ nghỉ dài hoàng kim, là thời cơ tốt nhất để lên sóng phim điện ảnh, thế nhưng, rất nhiều phim điện ảnh cũng nhắm trúng kỳ nghỉ dài này, vì thế phim điện ảnh lên sóng trong khoảng thời gian này rất nhiều, kín mít.

Để có thể chen lên sóng vào kỳ nghỉ dài hoàng kim này, “Niết bàn” của đạo diễn Tê Nguyên Nghĩa cũng lên sóng trước hai tháng!

Bộ phim “Niết bàn” này là một bộ phim võ thuật, có rất nhiều cảnh đánh nhau, tuyến tình cảm cũng rất đầy đủ, nghe nói Tê Nguyên Nghĩa còn có điểm đột phá, thêm vài cảnh gây cười, có thể nói đây là bộ phim điện ảnh có phạm vi đối tượng đón xem rộng rãi, già trẻ đều phù hợp, rất thích hợp cả nhà cùng đi xem.

Ngược lại, từ đề tài đến diễn viên, “Âm thanh hoa nở”

đều không bằng “Niết bàn”, phạm vi đối tượng đón xem vốn đã hẹp, diễn viên nổi tiếng ngoài Mục Nhiễm Tranh, cũng không còn đảm bảo phòng vé nào nữa.

Vì thế, người khác đều cực kỳ không coi trọng bộ phim điện ảnh này, thậm chí có người còn nói bộ phim này mà lấy được vài chục triệu lượt xem là đã phải cảm ơn trời đất rồi.

Bất luận người khác nói thế nào, Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh đều cố hết sức tuyên truyền.

Tiếc rằng ngân sách có hạn, nơi tổ chức hoạt động tuyên truyền cũng cực kỳ đơn giản, người hâm mộ của Mục Nhiễm Tranh kháng nghị ầm ầm.

Đều cảm thấy bộ phim điện ảnh này hỏng rồi.

Hôm đó lại chạy tới một nơi khác, không khí ở hiện trường gần như đông cứng, may là người hâm mộ của Mục Nhiễm Tranh ủng hộ, bằng không đến người cũng không có, vậy thì quá mất mặt.

Tối đến, Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh ngồi máy bay quay lại thành phố Z.

“Lạc Ly, tôi tiễn cô về nhá?”

“Không cần đâu, lát nữa lão Trần đến đón tôi.”

“Cái gì? Hiện giờ lão Trần phụ trách đưa đón cô sao?

Người lái Rolls-Royce Holdings kia sao?”

Mục Nhiễm Tranh trợn to mắt nhìn Tô Lạc Ly.

“ừ”

“ĐMI Chú tôi cũng quá… nhớ lúc trước, tôi nói muốn mượn chiếc xe đó của chú ấy đi thử, chú ấy không chịu!

Tôi còn chưa từng lái Rolls-Royce Holdings có được không? Được rồi, tôi đi đây!”

Mục Nhiễm Tranh hậm hực rời đi.

Chú anh quả thật không nghĩa khí!

Sau khi Mục Nhiễm Tranh đi, cô cứ đợi lão Trần mãi, nhưng chờ lên chờ xuống, nhưng không thấy lão Trân xuất hiện.

€ô hơi sốt ruột, liền bắt đầu gọi điện cho lão Trần.

“Phu nhân, thật là ngại quá, nửa đường bị hỏng xe, tôi đang nghĩ cách liên lạc với người khác, hay là cô chờ thêm một chút.”

“Không cần nữa đâu, lão Trần, chú không cần đến đón tôi nữa, tôi tự bắt xe về, tự chú cẩn thận chút”

“Vậy cũng được, phu nhân”

Tô Lạc Ly xách hành lý đi ra ngoài bắt xe, bỗng một chiếc xe taxi đỗ trước mặt cô, cô cũng không nghĩ nhiều, ngồi lên xe.

“Bác tài, khu Rainbow, anh đỗ ở gần đó là được”

Trên mặt tài xế lộ ra nụ cười gian xảo, sau đó đáp một tiếng.

Tô Lạc Ly cũng đã mệt, sân bay cách khu Rainbow tận một tiếng đi xe, cô liền nhắm mắt định ngủ một lát.

Thế nhưng, cô vẫn chưa ngủ đã cảm thấy chiếc xe dừng lại.

Vị trí của sân bay nhất định sẽ ở nơi cách thành phố rất xa, thành phố Z cũng như vậy, ra khỏi sân bay đi về phía đông chính là trung tâm thành phố, còn về phía nam sẽ là khu ngoại thành vắng vẻ.

Xe bỗng dừng lại, Tô Lạc Ly giật mình tỉnh giấc.

Cô nhìn ra bên ngoài, bên ngoài tối đen như mực!

Đây tuyệt đối không phải là hướng về trong thành phố, ít nhất trong thành phố còn có đèn đường!

“Cô gái, là cô tự mình xuống xe, hay là tôi mời cô xuống?”

Tài xế cười gian xảo ở phía trước, trực tiếp xuống xe.

Gay go rồi!

Tô Lạc Ly nghĩ bụng, sợ là gặp phải kẻ xấu rồi!

Ái Y Cốc Nơi đây là một khu rừng rậm nhìn không thấy bờ, cây cao to chọc thảng trời, xanh ngát mà thẳng tắp, còn sinh trưởng đủ các loại thực vật không biết tên, có hoa dại đủ màu sắc, cũng có cỏ dại cực kỳ kỳ lạ.

Trong hẻm núi có một con suối gập ghềnh chảy ra ngoài, dòng nước trong trắng xóa xuống dưới, trong vuốt nhìn thấy đáy.

Nơi đây giống như thế ngoại đào nguyên.

Là nơi ở của các ma cà rồng, cũng là thế giới mà loài người không biết tới.

Ma cà rồng có rất nhiều nơi ẩn náu trên thế giới này, Ái Y Cốc là một trong số đó, nơi đây rất tôn trọng cha của Ôn Khanh Mộ – Ôn Hạo.

Chớp mắt, Ôn Khanh Mộ quay lại nơi này cũng đã được nửa tháng.

Trong căn biệt thự nhỏ xinh màu đỏ sẫm giữa rừng.

Mục Chỉ Huyên lại nấu một bàn thức ăn.

Ôn Hạo đang ngồi trên sofa đọc báo.

“Tiểu Mộ đâu? Đến giờ ăn rồi”

“Trên cây” Ôn Hạo trả lời.

Mục Chỉ Huyên lắc đầu: “Đứa nhỏ này có thói quen trèo cây từ bao giờ thế?”

Vừa nói, Mục Chỉ Huyên vừa ra ngoài, bên ngoài có một gốc cây cao lớn, Ôn Khanh Mộ đang đứng trên ngọn cao nhất của gốc cây này.

Vì chỉ có đứng trên đỉnh cây, anh mới có thể nhận được một vạch sóng yếu ớt!

Mỗi ngày anh đều phải trèo cây xem xem Tô Lạc Ly có gửi tin nhắn cho anh hay không.

Chỉ tiếc là đều không có.

“Tiểu Mộ, mau xuống đi, đến giờ ăn rồi!”

“Mẹ, hai người tự ăn đi!” Hiển nhiên Ôn Khanh Mộ hơi cáu kỉnh.

Anh đã rời đi lâu như thế, vậy mà đến một tin nhắn ‘wechat Tô Lạc Ly cũng không gửi cho anh.

Không lẽ nhân khoảng thời gian anh rời đi này, cô chạy theo tên Giản Ngọc kia rồi chứ?

Mục Chỉ Huyên vừa định nói, bỗng cảm thấy đầu óc chao đảo!

Ôn Khanh Mộ thấy thế bèn nhảy một cái từ trên ngọn cây xuống đất.

“Sao thế mẹ?”

Mục Chỉ Huyên từ từ mở mắt ra.

“Mẹ vừa tiên tri được một cảnh tượng, một cô gái lạ mặt bị người khác đánh cả người là máu, cô ấy cố gắng với lấy điện thoại của mình, thật thê thảm…”

“Cô gái lạ mặt?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.