Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 86: Chương 86




Mấy ngày nay, vì cô có vài cảnh hành động phải quay, trên người có vài vết thương, vì thế mới mua thuốc nước.

Phụ thân của Hạ Phi Tuyết là một võ tướng, Hạ Phi Tuyết cũng kế thừa phụ thân mình, võ công lợi hại, có thể lên chiến trường giết địch, vì thế, cảnh-hành động của Tô Lạc Ly không hề ít. ƒ Mấy ngày nay tập trung quay những cảnh hành động này, trên người cô không ít chỗ xanh tím.

Thuốc nước này có tác dụng thông máu tan bầm, màu sắc cũng là màu nâu đậm điển hình, chỗ thuốc nước này đổ hết lên trên lễ phục màu hồng, từng mảng, từng mảng.

Tô Lạc Ly trực tiếp gọi Mục Nhiễm Tranh và Phùng Khiêm ở phòng bên cạnh sang.

Lúc thấy bộ lễ phục, Mục Nhiễm Tranh cũng thật sự đau đầu.

“ĐMI Con bé Tô Nhược Vân kia không ra gì cả!” Mục Nhiễm Tranh thầm nắm chặt tay thành quyền.

“Được rồi, đừng thảo luận cô ta có ra gì không nữa, bộ lễ phục này ngày mai không thể mặc được nữa, tôi biết làm sao giờ?”

Giờ quan trọng nhất vẫn là lễ phục.

“Tôi là đàn ông, cũng không thể cho cô mượn lễ phục được!”

Mục Nhiễm Tranh bỗng búng tay: “Hay là tôi mượn bạn tôi cho cô một bộ?”

Phùng Khiêm lập tức nói: “Cậu mau thôi đi, đây không phải là giúp Lạc Ly, mà là hại cô ấy!”

Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh cùng nhìn Phùng Khiêm.

“Hai người nghĩ mà xem, lễ phục mượn được, nếu đã từng mặc, vậy con mắt tinh tường của giới truyền thông vừa nhìn là biết! Đến lúc đó Lạc Ly mặc lễ phục của người khác lên thảm đỏ, đây không phải là không tôn trọng giải Kim Điệp sao? Hơn nữa, người khác bị mượn cũng không vui, đây không phải là mượn hào quang của người ta sao?”

“Vậy tôi mượn một bộ chưa từng mặc không phải là được rồi sao?”

“Cậu nhỏ của tôi ơi, lễ phục của ngôi sao phần lớn đều là đặt may, động một chút cũng phải mấy trăm nghìn tới hàng triệu, người ta làm lễ phục chắc chắn cũng là vì có dịp gì để mặc, cậu mượn rồi, người ta mặc cái gì? Không phải dịp phù hợp mặc lễ phục, ai sẽ may chứ?”

“Hơn nữa, nếu thật sự có người đồng ý cho cậu mượn, số đo thì sao? Nếu mặc lễ phục không vừa số đo của Tô Lạc Ly mà đi thảm đỏ, cậu cảm thấy giới truyền thông sẽ viết thế nào?”

Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh nghĩ lại, rất có lý.

Mặc đồ người ta từng mặc, sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của Tô Lạc Ly.

Mặc đồ người ta chưa từng mặc, chắc là người ta cũng không vui vẻ gì.

Nhưng giờ phải làm sao đây?

“Thế phải làm sao giờ?” Mục Nhiễm Tranh cũng thấy khó khăn: “Bây giờ mà làm chắc chắn không kịp được”

Tô Lạc Ly thầm thở dài một hơi.

“Không còn sớm nữa, hai người về trước đi, ngày mai còn phải quay phim nửa ngày nữa, chuyện lễ phục tối nay tôi nghĩ đã”

Mục Nhiễm Tranh lo ngay ngáy nhìn Tô Lạc Ly.

“Lạc Ly, cô đừng vội, tôi về gọi điện cho nhà thiết kế tôi quen trước kia, hỏi xem chỗ anh ấy có còn bộ lễ phục nào phù hợp có thể mượn được không, hoặc dứt khoát tôi mua đứt luôn”

“Được, vậy làm phiền anh”

“Anh em chúng ta còn khách sáo gì chứ?”

Tiên Mục Nhiễm Tranh và Phùng Khiêm xong, Tô Lạc Ly nhìn bộ lễ phục bị hỏng của mình, lòng như lửa đốt.

Từ Tinh Như đặt bộ lễ phục này chắc chắn cũng tốn không ít tiền.

Nếu cô không có lễ phục, đi thảm đỏ kiểu gì? Tham gia lễ trao giải thế nào?

Đột nhiên, trong đầu cô vụt qua bóng dáng một người — A Khanh.

Lần trước, A Khanh tặng cô bộ lễ phục tham gia tiệc đính hôn của Tô Nhược Vân, mặc dù là hàng nhái, nhưng đến những thiên kim tiểu thư thường ngày sống trong hàng hiệu cũng không nhận ra là hàng nhái!

Tô Lạc Ly liền gọi điện cho A Khanh.

“Alo, A Khanh, anh ngủ chưa?”

“Chưa, sao thế?”

Vốn Ôn Khanh Mộ không cần ngủ nhiều, lúc này đang chơi game ở nhà, thấy cuộc gọi của Tô Lạc Ly cũng thật sự bất ngờ.

“Tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ”

“Nói”

“Lễ phục nhái lần trước anh tặng cho tôi, còn có thể tìm một kiểu khác cho tôi không? Tôi có việc gấp!”

Anh tặng cô rõ ràng không phải là hàng nhái nha!

Là hàng thật giá thật đó!

“Cô tìm lễ phục làm gì?”

“Kể ra chuyện dài lắm, ngày mai tôi phải tham gia lễ trao giải Kim Điệp, nhưng hôm nay lễ phục của tôi bị người khác làm hỏng rồi, giờ tôi thật sự không tìm được đồ thích hợp, chợt nhớ anh có thể kiếm được, liền gọi điện hỏi thử”

“Có thể”

Ôn Khanh Mộ không hề do dự đáp lại, vốn anh cũng chuẩn bị một bộ lễ phục cho cô, định bảo cô thay trước.

khi tham gia lễ trao giải.

“Thật sự được sao?”

A Khanh nhận lời một cách thoải mái như thế, khiến Tô Lạc Ly cảm thấy cực kì bất ngờ.

“Tôi lừa cô bao giờ chưa?”

“Vậy được, đúng rồi, mai tôi phải tham gia lễ trao giải, Kiêm Mặc đi du lịch còn chưa quay về, tôi có vé vào, tặng anh”

Ôn Khanh Mộ thật sự cảm thấy quá buồn cười, anh đến lễ trao giải còn cần vé?

Đương nhiên không cần!

“Được”

“Ngày mai chúng tôi đều tạm thời nghỉ ngơi ở khách sạn gần nơi tổ chức lễ trao giải, tôi ở phòng 305, đến lúc đó anh đến phòng tôi tìm tôi, đưa lễ phục cho tôi, sau đó tôi đưa vé cho anh”

“ừ”

“Vậy tôi cảm ơn anh trước”

“Trước giờ tôi không nhận cảm ơn mồm”

“Vậy, sau này tôi nấu cơm cho anh ăn?”

“Cứ nợ đã”

Chờ anh công khai thân phận, cô chính là vợ danh chính ngôn thuận của anh, nấu cơm cho anh không phải là chuyện rất đôi bình thường sao?

Anh có thể chịu thiệt thế này sao?

“Vậy được, cúp nhá, ngủ ngon”

“Ngủ ngon”

Ngắt máy, cuối cùng Tô Lạc Ly cũng yên tâm hơn một chút.

Chẳng qua, cô cũng rất cảm khái, mặc dù A Khanh chỉ là trai bao mà thôi, nhưng con người anh dường như rất nghĩa khí, có người bạn như này cũng không tồi.

Tô Lạc Ly lại nhắn tin cho Mục Nhiễm Tranh, vì lo lắng anh đã ngủ rồi, không dám gọi điện thoại.

“Chuyện lễ phục đã giải quyết xong rồi”

Mục Nhiễm Tranh nào có ngủ được chứ?

Anh đang lòng như lửa đốt gọi cho nhà thiết kế mà mình quen, hỏi xem chỗ bọn họ có lễ phục nào thích hợp có thể mượn được không, kết quả mượn một vòng vẫn không mượn được.

Lúc này liền nhận được tin nhắn của Tô Lạc Ly.

“Làm thế nào vậy?”

“Người bạn lần trước tôi nói với anh, A Khanh ý, ngày mai anh ấy sẽ đưa lễ phục đến khách sạn, yên tâm nha, ngủ sớm đi”

Mục Nhiễm Tranh nhìn màn hình điện thoại, hơi thất thần.

Quả nhiên vẫn là chú anh tài giỏi!

Nếu là người khác, e rằng anh còn cần hỏi Tô Lạc Ly xem có tin được không, nhưng nếu là chú anh, anh không cần hỏi nữa.

Chuyện này chắc chắn giải quyết được.

Sáng hôm sau, Tô Lạc Ly và Mục Nhiễm Tranh quay phim nửa ngày như thường, trưa nghỉ một chút, sau đó đi thẳng tới nơi tổ chức lễ trao giải Kim Điệp.

Theo lệ thường, tất cả các ngôi sao đến nơi tổ chức.

trước đều cần ở lại trong khách sạn mà ban tổ chức sắp xếp, chờ tới giờ lên thảm đỏ.

Tô Lạc Ly được xếp vào phòng 305, Mục Nhiễm Tranh ở phòng 306, Tô Lạc Ly không ngờ được là, Mục Nhiễm Tranh lại không ăn vạ ở phòng cô, mà ngoan ngoãn ở trong phòng mình.

Không phải Mục Nhiễm Tranh không muốn chây lì ở chỗ Tô Lạc Ly, mà là không dám!

Anh biết lát nữa chú sẽ đến, anh vẫn nên tránh đi thì hơn.

Thế nhưng, Tô Lạc Ly nhắn vài tin, cũng không thấy A Khanh trả lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.