Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ Con

Chương 181: Chương 181: Mùi vị nhớ nhung






Liền tù tì năm ngày, Ôn Khanh Mộ không về nhà ăn cơm, thậm chí còn có hai ngày không vê nhà ngủ.

Tô Lạc Ly hỏi anh có phải rất bận không, Ôn Khanh Mộ chỉ bảo ừ.

Nhưng rõ ràng Tô Lạc Ly ngửi thấy mùi rượu trên người anh, còn có mùi nước hoa.

Trong lòng Tô Lạc Ly hiểu rõ, người đàn ông như Ôn Khanh Mộ không thể thiếu việc tiếp khách, trong buổi tiếp khách, uống rượu là rất bình thường, dinh mùi nước hoa càng bình thường hơn.

Vì thế, Tô Lạc Ly cũng không nghĩ nhiều.

Ngày mai cô đã phải tham gia đoàn phim quay phim rồi.

"Ngày mai tôi phải theo đoàn quay phim rồi, tối nay làm ít món ngon, cùng nhau ăn bữa cơm nhá?”

Rất lâu sau, Tô Lạc Ly cũng không nhận được tin trả lời của Ôn Khanh Mộ.

Dì Phương đi tới.

"Phu nhân, tối nay cô nấu ăn, hay là tôi nấu?" "À...

Cái đó à.." Đang nói, điện thoại của Tô Lạc Ly reo lên, cô lập tức lấy ra xem.

"Không về ăn đâu, tối có hẹn”

Tô Lạc Ly khẽ thở dài.

"Dì Phương, dì nấu đi, tùy tiện nấu gì đó là được, không muốn ăn”

"Vâng, phu nhân”

Dì Phương thấy được hình như Tô Lạc Ly không vui, từ sau khi ở bệnh viện về, mỗi tối Ôn Khanh Mộ đều về rất sớm, đặc biệt là sau khi Tô Lạc Ly bắt đầu nấu cơm, hai người rất thân mật, nhưng mấy ngày nay, không những Ôn Khanh Mộ không về ăn cơm, tối còn về rất muộn, thậm chí còn có lúc cả đêm không về.

"Phu nhân, ông chủ rất bận, lúc trước khi tôi phục vụ bên hoa viên Crystal, ông chủ đều như này, khi bận liên trực tiếp ở khách sạn, hoặc là dứt khoát ngủ ở phòng làm việc, khoảng thời gian trước, vì chăm sóc cho phu nhân, chắc là cậu ấy tích dồn không ít công việc." "Ừ" Tô Lạc Ly cười với dì Phương, khoảng thời gian trước, vì chăm sóc cô, chắc là anh chậm trễ không ít việc, vì thế, hiện giờ bận cũng có thể hiểu được.

"Phu nhân, đừng để trong lòng" "Tôi biết rồi, dì Phương”

Thế nhưng, Ôn Khanh Mộ lại mãi vẫn chưa về.

Rõ ràng cô đã nói với anh, ngày mai cô phải tham gia đoàn phim, vì sao anh còn chưa quay về chứ? Tối đến, Tô Lạc Ly lại gửi vài tin nhắn cho anh, hỏi anh lúc nào thì vê, kết quả, tin tức như đá chìm đáy biển.

Thậm chí cô còn gọi điện cho anh, anh cũng không nghe máy.

Tức giận, Tô Lạc Ly trực tiếp đi ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, phát hiện chỗ trống bên cạnh giường không có chút nếp nhăn nào.

Tối qua anh không hề quay về.

Tô Lạc Ly chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ chua xót, cho dù có bận hơn nữa, mai cô phải đi rôi, về nhà một chuyến khó đến thế
















Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.