Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ

Chương 324: Chương 324




“Anh ta… vì sao lại từ chối em?”

“Bởi vì… anh ấy đã có người mà mình thích rồi, trong chuyện tình cảm anh ấy rất mơ hồ, không phân biệt chính xác được. Em còn cho rằng mình sẽ có cơ hội để lợi dụng được, lại chẳng nghĩ đến… vì sự có mặt của em, thì họ vốn phải là người yêu rồi trở thành người nhà của nhau, thế nhưng giờ đây lại do sự tồn tại của em mà mỗi người đi một ngả rồi.”

“Em vẫn còn nhớ đến sự thoải mái của người con gái ấy trước lúc rời đi, không một âm thanh, nói đi là đi ngay, rồi nói buông cũng liền buông ngay. Còn em, cứ như đang tự bày ra lồng giam dành cho mình, rồi bị vây khốn ở trong ấy mà không bước ra được nữa.”

“Vậy em… vậy còn người mà em thích.”

“Vì để anh ấy được yên tâm, để anh ấy nghĩ rằng em đã buông xuống thật rồi. Em muốn làm cho anh ấy thoải mái, cũng muốn làm cho bản thân mình hết hy vọng một cách triệt để.”

“Thực ra… em cũng không cần phải hy sinh chính mình mà, người đó… em cũng đâu thích có đúng không?”

“Quả thực là như thế, nhưng… em có thể chấp nhận, cho dù là cả một đời này.”

“Em… em sao lại có thể qua loa như thế chứ? Nếu không… nếu không thì như vậy đi, đợi sau khi chúng ta rời đi,anh có thể giả làm bạn trai của em, vừa để em có thể làm người kia yên tâm, mà cũng… cũng có thể không cần cần phải hy sinh, hy sinh bản thân. Có.. có được hay không?”

Bạch Minh Châu cảm nhận được ánh mắt chân thành của cậu ấy, bèn quay đầu nhìn sang, rồi không nhịn được mà bật cười lên.

“Em… em cười cái gì chứ?”

Cậu ấy có hơi khó hiểu. “Với cái tật nói lắp này của anh, thì có lẽ ai cũng sẽ không chịu nỗi đâu. Em sợ chú thím sẽ hiểu lầm hai chúng ta đến với nhau thật, rồi sẽ khuyên chúng ta chia tay đó. Mà với dáng vẻ này của anh… chắc cũng không trở thành người đàn ông của em được đâu. Nói thật, với tật lắp bắp của anh, mà ở trước mặt chú của em, thì em sợ chú của em sẽ đánh anh một phát Bay vào tường, thì có muốn khóc cũng không khóc được đâu.”

“Cái này… có phóng đại quá không? Anh… anh thật sự nghiêm trọng tới vậy?”

“Ừm, luyện tập cho tốt đi, anh thấy em thì căng thẳng lắm hả? Em thấy khi anh nói chuyện với Trúc Linh không phải vẫn rất ổn đó sao?”

“Anh… anh cũng không biết nữa…”

Cậu ấy đành gãi đầu vừa cũng không biết phải làm sao, rồi cũng vừa cảm thấy không sao nói rõ ra được.

Có thể là khi ở trước mặt Bạch Minh Châu, có quá nhiều lúc rơi vào cảnh khó khăn, cho nên mới sẽ như vậy đi.

“Ôn Mạc Ngôn… em mệt rồi, em muốn tựa vào vai anh nghỉ một chút, có được không?”

Cô ấy nói khẽ.

“Được thôi.” Cậu ấy liền gật đầu một cách quyết đoán, cậu ấy là một người đàn ông, thì sao có thể từ chối yêu cầu nho nhỏ này của một cô gái được chứ.

Sau đó cậu cảm nhận được vai của mình dần nặng trĩu, mái tóc ấy lướt nhẹ qua cổ mình, cảm giác có hơi ngưa ngứa.

Đáy lòng cậu không kìm được mà run rẩy, thân thể cũng đã cứng đờ, mà không dám nhúc nhích, vô cùng là lúng túng.

“Em… em thật sự chắc chắn Cố Cố sẽ không xảy ra chuyện gì sao?”

“Ừm, trên tám mươi phần trăm đó, dù sao thì em cũng được xem một nửa cảnh sát mà, thì chắc chắn vẫn phải có năng lực quan sát chứ, anh chỉ cần tin tưởng em là được rồi.”

Bạch Minh Châu híp hai mắt lại, thực ra là do không muốn làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho Ôn Mạc Ngôn thôi.

Cô ấy quả thực là có suy đoán như vậy, nhưng dù sao thì cũng không thể nhìn thấy tận mắt, nên cô ấy cũng không dám chắc chắn một trăm phần trăm là sẽ như thế.

Hiện tại cho dù có biết Cố Cố đang trong tình trạng rất nguy hiểm, thì bọn cô cũng bị cản trở ở nơi này rồi, bản thân mình còn chưa lo xong, thì nói gì đến việc cứu người cơ chứ?

Cô ấy cảm thấy hơi mệt mỏi, thoáng cái mà đã thiêm thiếp đi rồi.

Ôn Mạc Ngôn cảm nhận được tiếng hít thở đều đặn của cô ấy, trong một bầu không khí yên tĩnh thì càng nghe thấy rõ ràng hơn, hơn nữa cậu ấy còn có thể nghe được cả tiếng tim mình đang đập lên bùm bùm một cách mãnh liệt nơi lồng ngực.

Cậu ấy còn không dám hít thở lớn tiếng, ngay cả ánh mắt cũng không biết phải nhìn về hướng nào.

Cứ chần chứ như vậy trong vài phút, sau đó cậu ấy mới đánh liều mà buông mắt xuống nhìn ngắm Bạch Minh Châu.

Da của cô ấy rất trắng, ở dưới ánh đèn êm dịu càng trông như vừa được phủ thêm một lớp lông tơ mạ vàng.

Các đường nét trên khuôn mặt rất tinh xảo, nhưng cũng không xinh xắn, có lẽ là do lông mày hình lưỡi mác kia, thế mà lại hơi toát ra khí khái anh hùng.

Dáng người của cô ấy rất đẹp, bởi vì tập thể dục thường xuyên, cho nên ngay cả một vết sẹo lồi cũng không có.

Dù có bị che kín bởi lớp quần áo, cũng vẫn có thể cảm nhận được đường cong mềm mại đó, đó là điều mà không thể bắt bẻ được.

Cậu ấy chợt nhớ đến khung cảnh đã giúp Bạch Minh Châu thay quần áo vào buổi tối nọ, khi đó cậu còn nhìn thấy cả bên trong áo lót của cô…

Ôn Mạc Ngôn vừa nghĩ đến đây, liền vội vàng lắc đầu ngay, ngăn chặn dòng suy nghĩ hỗn loạn của chính mình.

Có lẽ do động tác của cậu có hơi lớn, làm ảnh hưởng đến người đang mơ ngủ bên cạnh, sau đó cô kêu ra tiếng khó chịu khe khẽ: “Đừng… đừng có nhúc nhích mà, em mệt lắm…”

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, thì liền ngồi thẳng người, không nhúc nhích ngay lập tức.

Thực ra thì…

Dáng vẻ của cô ấy khi ngủ cũng khá là dễ thương.

Không khóc lóc mà cũng chẳng ầm Ĩ, lại ngoan ngoãn vừa đủ, như là một con búp bê vải bình thường vậy.

Một người đẹp đẽ đến như vậy, thì làm sao sẽ có người không thích được chứ?

Cậu ấy thì cảm thấy Bạch Minh Châu rất tốt, cô rất khác biệt so với những cô gái mà cậu quen biết, những cô gái khác đều sẽ có điệu bộ nũng nịu, muốn được người che chở.

Thế nhưng Bạch Minh Châu thì giỏi hơn rất nhiều, không những tự bảo vệ được bản thân, mà còn bảo vệ cho cả cậu nữa.

Với tư cách là một người đàn ông, thì cậu cũng có đôi lúc rất tự ti, xem ra cậu cần phải học những môn võ này cho giỏi, rồi cả đánh xa, đấm bốc nữa.

Không thể cứ lần nào gặp phải nguy hiểm, là lại để cho cô xông pha dẫn đầu lên trước, thì bản thân còn đáng mặt đàn ông sao chứ.

“Bạch… Bạch Minh Châu, nếu như lần sau có gặp phải nguy hiểm, thì anh… anh chắc chắn sẽ đứng ở phía trước che chở cho em, sẽ bảo vệ em… hãy tin… tin tưởng vào anh!” Cậu vừa nắm chặt nắm tay vừa nói.

Bọn họ không biết, một một cử động của họ, thì đều đang lọt vào mắt của người khác.

“Đợi lát nữa dạy dỗ bọn họ một chút, rồi tìm cơ hội mà thả họ ra ngoài, cố gắng giả vờ cho giống một tí. Không ngờ được năng lực quan sát của đứa con gái này lại mạnh như thế, vậy mà lại biết chúng ta sẽ không làm người khác bị thương, nhưng dù sao cũng phải làm cho ra dáng một chút, để cho người khác xem.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

Thuộc hạ tuân lệnh.

Bạch Minh Châu còn chưa ngủ được bao lâu, thì không nghĩ đến đã có người mở cửa ra đi vào, sau đó ánh sáng ở bên ngoài cũng theo đó mà chiếu vào.

Ánh sáng ở ngoài cửa rất mạnh mẽ, chiếu vào lớp vỏ sắt của nhà kho đến vô cùng rực rỡ.

Bạch Minh Châu mở mắt với vẻ đau khổ, thì chỉ thấy có hai người trông vạm vỡ đã đi vào.

Có một tên trong đó làm cho cô ấy cảm thấy rất quen mắt, chính là tên đã bị cô đập cho bể đầu.

Họ không nói gì, mà nắm chặt nắm chặt nắm tay nghiến răng ken két.

Sau đó liền bắt đầu xông vào nhau mà đánh.

Bạch Minh Châu phản kháng, rồi vật lộn với họ được một lúc, thế nhưng hai đấm tay thì sao có thể đọ nổi với bốn tay được.

Mắt thấy cô đã ngã xuống, mà quả đấm của tên đàn ông đó vẫn cứ như mưa trút xuống không ngừng, thì không nghĩ đến Ôn Mạc Ngôn sẽ đột nhiên vọt qua, kiên cường dùng thân của mình đỡ được một đấm này.

“Anh hùng cứu mỹ nhân? Dùng ở đây được đó. Con quỷ nhỏ này ra tay cũng quá độc ác đó, tao cần phải đánh một để xả giận mới được.”

“Anh… anh là đàn ông, thì ao có thể đánh phụ nữ chứ!” Ôn Mạc Ngôn nói đầy giận dữ.

“Lúc này không phải là lúc để phân biệt đàn ông phụ nữ! Mày cũng đừng có lôi cái nguyên tắc chó má kia ra với tao.”

Bạch Minh Châu vô cùng sốt ruột, đây là lúc dạy đạo lý cho tên côn đồ sao chứ?

“Chậc chậc chậc, này tên nhóc, mày là đang dạy tao cách làm người sao?”

“Các người đánh tôi đi, muốn đấm muốn đá gì thì cứ làm, nhưng có thể đừng đánh cô ấy được không.”

“Ý mày đang nói? Hai người bọn tao đánh mày?”

“Đúng vậy”

“Được, để tao xem xem tên nhóc như mày có thể miễn cưỡng đỡ được bao lâu.”

Hai người bắt đầu tay đấm chân đá, Ôn Mạc Ngôn cũng rất kiên cường, đánh không lại thì cũng chẳng khóc lóc cầu xin tha thứ, ngay cả một tiếng rên cũng chẳng bật ra.

Bạch Minh Châu không nhìn được nữa, muốn che chắn cho cậu ta, nhưng lại bị một tên trong đó cản lại.

Dù cho chỉ dư lại có một người, Ôn Mạc Ngôn cũng không chống lại nỗi.

“Tên nhóc này, kêu ra tiếng cho bố mày nghe, giả bộ cái gì chứ?”

Ôn Mạc Ngôn ngậm chặt miệng lại một cách gắt gao, mà không nói câu nào.

“Mày chỉ cần xin tha với bố mày, thì bố mày sẽ ngừng tay ngay!”

“Khốn… khốn kiếp!” Ôn Mạc Ngôn thốt ra được hai từ: “Muốn đánh thì cứ đánh, sao cứ nói lắm thế?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.