Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 342: Chương 342: Cầu cứu Nguyễn Chi Vũ




Không phải mọi thứ trên đời đều khiến mọi người vừa ý.

Ngay cả khi cố gắng hết sức hoàn thành tâm nguyện, trên bàn phẫu thuật của bệnh viện, không có chỗ để thương lượng giữa sự sống và cái chết.

Trần Tử Huyên co người ngồi trên ghế, ánh mắt mê mang nhìn biển báo đang sáng đèn đỏ trước mặt. Cố Như Yên ngồi bên cạnh cô mắt đã đỏ hoe, còn đôi tay của bà cụ Trần run rẩy không ngừng niệm kinh.

Các giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn nhà họ Trần cũng vội vã chạy đến, Trương Tiểu Vi ngồi ở góc tối bên trái, mọi người đều im lặng chờ đợi, không hề nói chuyện.

“Tại sao tình trạng bệnh lại đột nhiên trở nên tồi tệ như vậy chứ?” Bà cụ Trần lẩm bẩm thút thít.

Cố Như Yên an ủi bà cụ, bây giờ bà ấy cũng không biết phải giải thích như thế nào nữa, chỉ hy vọng mọi thứ đều ổn.

Mà vào lúc này, cửa phòng phẫu thuật đột nhiên bị đẩy ra.

Một bác sĩ nam đầu trọc, mập mạp mặc áo choàng trắng bước ra, trên tay còn cầm theo bệnh án, theo sau là hai y tá, trên găng tay của các nữ y tá có dính chút máu, vẻ mặt vô cùng khẩn trương.

“Bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi?” Bà cụ Trần ngồi gần nhất, lập tức đứng dậy.

Trần Tử Huyên cũng vội vàng chạy về phía bác sĩ, bác sĩ nhìn Trần Tử Huyên thấp giọng nói: “Tình hình của bệnh nhân không được lạc quan lắm.”

Một câu nói, khiến tim của mọi người ở đây đều được nâng lên.

Bà cụ Trần dường như đột nhiên mất hết sức lực, toàn thân mềm nhũn quỳ sụp xuống. Cố Như Yên vội vàng đỡ bà ấy dậy, tâm tình cũng rất lo lắng, tim như bị kích thích mạnh, nước mắt không kìm được mà chảy xuống.

“Người nhà bệnh nhân mời ký tên vào đây.” Vẻ mặt bác sĩ nghiêm túc, đưa thông báo bệnh nhân nguy kịch đến trước mặt Trần Tử Huyên.

Trần Tử Huyên nắm lấy cây bút, ngón tay run rẩy, dùng tốc độ thật nhanh để ký tên của mình xuống.

“Xin ông cố hết sức, cố hết sức cứu bố tôi.” Lời nói của cô nghẹn trong cổ họng, lẩm bẩm nói.

“Chúng tôi sẽ cố hết sức để cấp cứu, hy vọng mọi người chuẩn bị tâm lý. Bệnh nhân đã bị vỡ mạch máu não và xuất huyết rất nhiều. Trường hợp này thường có tỷ lệ tàn tật rất cao, thậm chí trở thành người thực vật, thậm chí là tử vong.”

Bác sĩ lấy lại giấy thông báo bệnh nhân nguy kịch, dùng tốc độ nhanh chóng thông báo với bọn họ.

Nói xong, lập tức xoay người bước vào phòng phẫu thuật.

“Ting“ một tiếng, cửa phòng phẫu thuật lại đóng lại.

Dường như thần chết đang đến, nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật nhẹ lắc lư. Trần Tử Huyên đứng thẳng người, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật, đến cả tầm nhìn trước mắt cũng trở lên hư ảo, hư ảo khiến người ta cảm thấy tất cả những gì vừa mới nghe, chỉ là một giấc mộng vậy.

Bà cụ Trần dường như không nhịn được nữa, bà ta đẩy Cố Như Yên ra, đã tầm tuổi này rồi mà trực tiếp quỳ thẳng xuống đất.

Bà ta cúi thấp đầu, khàn khàn nức nở nói: “Ông trời ơi, chúng tôi không muốn tiền tài, không muốn giàu sang phú quý. Hãy giữ lại tính mạng của con trai tôi, tôi cầu xin người, cầu xin người.”

“Trước đây gia đình chúng tôi rất nghèo, sống trong một căn nhà gỗ nhỏ, Võ Quyền rất hiếu thuận hiếu thảo, sống rất thanh đạm, nhưng gia đình luôn vui vẻ, ngày lễ cũng luôn đoàn tụ với nhau. Tôi sai rồi, tôi nên sớm biết rằng cuộc đời thấp hèn của tôi không xứng đáng được hưởng giàu sang phú quý như vậy. Tôi không thể hưởng những giàu sang phú quý này, tôi trả lại tất cả, toàn bộ đều trả lại, chỉ xin người thương xót, phù hộ cho con trai tôi qua được quỷ môn quan lần này. Tôi cầu xin người, đại phát từ bi.” Bà cụ Trần khóc lóc thảm thiết, quỳ gối trên sàn nhà chắp tay bái trước phòng phẫu thuật, tiếng khóc nức nở rất sợ hãi hoang mang.

Mắt Trần Tử Huyên đỏ hoe, cố gắng kìm nén nước mắt, bước tới đỡ bà ta dậy. Bà cụ Trần khắc nghiệt hám lợi cả một đời, đôi tay thô ráp và già nua của bà ta đột nhiên ôm chặt lấy cháu gái Trần Tử Huyên, không ngừng nức nở ôm chặt lấy cô, nước mắt làm ướt đẫm áo cô.

Lúc này, không có cái gì quan trọng hơn tình cảm gia đình cả. Phẫu thuật kéo dài sáu tiếng đồng hồ, từ giữa trưa nắng như thiêu đốt, dần dần đến hoàng hôn, đêm đen buông xuống.

Khi bác sĩ mở cửa phòng phẫu thuật lần nữa, tất cả bọn họ đều đứng dậy, trong mắt lóe lên tia sợ hãi, bước nhanh về phía trước, mà giường bệnh của Trần Võ Quyền cũng được đẩy ra.

“Ca phẫu thuật đã làm sạch máu trong não, ca mổ coi như là thành công, hiện tại bệnh nhân vẫn còn trong trạng thái hôn mê, chúng tôi cũng không thể chắc lúc nào ông ta có thể tỉnh lại, bây giờ hai mươi tư tiếng đầu là vô cùng quan trọng.” Bác sĩ phẫu thuật chính bước tới, trực tiếp giải thích cho Trần Tử Huyên.

“Ngoài ra, do mạch máu não phải của bệnh nhân bị vỡ và chảy máu quá nhiều, chúng tôi ước tính bệnh nhân hiện tại sẽ bị liệt nửa người về bên trái, tình trạng cụ thể có nghiêm trọng hơn hay không, cần phải đợi bệnh nhân tỉnh lại rồi mới chẩn đoán được.”

“Cảm ơn.” Trần Tử Huyên trầm giọng nói.

Cố Như Yên và bà cụ Trần muốn đi theo các y tá đẩy giường bệnh của Trần Võ Quyền vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng bọn họ bị từ chối và phải chờ ở bên ngoài.

“Bệnh nhân vừa mới phẫu thuật xong, cơ thể còn rất yếu, sợ nhất là bị nhiễm trùng, hiện tại mọi người tạm thời sẽ không được vào.”

Bà cụ Trần lo lắng bất an ngẩng cổ lên nhìn vào phòng bệnh: “Y tá, trong lòng tôi rất hoảng, tôi muốn vào trong xem một chút.”

“Bà à, các người thật sự không thể vào được, nếu như vết mổ mà bị nhiễm trùng thì có thể chết bất cứ lúc nào.” Y tá đang bận rộn, quay đầu lại, có chút không kiên nhẫn giải thích một câu.

Bà cụ Trần với thần kinh căng thẳng đã đợi hàng giờ đồng hồ bên ngoài phòng phẫu thuật, khi y tá nói một câu “Có thể chết bất cứ lúc nào”, tim bà ấy đập rất nhanh, huyết áp tăng vọt, hơi thở gấp gáp.

Cố Như Yên thấy tình trạng của bà cụ có gì đó không đúng, lập tức hốt hoảng kêu cứu. Trần Tử Huyên vẫn ở đầu bên kia nói chuyện với bác sĩ về tình trạng phẫu thuật của bố cô, vừa nghe thấy tiếng kêu bên kia, lập tức trở lên lo lắng: “Sao vậy?”

“Sáng nay bà cụ đã uống thuốc hạ huyết áp chưa?”

“Đầu năm bà cụ bị huyết áp quá cao, cũng từng bị sinh bệnh.”

Trần Tử Huyên và Cố Như Yên lại hốt hoảng chạy thêm một vòng nữa, cũng may đây là bệnh viện, đeo cho bà cụ mặt nạ dưỡng khí, đưa vào phòng bệnh nghỉ ngơi, truyền dịch xong rồi thì cũng không có vấn đề gì lớn.

“Tuổi bà cụ đã lớn rồi, đừng làm bà cụ lo lắng hoảng sợ nữa, chú ý kiểm soát huyết áp, để một người ở đây chăm sóc.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn.” Cố Như Yên khách khí cảm ơn bác sĩ, lập tức sắp xếp bảo mẫu của nhà họ Trần đến chăm sóc bà cụ Trần.

Mà ở phía bên kia, một số giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn nhà họ Trần mặc vest đi đến phía Trần Tử Huyên, nói với cô về tình hình công ty.

“Cô Trần, chúng tôi đều vô cùng đau buồn trước bệnh tình của chủ tịch Trần, hy vọng chủ tịch Trần có thể nhanh chóng khỏe lại. Nếu có gì cần chúng tôi giúp đỡ, thì cứ việc gọi điện thoại cho chúng tôi.”

Cô chỉ gật đầu với bọn họ, trong số họ có hai người mà Trần Tử Huyên rất quen thuộc, là nhân viên cũ mà Trần Võ Quyền đích thân nâng đỡ, nói với cô mấy câu “bảo trọng” “tất cả đều sẽ tốt thôi”.

“Ngoài ra công ty chúng tôi có ý định tạm thời chặn lại tin tức chủ tịch Trần đã nhập viện phẫu thuật lần này, bởi vì nó sẽ ảnh hưởng rất lớn giá cổ phiếu của công ty.”

Trần Tử Huyên không hiểu những chuyện công ty, nhưng cô biết rằng, nếu như bố cô không thể đảm nhận chức vụ trong công ty, vậy thì những người này khẳng định sẽ không hề do dự mà loại bỏ Trần Võ Quyền ra khỏi cuộc chơi.

Cuối cùng Trần Tử Huyên nhìn bọn họ nhanh chóng rời đi, cô biết doanh nhân coi trọng lợi thế hơn là chia ly. Tuy tập đoàn nhà họ Trần không được như xưa, nhưng cũng là Trần Võ Quyền tay trắng làm lên, cô không muốn công ty rơi vào tay người khác.

“Những người đó quay trở về khẳng định sẽ lập tức họp tìm phương pháp loại bỏ chức vị của Trần Võ Quyền.”

Lúc này, Trương Tiểu Vi đột nhiên đi đến bên cạnh cô. Thanh âm của Trương Tiểu Vi rất lạnh, vết nước mặt trên mặt lúc trước đã được cô ta rửa sạch trong nhà vệ sinh, khôi phục lại vẻ lạnh lùng. T

rần Tử Huyên ngẩng đầu lên nhìn cô ta: “Cô muốn nói cái gì?”

“Lẽ nào cô muốn tận mắt chứng kiến công ty của cha cô bị người khác cướp mất sao, cô có biết Trần Võ Quyền đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết vì công ty này không, cô có biết ông ấy đã phải đi bao nhiêu chuyến, phải thức bao nhiêu đêm, vì những dự án kia và đã hao tâm tốn sức bao nhiêu không?” Trương Tiểu Vi tức giận: “Trần Võ Quyền đã bảo vệ cô quá tốt rồi, cô căn bản không biết thế giới này bẩn thỉu xấu xa như thế nào. Bây giờ nhà họ Trần bị suy sụp, cô thật sự tàn nhẫn như vậy, cứ giương mắt lên mà nhìn sao?”

“Tôi có thể làm cái gì?” Sắc mặt Trần Tử Huyên rất buồn phiền bất an, cô quay đầu nhìn về phía phòng bệnh của bà nội già yếu, cúi đầu xuống.

Nhà họ Trần đột nhiên lao đao, cô muốn giữ lại, nhưng không có bản lĩnh, cơ thể cô cũng đã kiệt sức rồi.

Trương Tiểu Vi nhìn thẳng vào mặt cô, thanh âm thờ ơ, nhưng lời nói rất rõ ràng: “Đến nhà họ Nguyễn, chỉ cần cô mở miệng, Nguyễn Chi Vũ nhất định sẽ giúp cô.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.