Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 297: Chương 297: Cô Trần đánh nhau với người ta rồi




“Sao cô lại ở đây!” “Tôi đến đây mua đồ, chẳng lẽ còn cần xin phép cô hay gì?”

Bình thường Chu Tiểu Duy dĩ hòa vi quý, không thích tranh cãi với người khác, nhưng lúc này nhìn người phụ nữ trước mắt nhất thời không thể tỏ thái độ hòa nhã với cô ta được, cô ấy bước nhanh đến bên cạnh Trần Tử Huyên, kéo cô ý bảo nhanh rời đi, không muốn đứng chung một chỗ với người như thế.

Nhưng Quan Lôi giống như nhắm trúng cô ấy rồi, mặc cho dưới chân đang đi đôi giày cao gót mười cm, cô ta cứ trực tiếp xông tới, sau đó chặn ở trước mặt Chu Tiểu Duy, giọng điệu vô cùng càn quấy.

“Cô đến cửa hàng đồ chơi này là muốn mua quà cho con tôi đúng không?”

“Bùi Ức là con tôi, cô đừng hòng nghĩ đến chuyện mua quà làm thân với nó. Cô muốn gả cho Bùi Hạo Nhiên phải không, chậc chậc... Cũng không đi soi gương thử xem, xem mình lớn lên trông thế nào, loại phụ nữ như cô chỉ xứng làm người hầu thôi, cô có tư cách gì mà đòi lấy lòng con tôi hả.”

Thái độ của Quan Lôi khiến cho Trần Tử Huyên nổi giận, cô không muốn gây chuyện, nhưng thế không có nghĩa là cô dễ bắt nạt, nhất là loại phụ nữ này, lại dám bắt nạt bạn cô.

Trần Tử Huyên tiến lên muốn xé mặt với cô ta, nhưng điều khiến cô bất ngờ chính là, Tiểu Chu xưa nay luôn nén giận lại còn kích động hơn cả cô.

“Tôi mua quà cho ai, đây là chuyện của tôi, cô Quan không có quyền hỏi đến.”

“Hơn nữa Quan Lôi cô luôn miệng nói Bùi Ức là con trai của cô, thế lần trước cô dẫn thằng bé ra ngoài nghịch nước, trời mùa đông giá buốt, cô dẫn thằng bé đến bể nước nghịch nước cái gì, bản thân cô chỉ lo mặc bikini khiêu gợi để quyến rũ người đàn ông khác, tuy thằng bé có học qua chút kỹ năng bơi lội, nhưng nó mới chỉ có sáu tuổi thôi, cô căn bản không hề quan tâm đến nó, nếu không có sinh viên kia phát hiện đúng lúc, thằng bé đã sớm...”

Chu Tiểu Duy tức giận mắng to, một câu sau cùng cô ấy nghiến răng nghiến lợi mà nói, thật sự không rõ tại sao lại có người làm mẹ thế này.

Trần Tử Huyên nghe đến đó thì cực kỳ chấn động, ngay cả Hạ Vân Lệ đứng ở bên cạnh Quan Lôi cũng phải nhíu mày, Quan Lôi quả thật vẫn luôn không muốn gặp con trai ruột của mình, thậm chí cô ta còn sinh lòng ghét thằng bé.

“Thưa cô, đây là bộ trò chơi Domino mà cô muốn.”

Nhân viên bán hàng khó khăn di chuyển bộ đồ chơi Domino từ trong góc xó xỉnh đến, sau đó cô ấy thấy tình huống của mấy vị khách bên này có vẻ không ổn lắm, giống như quân địch đang đối đầu với nhau.

Đây là quà Giáng Sinh mà Chu Tiểu Duy định tặng cho cậu nhóc Bùi Ức, theo hiểu biết của cô ấy về cậu bé, cậu nhóc kia nhất định sẽ thích món quà này.

Mà bên trong xe đẩy của Quan Lôi cũng đặt một món đồ chơi trẻ em yêu thích, đúng là chú chó AI đang rất thịnh hành mà trước đó Trần Tử Huyên nói, giống như tiện tay mua, dù sao cũng là một món đồ chơi rất đắt khách, lại còn được đặt ở vị trí dễ trông thấy nhất.

Quan Lôi biết rõ, gây gổ ở nơi công cộng thế này sẽ chẳng ai chiếm được lợi.

Mặt mày cô ta hung ác nham hiểm, hai tay đẩy xe đẩy đi thẳng, có vẻ định đình chiến rồi.

Chu Tiểu Duy cũng không muốn làm loạn quá khó coi, nhưng mới vừa thất thần, lại bị Quan Lôi đẩy xe đẩy đè qua chân cô ấy, đau đến mức khiến sắc mặt cô ấy trắng bệch.

Trần Tử Huyên nhìn thấy cảnh tượng này, nào có ý định cứ thế bỏ qua cho cô ta.

Cãi nhau nơi công cộng, thì phải so xem da mặt ai dày hơn, mà cô thì không hề sợ.

“Quan Lôi, cô có giỏi thì đứng lại cho tôi!” Trần Tử Huyên nổi giận đùng đùng chạy tới.

Quan Lôi hết lần này đến lần khác bắt nạt Chu Tiểu Duy cực kỳ thuận tay, là bởi vì cô ta vẫn luôn khinh thường xuất thân của cô ấy, nhưng nói thật, đối mặt với Trần Tử Huyên này, cô ta vẫn có chút kiêng kị.

“Cô muốn thế nào?”

Quan Lôi mới vừa đi đến quầy thu ngân, nơi này là nơi khách ra vào nhiều nhất, cô ta đoán chắc người phụ nữ họ Trần này sẽ không dám làm xằng làm bậy.

Sắc mặt Trần Tử Huyên rất khó coi, cô cắn răng nói: “Xin lỗi, tôi muốn cô xin lỗi Tiểu Chu ngay trước mặt mọi người!”

“Muốn tôi xin lỗi loại phụ nữ như cô ta sao, cô ta tưởng mình là ai hả?”

Quan Lôi cũng là người nóng tính, cô ta cười khẩy nói thẳng: “Tôi phải xin lỗi cô ta ư, tôi khinh, cô ta quyến rũ chồng tôi, còn muốn chạy đến cướp con tôi, cô muốn tôi xin lỗi loại phụ nữ đên tiện này à, cô nằm mơ đi!”

“Mọi người xem thử xem, người phụ nữ kia chính là kẻ thứ ba chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác đấy.” Ngón tay cô ta chỉ về phía Chu Tiểu Duy.

Cả người Chu Tiểu Duy trông có vẻ không ổn lắm, mà người xung quanh nghe thấy cãi nhau ầm ĩ, ánh mắt nhìn về phía bọn họ đầy ngờ vực, ghé tai nhau bàn tán.

“Cô nói ai là kẻ thứ ba hả, Quan Lôi, cô dám nói xấu cô ấy, tôi sẽ không để yên cho cô!”

Trần Tử Huyên rất tức giận, cô đẩy mấy vị khách ra, nhanh tay nắm lấy mái tóc dài của Quan Lôi, bàn tay phải vung lên, trực tiếp tát Quan Lôi một cái.

Dấu bàn tay đỏ bừng, tiếng tát vang dội, trực tiếp khiến Quan Lôi bị đánh đến mức choáng váng mơ hồ.

“Cô dám, cô dám đánh tôi?” Quan Lôi cũng không phải người dễ chọc, lập tức xoay người lao vào đánh nhau với Trần Tử Huyên.

Động tác của Trần Tử Huyên lưu loát, nhanh và gọn chuẩn, đánh cho Quan Lôi ngã nhào trên đất.

Cãi nhau cái gì mà cãi nhau, cô không am hiểu việc cãi nhau, nhưng không muốn cãi nhau, vậy thì đánh!

Dù sao cô đánh nhau phải vào cục cảnh sát cũng không phải lần đầu.

Ông ngoại cô dạy, không thể để người ta bắt nạt.

Trong lòng Hạ Vân Lệ cả kinh, cô ta biết karate của Trần Tử Huyên lợi hại thế nào, thế nên lập tức chạy đến giữa ngăn cản.

Cô ta lý trí khuyên can: “Trần Tử Huyên, có nói thế nào Bùi Ức cũng là con của Quan Lôi, tuy Bùi Hạo Nhiên đã ly hôn với cô ấy, nhưng quan hệ mẹ con thì không thể cắt được. Cô ấy nói chuyện có chút bộp chộp nhưng cũng là vì Chu Tiểu Duy có ý xấu muốn gần gũi thái quá với con trai cô ấy, nhìn thấy thế có là ai thì cũng sẽ cảm thấy khó chịu.”

“Ai là người lòng mang ý xấu hả?”

Trần Tử Huyên ngẩng đầu, lạnh lùng hỏi lại, đương nhiên cô cũng không có thái độ hòa nhã gì với Hạ Vân Lệ.

“Tôi nói cho các cô biết, đừng tưởng Chu Tiểu Duy tốt tính thì sẽ phải nhịn đám người các cô, chẳng ai cao quý hơn ai cả, các cô đừng mang mấy thứ như xuất thân rồi giá trị con người gì đó ra so sánh, không phải chỉ là nhiều hơn người ta mấy đồng tiền dơ bẩn thôi sao, các cô tưởng mình giỏi lắm à. Chu Tiểu Duy nhịn các cô, nhưng tôi thì không!”

Trần Tử Huyên thoáng dùng sức trực tiếp tóm lấy cổ áo Quan Lôi kéo cô ta ra, hôm nay Quan Lôi đi đôi giày cao gót mười cm bị kéo cho đứng không vững, giờ tóc tai quần áo lại vô cùng luộm thuộm, cực kì chật vật.

“Lập tức xin lỗi Chu Tiểu Duy!” Cô giơ tay phải ra bóp cổ cô ta, hung dữ cảnh cáo.

Quan Lôi hoảng sợ không thôi, đôi mắt dưới lớp trang điểm đậm tràn ngập kinh hoàng.

Chu Tiểu Duy phản ứng kịp, lập tức chạy tới, kéo cánh tay Trần Tử Huyên bảo cô đừng làm loạn: “Tử Huyên, thôi, đừng so đo với cô ta làm gì, chúng ta đi, chúng ta đi thôi...”

Nhân viên phục vụ trong cửa hàng cũng tới khuyên can: “Thưa quý khách, các cô có mâu thuẫn gì có thể từ từ thương lượng giải quyết, đừng kích động mà...”

Trần Tử Huyên như không nghe thấy, sắc mặt cô rất khó coi, hôm nay cô nhất định phải tính sổ rõ ràng với Quan Lôi mới được!

“Xin lỗi đi!” Cô đang rất tức nên không có kiên nhẫn, quát to.

Lúc này, sắc mặt Quan Lôi hết trắng rồi xanh, vừa quẫn bách vì mất mặt lại vừa sợ hãi, coi như thật sự được chứng kiến cái gì gọi là không nể nang ai hết. Ủng hộ chính chủ vào ngay == TRЦмtrц уeИ. VN ==

Một bóng dáng cao lớn vội vã chạy về bên này: “Trần Tử Huyên, buông cô ta ra.”

Hai nhân viên phục vụ nam của cửa hàng cũng nhân cơ hội kéo cô ra, sắc mặt Trần Tử Huyên rất khó coi, nhìn chằm chằm Bùi Hạo Nhiên đột nhiên lao tới, cô mất một phút để bình tĩnh, sau đó mới buông tay ra.

“Anh trông chừng cô vợ trước của anh đi, đừng có thả cô ta ra cắn người.”

Trần Tử Huyên chán nản mắng một câu, sắc mặt Bùi Hạo Nhiên tối tăm, gật đầu với cô, may mà cô Trần này không làm căng nữa, nếu không thật sự sẽ khó thu dọn cục diện lần này.

Quan Lôi giống như bị dọa sợ, Bùi Hạo Nhiên đỡ cô ta ra khỏi cửa hàng, sau đó đưa cô ta vào trong xe mình.

Ngay lúc Trần Tử Huyên và Chu Tiểu Duy mang vẻ mặt phức tạp muốn đi ngược hướng với Bùi Hạo Nhiên thì anh ta bỗng nhiên hô một tiếng với bọn họ: “Chu Tiểu Duy, cô theo tôi về nhà họ Bùi một chuyến.”

Trần Tử Huyên sợ cô ấy lại bị bắt nạt, hơn nữa ngón chân phải của Tiểu Chu còn bị tiện nhân họ Quan kia đè cho chảy máu: “Đừng quan tâm đến anh ta.”

“Chu Tiểu Duy, cầm theo quà Giáng Sinh của cô theo tôi về nhà họ Bùi một chuyến.”

Hôm nay Bùi Hạo Nhiên có vẻ rất kiên trì, giọng điệu vô cùng cố chấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.