Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 329: Chương 329: Em sẽ tha thứ cho anh chứ?




Trần Tử Huyên không nói chuyện, cô nhìn chăm chú vào người đàn ông trước mắt này, anh ta đã thay đổi rất nhiều.

“Trần Tử Huyên, là người luôn sẽ thay đổi.” Anh ta ý tứ không rõ mà nhếch khóe miệng lên, anh ta cười cười, có chút tự giễu.

“Nếu anh và Nguyễn Chi Vũ chỉ là người xa lạ bình thường thì có lẽ anh sẽ kính nể anh ta. Nhưng mà bọn anh lại là họ hàng có cùng huyết thống, hai người con trai xấp xỉ tuổi nhau, cả ngày đều bị lấy ra so sánh với nhau. Anh ghét nhất là bị so sánh như vậy, vì anh làm cái gì cũng luôn kém hơn so với anh ta, từ nhỏ anh còn có một giấc mộng chính là phải vượt qua được anh ta.”

“Sau đó hiện thực dạy anh làm người. Anh ta là cháu trai duy nhất của nhà họ Nguyễn, tập đoàn IP&G được anh ta nắm chắc, căn bản cũng không có người nào có thể làm lung lay địa vị của anh ta, bất kể người khác cố gắng cỡ nào đi chăng nữa thì cũng đều là uổng phí sức lực mà thôi.” Triệu Dịch Kiệt giống như nói rất hăng say, rất thành thật mà nói với cô.

“Thật ra trước kia anh và mẹ anh còn liên hợp với ba người bác cùng lôi kéo cổ đông trong công ty, lợi dụng lỗ hổng của một hạng mục, tính gạt bỏ Nguyễn Chi Vũ ra. Khi đó tất cả mọi người đều cảm thấy chắc chắn sẽ thành công, vì anh ta vừa trở về từ nước Mỹ, hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với công việc ở tập đoàn.”

Anh ta vừa nhớ lại, vừa phá lên cười: “Kết quả buồn cười nhất là gì em biết không?”

“Kết quả là cuối cùng bọn họ lại phát hiện, thế lực của Nguyễn Chi Vũ ở nước ngoài thế mà lại đáng sợ hơn cả nhà họ Nguyễn rất nhiều. Mười tám cổ đông lớn, tất cả tổng giám đốc khu vực, không ai dám nói một chữ.”

Trần Tử Huyên im lặng lắng nghe, cô thấy lúc anh ta cười rộ lên, cười đến mức nhìn như rất ung dung rất trưởng thành, nhưng chung quy thì trong ánh mắt kia vẫn còn có chút không cam lòng.

“Khi đó anh chỉ biết, đời này anh cũng không thể vượt qua được người anh họ này của anh.” Lời nói của Triệu Dịch Kiệt dừng một chút, ánh mắt nóng rực mà nhìn thẳng vào mặt của cô, giọng nói dần dần thấp xuống: “Chỉ có điều, việc đời khó đoán trước, ai biết được một ngày nào đó anh ta cũng sẽ gặp xúi quẩy thì sao.”

Trần Tử Huyên bị ánh mắt kỳ quái kia của anh ta nhìn mà có chút không được tự nhiên.

“Rốt cuộc anh tìm tôi là muốn nói cái gì?”

“Trần Tử Huyên, anh muốn nói anh hối hận rồi, anh rất hối hận. Anh đã cưới em trước, rõ ràng anh có thể thắng được anh ta một trận, nhưng đến cuối cùng vẫn là bị anh ta tính kế.”

Đột nhiên cảm xúc của Triệu Dịch Kiệt trở nên kích động, giọng nói bị nâng cao lên, anh ta gào to: “Là anh ta và Trương Thiến Thiến âm thầm liên thủ lừa anh, anh ta tính kế anh!”

Trong ngực anh ta tràn ra một cỗ phẫn nộ cùng không cam lòng, nắm tay trái đập mạnh lên bàn: “Rõ ràng anh đã cưới em rồi, anh ta không nên đưa Trương Thiến Thiến về gạt anh!”

Loảng xoảng một tiếng, nhân viên phục vụ bưng thức uống của bọn họ ở hành lang bị dọa sợ tới mức làm chén đĩa rơi rớt trên mặt đất.

Tiếng vang đột ngột vang lên kéo lý trí của anh ta về.

Nhân viên phục vụ vội vàng dọn dẹp, khiếp sợ mà nói sẽ chuẩn bị lại một phần mới lại cho bọn họ.

Chu Tiểu Duy là người ngoài cuộc, cô ấy cũng bị bộ dạng vừa rồi kia của Triệu Dịch Kiệt dọa sợ, tay phải lén lút tóm lấy Trần Tử Huyên, sợ lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó thì sẽ lập tức kéo cô bỏ chạy.

Trên mặt Trần Tử Huyên lại không có gì cảm xúc gì, đại khái là đối mặt với vẻ dửng dưng của cô, Triệu Dịch Kiệt cảm thấy mình chính là một trò cười, anh ta rất nhanh lấy lại được tỉnh táo.

“Trần Tử Huyên, trước kia là anh có lỗi với em, em sẽ tha thứ cho anh chứ?”

“Quên rồi.“ Giọng nói của cô bình tĩnh.

Triệu Dịch Kiệt cũng rất bình tĩnh mà đáp lại một câu: “Hai chữ này của em thật sự là đả thương người ta.”

Ngữ khí giả vờ của anh ta dù có bình tĩnh thế nào đi nữa thì cỗ không cam lòng kia cũng khó có thể bình ổn được.

Chỉ có điều, bỗng nhiên anh ta lại nở nụ cười, nụ cười lần này thật sự rất thản nhiên: “Nói thật, thật sự Nguyễn Chi Vũ rất không có mắt nhìn, nhiều phụ nữ như vậy mà cứ hết lần đến lần khác chọn em, ha ha ha.”

“Lúc trước em gả cho anh, cũng không phải vì yêu thích gì anh. Sau này em gả cho anh ta, cũng không phải bởi vì thương anh ta.”

Trần Tử Huyên nghe đến đó, sắc mặt cô có chút khác thường.

Dường như Triệu Dịch Kiệt thở phào một hơi, tâm tình cũng vui vẻ trở lại, anh ta nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cô, ý tứ không rõ mà hỏi cô.

“Trần Tử Huyên, nếu Nguyễn Chi Vũ cũng làm ra một vài chuyện có lỗi với em giống như anh, em sẽ tha thứ cho anh ta chứ?”

Cô mím môi, không nói chuyện.

Nhân viên phục vụ của nhà hàng cẩn thận mang ca cao nóng và cà phê đen lên cho bọn cô, vẻ mặt của Trần Tử Huyên không chút thay đổi mà cầm lấy ly ca cao nóng của mình uống một ngụm, trong lòng có thêm chút buồn phiền.

Triệu Dịch Kiệt cảm thấy cảm xúc của cô thật dễ đoán, nhìn ánh mắt của cô là biết, cô để ý đến một người đàn ông khác.

“Trần Tử Huyên, em có từng nghĩ, căn bản em cũng không có để ý đến anh ta như em tưởng vậy.”

Lời nói của anh ta giống như xúi bậy: “Nhà họ Trần, còn có Trương Tiểu Vi, Trương Thiến Thiến, em nói em hận bọn họ, nhưng anh biết em sẽ không mang thù, với phương thức suy nghĩ của em, em sẽ không điên cuồng đi yêu đi hận giống như những người phụ nữ khác.”

“Nếu muốn giữ em ở lại, vậy phải có một chút thứ gì đó ràng buộc em lại. Ví dụ như em cho rằng anh có ơn cứu mạng với em, hoặc là trưởng bối chỉ hôn, hoặc là vì đứa nhỏ. Nếu ngay từ đầu cũng không có sự trói buộc này, vậy em sẽ rất dễ dàng quên đi đối phương đến không còn một mảnh, em cũng chỉ là vì chính bản thân em mà thôi.”

Bạn bè của Trần Tử Huyên không nhiều lắm, thật ra cũng không phải duyên phận bạn bè của cô không tốt, mà là vì cô vốn không đặt đối phương vào trong lòng, dửng dưng theo thói quen.

“Ông ngoại của em đúng thật là rất cưng chiều em, ông ấy dạy cho em cách sống cho mình như thế nào, nhưng lại không dạy em cách sống cho người khác thế nào.”

Bỗng nhiên sắc mặt của Trần Tử Huyên trở nên có chút phức tạp, cô mở miệng muốn phản bác cái gì đó, nhưng lại không thể phản bác được gì.

Chuông cửa nhà hàng vang lên một tiếng đing, có một vị khách mới tiến vào.

“Tổng giám đốc Triệu, anh nói nhiều đạo lý lớn với cô ấy như vậy, cái não heo kia của Trần Tử Huyên phỏng chừng không hiểu được đâu.”

Lê Hướng Bắc mặc một thân âu phục màu xám đắt tiền được đặt may riêng, bước từng bước đến gần bọn họ, một bộ dạng cậu ấm cực kỳ tiêu sái.

Trần Tử Huyên và Chu Tiểu Duy thấy anh ta đột nhiên xuất hiện ở đây, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều có chút giật mình, con hàng này đến đây làm gì thế.

Khi Triệu Dịch Kiệt nhìn thấy Lê Hướng Bắc, sắc mặt bình thản, lễ phép mà gật đầu với anh ta.

Nhà họ Lê cũng không dễ chọc vào, mấy người bọn họ đã quen biết nhau từ nhỏ, tính cách của Lê Hướng Bắc cũng khá là hòa thuận, thật ra ngay từ đầu Triệu Dịch Kiệt cũng khá thích chơi chung với anh ta.

Nhưng sau này Lê Hướng Bắc luôn đi theo Nguyễn Chi Vũ, mọi người đều nói sau lưng anh ta rằng anh ta nịnh bợ nhà họ Nguyễn, đủ loại lời nói khó nghe gì cũng đều có. Nhưng Lê Hướng Bắc vẫn luôn trước sau như một, Triệu Dịch Kiệt rất xem thường việc anh ta cứ cam tâm tình nguyện làm việc cho Nguyễn Chi Vũ như vậy, cảm thấy anh ta chỉ là vì lợi ích mà thôi.

Mà Lê Hướng Bắc cũng không phải cực kỳ chán ghét anh ta, chỉ là cái vòng luẩn quẩn khác nhau, dục vọng muốn thể hiện của Triệu Dịch Kiệt rất mạnh, rất hiếu thắng, thương xót cho anh ta có một người anh họ cường hãn như vậy. Lê Hướng Bắc hơi đồng tình với anh ta.

Thoạt nhìn Triệu Dịch Kiệt thành thục hơn rất nhiều, đáng tiếc, ánh mặt vẫn thiển cận như vậy, bản tính khó sửa. Trong mắt của Lê Hướng Bắc thì bây giờ anh ta giống như một con thú bị vây đuổi vào trong góc, có chút cam chịu, đây không gọi là trưởng thành.

Lê Hướng Bắc không có gì hay ho để nói với anh ta, trực tiếp muốn đưa Trần Tử Huyên rời đi.

Trần Tử Huyên cũng rất tự giác mà đứng dậy đi theo sau anh ta, khách khí nói một câu với Triệu Dịch Kiệt: “Tạm biệt.”

Ngay cả đầu cũng không quay lại mà rời đi.

Sắc mặt của Triệu Dịch Kiệt rất bình tĩnh, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm mấy người bọn họ cứ như vậy mà rời đi, rất muốn nói một câu ngăn lại, nhưng lại không có cớ gì, cũng không có cơ hội để nói.

Căm hận, không cam lòng.

“Tớ cảm thấy Triệu Dịch Kiệt giống như rất ghen tị với Nguyễn Chi Vũ.” Sau khi bọn họ đi ra khỏi nhà hàng, bỗng nhiên Chu Tiểu Duy vẫn luôn trầm mặc lên tiếng.

Lê Hướng Bắc không chút để ý mà trêu chọc: “Bất kể là ai, có một người anh trai như vậy thì tâm lý cũng sẽ trở nên biến thái.”

“Vài người bác kia của Chi Vũ chắc chắn cực kỳ muốn để con trai nhà mình có biển hiện xuất sắc trước mặt ông nội. Mấy đứa nhỏ tuổi tác tầm tầm nhau mà áp lực đều rất lớn, hơn nữa nhà họ Triệu là dựa vào nhà họ Nguyễn mà đi lên.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.