Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 265: Chương 265: Hàng xóm mới trên lầu




Trần Tử Huyên nhất quyết đòi dọn ra ngoài thuê nhà, Chu Tiểu Duy không khuyên được cô ấy nên gọi điện cho Đường Duật, hy vọng tìm được người cứu viện giúp cô ấy khuyên Trần Tử Huyên, nhưng Đường Duật hình như đang rất bận, không có nghe điện thoại.

Hôm nay thứ bảy, cũng không có việc gì, vết thương ở mắt cá chân của Trần Tử Huyên không ảnh hưởng đến việc đi lại của cô, cô đã tháo băng gạc trắng ra. Sau khi hai người ăn trưa xong, Chu Tiểu Duy quyết định cùng cô đi xem nhà.

Họ may mắn tìm được một căn hộ nhỏ một phòng ngủ ở trung tâm thành phố qua các bài đăng trên mạng, nội thất và trang trí đều mới, giá thuê tương đối hợp lý.

“Mỗi tháng 2.500 tệ, tiền thuê một năm trả một lần, cộng thêm hai vạn tệ đặt cọc, thuê hay không thuê thì xin hãy dứt khoát, đừng lãng phí thời gian của tôi, nhanh chóng quyết định đi.”

Chủ nhà là một người đàn ông trạc 30 tuổi, cao khoảng 1,7m, mặc quần áo giản dị, đeo kính cận, trông khá hiền lành, nhưng giọng điệu thì không ưa nổi.

“Trả tiền thuê nhà một năm và tiền đặt cọc 2 vạn tệ, sao anh không cho ông trời thuê luôn đi!” Chu Tiểu Duy tức giận.

Chủ nhà cãi lại: “Đồ trang trí và đồ đạc của tôi đều mới tinh, tôi tính hai vạn tệ đặt cọc là còn tính thiếu, đến hạn kiểm tra, nếu hư hỏng, các cô sẽ phải trả tiền bồi thường, muốn thuê nhà thế này quanh đây ít nhất cũng phải hơn 4500 tệ...”

“Hai vạn tệ đặt cọc là quá nhiều, nhiều nhất là một vạn tệ, cho dù giá nhà ở trung tâm thành phố cao, nhưng đây là một tiểu khu cũ, hơn nữa anh mau lấy chứng nhận bất động sản của mình ra, tôi sợ mình gặp phải kẻ lừa đảo.”

Chu Tiểu Duy cố gắng mặc cả với bên kia, Trần Tử Huyên dường như không quan tâm đến giá cả, cô đi quanh căn hộ nhỏ rồi nói: “Ở đây hơi hẹp.”

“Chê phòng tôi nhỏ sao, sao cô không ở biệt thự đi?”

Cả căn hộ nhỏ chỉ to bằng đó, mọi người đều có thể nghe rõ lời của Trần Tử Huyên, chủ nhà nghe xong ra vẻ khó chịu, liếc xéo họ một cái rồi nói với vẻ khinh thường.

“Các người cuối cùng có muốn thuê nhà không? Chỗ của tôi nhỏ, không chứa được phật lớn như hai người.”

Chu Tiểu Duy khó chịu, vuốt trán lẩm bẩm nói: “Đúng là phật thật.”

“Chỗ này cũng khá ổn.”

Trần Tử Huyên ở nhà họ Nguyễn đã được nuông chiều thành thói, cô lười mặc cả, ký hợp đồng xong liền chuyển khoản, chính thức trở thành nữ chủ nhân của căn nhà này.

“Trần Tử Huyên, siêng năng và tiết kiệm là mỹ đức của nước ta.” Chu Tiểu Duy thấy cô không chớp mắt ký hợp đồng thì cảm thán.

Nghĩ mà xem, người khác thuê nhà mất mấy ngày, sau đó mới quyết định, hiệu suất của Trần Tử Huyên cao thật.

“Chúng ta còn chưa xem kỹ bản hợp đồng kia...”

Trần Tử Huyên nhét hợp đồng thuê nhà vào ngăn kéo, xoay người thản nhiên nói: “Ai dám lừa tớ chứ?”

Chu Tiểu Duy sửng sốt một hồi, đúng là ai dám lừa cô chứ.

Cho dù hợp đồng có vấn đề, đến lúc đó ai khóc cũng chưa biết được.

“Nếu bị nhà họ Nguyễn chú ý, nhất định sẽ rất thảm.” Chu Tiểu Duy tự lẩm bẩm, phản ứng đầu tiên trong đầu là nghĩ đến mối quan hệ của cô và nhà họ Nguyễn.

Trần Tử Huyên vốn luôn bình tĩnh đột nhiên lạnh giọng: “Ý tớ là tớ có thể tự giải quyết, sẽ không bị người khác ức hiếp.”

Chu Tiểu Duy nhìn cô, cuối cùng Trần Tử Huyên cũng có cảm xúc, tốt hơn nhiều so với khi cô im lặng. Nếu cô có thể được như trước thì cô ấy cũng không cần lo lắng nữa.

“Tiểu Chu, tớ biết tớ đang làm gì.”

Trần Tử Huyên đi vào căn bếp nhỏ, vừa dọn dẹp vừa nói: “Nếu cậu nói chuyện với dì nhỏ của tớ, hãy nói với bà ấy rằng tớ không giận bà ấy nữa.”

Chu Tiểu Duy hơi ngạc nhiên khi nghe cô nói vậy, nhất thời không biết phải nói gì, chỉ nói “ừm“.

Thực ra Chu Tiểu Duy cũng phát hiện ra một điều, nơi này rất gần với tòa nhà của tập đoàn IP&G, ngoài cổng tiểu khu còn có một tuyến xe buýt trực tiếp đến đó, nhưng có lẽ đây chỉ là trùng hợp.

Cách tiểu khu khoảng 500 m có một siêu thị lớn, rất thuận tiện cho cuộc sống, hai người mua đồ dùng trong nhà, chuẩn bị một chút là có thể vào ở, đêm nay cô và Chu Tiểu Duy cùng ở đây một đêm.

Nhưng ngày hôm sau Chu Tiểu Duy đã bị cô đuổi đi.

“Đồ vô ơn, qua cầu rút ván...” Chu Tiểu Duy rất phẫn uất.

Trần Tử Huyên phớt lờ cô ấy rồi nói: “Cậu cứ làm việc của cậu đi.” Sau đó đóng sầm cửa lại.

Chu Tiểu Duy nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, nội tâm vô cùng bi phẫn.

Nhưng lại nói, cậu nhóc Bùi Ức kia thật sự rất phiền, tối hôm kia còn cố ý gọi điện cho cô ấy, tố cáo cô ấy không chịu tham gia hoạt động nhà trẻ với cậu bé, có lẽ Trần Tử Huyên đã nghe được cô ấy nói chuyện điện thoại, từ trước tới nay cô không muốn làm phiền cuộc sống của người khác, hoặc có lẽ cô cũng cố gắng bắt đầu một cuộc sống mới.

Sau khi Chu Tiểu Duy rời đi, Trần Tử Huyên ở một mình hơi chán nên muốn đi dạo quanh tiểu khu.

Cô thay một chiếc áo sơ mi màu xanh lá cây và chiếc quần jean màu xanh, đi một đôi giày bình thường màu trắng. Đầu mùa đông hơi lạnh nên cô mặc một chiếc áo khoác ngắn màu trắng, trang điểm nhẹ nhàng như không trang điểm, tóc dài buộc gọn lên, trông giống như một nữ sinh viên trẻ tuổi.

Sau khi khóa cửa, cô đứng đợi thang máy, các cô chú trong tiểu khu đều liếc nhìn cô, có lẽ là vì cô quá nổi bật.

“Cô gái, cô vừa mới chuyển đến sao?”

“Cháu đang học đại học ở đây sao? Học chuyên ngành gì? Có phải cháu học trường nghệ thuật không?”

Tiểu khu này có lịch sử lâu đời, cư dân tương đối ổn định và rất nhiệt tình.

Trần Tử Huyên không giỏi nói chuyện với người khác, vẻ mặt đơ ra một lúc mới nói: “Xin chào.”

Có lẽ là do giới trẻ ngày nay hơi ồn ào náo nhiệt nên người già lại thích những cô gái trầm tính hơn, cộng thêm Trần Tử Huyên lại xinh đẹp, lúc này hơi ngốc nghếch lại giống như đang thẹn thùng, càng được mọi người thích.

“Cô gái, quê của cháu ở đâu?”

Sau khi cùng nhau bước vào thang máy, những người già này càng hăng hái hơn, việc mà những người già đã về hưu thường làm là giới thiệu xem mắt cho con cháu một cách mù quáng.

“Cháu đã có bạn trai chưa? Cháu trai bác làm việc trong một công ty lớn với mức lương hàng năm hơn năm mươi vạn tệ, nó rất hiếu thảo và không có tật xấu...”

“Bà thôi đi, cháu trai bà không cao bằng cô gái này, hai người đứng chung với nhau sẽ rất xấu hổ.”

Hai thím cãi nhau, Trần Tử Huyên có chút xấu hổ, chỉ hy vọng thang máy sớm đến tầng một.

Khi thang máy mở cửa, những thùng đồ đạc đã đóng gói được chất đầy ở cửa.

“Có vẻ như lại có người mới tới.”

Mấy bác gái vẫn đang trò chuyện, Trần Tử Huyên không quan tâm đến chủ đề của họ, vì vậy cô lịch sự nói: “Cháu đi trước ạ.” Sau đó nhanh chóng chạy đi.

Mấy dì phía sau vẫn đang bàn luận sôi nổi: “Ở ngay trên lầu cô gái đó, là một chàng trai...” Sau đó giọng nói càng thêm phấn khích:“… Trông rất đẹp trai.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.