Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 350: Chương 350: Hôn nhân chớp nhoáng




Trần Võ Quyền sau khi tỉnh lại vẫn còn rất yếu, nằm trên chiếc giường bệnh, khóe mắt nhăn nheo, trên quai hàm còn lộ một chút gân xanh, trông càng hốc hác và già nua.

Tuy nhiên, ông vẫn có thể nhìn thấy những người thân trong phòng bệnh, dường như đang chăm chú lắng nghe lời mẹ ruột là bà cụ Trần nói.

“Võ Quyền, con nhất định phải khỏe lại, có nghe rõ không hả? Xảy ra chuyện này làm mẹ rất hoảng sợ, chúng ta hãy cùng sống thật tốt nhé.”

Đôi môi của Trần Võ Quyền nứt nẻ, ông ta không nói gì, chỉ yếu ớt gật đầu ra hiệu đồng ý.

Trần Tử Huyên đứng một bên ngoan ngoãn quan sát, khi nhìn đến phía giường bệnh, cảm giác tội lỗi và lương tâm cắn rứt trỗi dậy trong lòng cô, cô lập tức cúi đầu xuống.

Đợi bà nội nói xong, đưa tay quệt một giọt nước mắt già nua, quay đầu lại nói một tiếng: “Tử Huyên, cháu lại gần đây đi, lại nhìn cha đi.”

Cố Như Yên ở bên cạnh đẩy nhẹ một cái, Trần Tử Huyên sững sờ tiến lên trước một bước.

Nhìn rõ được người trên giường bệnh, lúc này cô có chút sợ hãi mở to mắt ra. Trần Võ Quyền mặc dù cơ thể yếu ớt nhưng đôi mắt của ông ta vẫn rất nhanh nhạy, nhìn thẳng vào cô như thể đang đợi cô nói ra điều gì đó.

Trước kia Trương Tiểu Vi chạy đến nhà họ Trần làm loạn, những chuyện ngày trước đã bị Trần Tử Huyên nghe thấy hết.

Cô cũng đã biết mọi thứ về mẹ ruột của mình là Cố Như Tình và xuất thân của bà ấy. Trần Tử Huyên hy vọng ông có thể tỉnh lại, cô muốn tự mình xin lỗi, nhưng khi thực sự đối mặt với ông thì trong lòng bỗng nghẹn lại, một chữ cũng không nói ra được.

Do dự một hồi cô mới mở miệng nói: “Cha.”

Trong mắt Trần Võ Quyền lóe lên sự ngạc nhiên, sau đó nhắm hai mắt lại, hình như cũng hiểu ra được, bản thân không nên kì vọng cô con gái của mình sẽ nói ra những lời cảm động.

Hốc mắt của ông có chút ẩm ướt.

Trần Võ Quyền đột nhiên dùng hết sức mình để quay sang bên phải, Cố Như Yên nhìn thấy lập tức tiến tới giúp đỡ, bảo ông đừng động đậy lung tung.

Trần Tử Huyên cách ông rất gần, cô có thể nhìn thấy rõ những giọt nước mắt của cha mình. Giờ phút này tâm trạng cô rất rối bời.

Từ khi bắt đầu có kí ức đến nay, cô chưa bao giờ thấy cha mình khóc. Trần Võ Quyền dường như muốn ngủ tiếp, ông nhắm mắt lại, hơi thở đều đều rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Nhiều hình ảnh, những dồn nét trong suốt 20 năm qua cứ lần lượt hiện ra một cách lộn xộn trong đầu ông. Ông cau mày lại như cố nhớ lại.

Bọn họ không dám làm phiền ông, bây giờ cha của cô cần có thời gian nghỉ ngơi.

Cố Như Yên chắc chắn sẽ ở lại trong phòng bệnh, Trần Tử Huyên dìu bà của mình ra ngoài. Bà cụ Trần vừa mới bước ra khỏi phòng bệnh, đột nhiên lại nhớ ra một chuyện khác nói: “Gọi cho dì Trương Tiểu Vi của cháu đi, nói với dì ấy là Trần Võ Quyền tỉnh lại rồi.”

Dù thế nào thì cũng là người nhà với nhau, xảy ra việc như này thì cần phải đoàn kết lại với nhau.

Trần Tử Huyên mím môi, vẻ mặt có chút phức tạp.

“Tử Huyên, bà biết quan hệ giữa cháu với Trương Tiểu Vi không tốt, nhưng vào lúc này cháu đừng so đo với nó nữa. Cha cháu tỉnh lại rồi, cho dù thế nào cũng phải thông báo cho nó một tiếng. Dù sau này nó muốn rời đi thì chúng ta cũng sẽ không bắt nó ở lại.”

Suy nghĩ của bà cụ Trần rất đơn giản, Trần Võ Quyền xảy ra sự cố như này, Trương Tiểu Vi lại đang còn trẻ trung xinh đẹp, lúc đầu cô ta bước vào nhà họ Trần cũng là vì tiền. Nếu như cảm thấy không hợp thì rời đi, không đòi hỏi cô ta phải ở lại.

Trong lòng Trần Tử Huyên rất rối, qua một lúc vẫn không trả lời.

Bà cụ Trần cảm thấy trong lòng cô đang bài xích Trương Tiểu Vi, muốn khuyên nhủ thêm một câu nữa, thì Trần Tử Huyên đã ngẩng đầu lên, âm thầm thở dài rồi gật đầu đồng ý: “Cháu biết rồi.”

“Để cháu đi tìm cô ta.”

Chu Tiểu Duy đã đợi sẵn ở ngoài cửa, cô đi đến bên cô ấy hỏi: “Cậu có biết Trương Tiểu Vi đang ở đâu không?” Vừa rồi cô ấy nói với cô rằng Trương Tiểu Vi đã bị bắt đi, cô vẫn còn ngạc nhiên, bây giờ biết đi đâu tìm người đây.

Trần Tử Huyên nhìn bà nội được bảo mẫu dìu vào thang máy, cô quay người đi hướng khác.

Chu Tiểu Duy vội vàng đi theo phía sau và nhiệt tình để nghị: “Có cần mình đi hỏi Bùi Hạo Nhiên…”

Trần Tử Huyên quay đầu tò mò nhìn cô ấy: “Cậu với Bùi Hạo Nhiên rất thân thiết à?”

“Chu Tiểu Duy, cậu với Bùi Hạo Nhiên hình như rất thân mật, có phải cậu có bí mật nào không nói với tớ không hả?”

Vừa đi đến cửa phòng làm việc của bác sĩ, Lê Hướng Bắc đúng lúc cũng đi ra ngoài, nhìn cô với một nụ cười mơ hồ.

Chu Tiểu Duy chột dạ, ngay lập tức phủ nhận: “Không, không có.” Nói thế nhưng hai gò má cô ấy đã đỏ hết cả lên rồi.

Trên thực tế phương pháp tìm người của Trần Tử Huyên chính là đem tất cả mọi phiền phức ném sang cho Lê Hướng Bắc, cô thực sự chưa từng nghĩ đến việc sẽ đi hỏi Bùi Hạo Nhiên.

“Số điện thoại của Bùi Hạo Nhiên là gì?” Trần Tử Huyên nghĩ một lúc, liền hỏi số điện thoại của Bùi Hạo Nhiên.

“Cô muốn tìm Bùi Hạo Nhiên làm gì?”

“Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Nói cho tôi biết đi, tôi nhất định sẽ giúp đỡ.”

Lê Hướng Bắc cảm giác bản thân như bị xem là tàng hình ở đây nên liền cố gắng nói lớn tiếng. Lê Hướng Bắc tiếp tục cố gắng để có ấn tượng tốt: “Làm gì mà bí ẩn thế, tại sao tôi không thể biết? Việc mà Bùi Hạo Nhiên có thể làm, tôi cũng có thể.”

Chu Tiểu Duy chột dạ nói: “Tôi hỏi anh chuyện của Trương Tiểu Vi, anh nói anh không biết mà. Bùi Hạo Nhiên sáng sớm nay nhận được tin Trương Tiểu Vi đã bị bắt đi rồi.”

“Cái gì?”

Trần Tử Huyên thấy anh ta quá ồn ào, vì vậy cô liền đẩy anh ta ra: “Anh tránh sang một bên đi.”

Trần Tử Huyên nói chuyện với Bùi Hạo Nhiên một cách nghiêm túc.

Ban đầu khi Bùi Hạo Nhiên nhận được cuộc gọi của cô, anh ta có chút ngạc nhiên.

Sau khi trò chuyện một lúc thì cô liền hỏi: “Tôi muốn biết Trương Tiểu Vi bây giờ đang ở đâu?”

Cuối cùng, Trần Tử Huyên không tập trung đáp “Ừ” một tiếng.

Sau khi cúp điện thoại, cô im lặng một lúc lâu. Lê Hướng Bắc và Chu Tiểu Duy nhìn nhau, cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Trần Tử Huyên ngẩng đầu lên nói với bọn họ: “Bây giờ mình lái xe đi tìm Nguyễn Chi Vũ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.