Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 272: Chương 272: Muốn gặp hai đứa con trai sinh đôi của cô không?




Dạo gần đây Trần Tử Huyên sống trong tình trạng mơ mơ màng màng, kể từ tuần trước Chu Tiểu Duy đưa con trai của Bùi Hạo Nhiên đến tìm cô thì cô đã không tiếp xúc với người nào khác nữa. Cả thế giới đang bận rộn, thế mà dường như cô lại thấy mình như mất đi phương hướng.

Cô gọi điện thoại cho Chu Tiểu Duy, vốn dĩ muốn rủ cô ấy đi dạo phố.

“Gần đây Bùi Hạo Nhiên đang hợp tác với Nguyễn thị làm một dự án lớn, anh ta cứ đi công tác mãi nên đã ném Bùi Ức cho tớ. Tên nhóc Bùi Ức đó rất đáng ghét, hại tớ cả ngày không còn thời gian rảnh rỗi.” Chu Tiểu Duy ở đầu dây bên kia phàn nàn với cô.

“Cậu muốn đi dạo phố với tớ à?”

Chu Tiểu Duy vẫn đặt bạn thân của mình lên hàng đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tối hôm qua Bùi Hạo Nhiên đã về rồi, hiện tại anh ta đang ở trong phòng làm việc, để tớ đi nói với anh ta. Cậu chờ một lát, đừng cúp máy...”

Chu Tiểu Duy đang định lao đến phòng làm việc tìm ông chủ để xin nghỉ việc, đúng lúc này, chuông cửa nhà họ Bùi vang lên.

Ai lại đến vào lúc này nhỉ?

Là một người làm công ăn lương, Chu Tiểu Duy rất có ý thức làm việc nên cô ấy đi ra mở cửa cho khách trước.

Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, hai người phụ nữ ngạc nhiên nhìn nhau.

“Đứng ngây ra ở đó làm gì, đi pha trà đi.” Sau lưng, Bùi Hạo Nhiên đi ra, giọng nói của anh ta khiến hai người phụ nữ đang đứng ở cửa định thần lại.

Khi Chu Tiểu Duy nghe thấy mệnh lệnh của ông chủ, cô ấy lịch sự nói với người phụ nữ ở cửa bằng một nụ cười chuyên nghiệp: “Mời vào, tôi sẽ pha trà cho hai người.”

Chu Tiểu Duy hành động rất nhanh gọn, pha một ấm trà xanh đưa lên phòng khách rồi lại ngoan ngoãn lui xuống.

Khi cô ấy đi ra, đôi mắt nhỏ của cô ấy không thể không liếc nhìn về phía bên kia của Bùi Hạo Nhiên.

Tại sao Hạ Vân Lệ lại đến đây?

“Tại sao cô ta lại ở đây?” Hạ Vân Lệ cũng giống như Chu Tiểu Duy, rất tò mò.

Bùi Hạo Nhiên vẫn bình thản như thường lệ, trả lời đầy thản nhiên: “Cô ta là bảo mẫu của nhà tôi.”

“Chu Tiểu Duy làm bảo mẫu cho nhà anh à?” Giọng điệu của Hạ Vân Lệ đầy vẻ không tin, dù sao thì Chu Tiểu Duy đã từng làm việc dưới quyền cho cô ta nên cô ta biết rất rõ về bằng cấp của cô ấy, sao lại làm bảo mẫu được chứ.

Bởi vì Chu Tiểu Duy là bạn thân của Trần Tử Huyên nên cô ta cũng lưu tâm nhiều hơn. Hạ Vân Lệ nhìn về phía nhà bếp với vẻ mặt bình tĩnh rồi hỏi đùa: “Hạo Nhiên, anh và cô ta là quan hệ bạn trai bạn gái à?”

Nhưng dường như Bùi Hạo Nhiên không nghe thấy câu hỏi của cô ta mà chỉ nghiêm mặt hét vào nhà bếp: “Cô Chu, trường của Bùi Ức vừa gọi cho tôi thông báo có cuộc họp phụ huynh, cô hãy nhanh chóng thu xếp đến trường ngay để nghe họ nói gì rồi về báo cáo cho tôi biết.”

Chu Tiểu Duy đang dán tai vào tường và muốn nghe trộm họ, nhưng cô ấy lại nghe thấy ông chủ yêu cầu cô ấy đi làm việc.

Cô ấy sầm mặt lại, mấy nhà tư bản luôn sai khiến người khác một cách trôi chảy như thế đấy. Tại sao lại sai cô ấy đi chứ, rõ ràng hôm nay là thứ bảy mà, lại chẳng trả thêm tiền tăng ca.

Nhưng là một người giúp việc nên không có nhân quyền, Chu Tiểu Duy miễn cưỡng đáp: “Tôi biết rồi.”

“Có phải là Hạ Vân Lệ không?”

Điện thoại vẫn chưa cúp nên Trần Tử Huyên có thể nghe thấy giọng nói nhỏ ở đằng kia.

“Đúng vậy.” Chu Tiểu Duy không giấu giếm: “Nghe nói cô ta lại được thăng chức ở IP&G rồi, có lẽ hôm nay cô ta đến gặp Bùi Hạo Nhiên để bàn về dự án của tập đoàn.”

Trần Tử Huyên yên lặng lắng nghe, cũng chẳng có cảm xúc gì: “Ờ.”

Chu Tiểu Duy hỏi cô có muốn cùng đến nhà trẻ để khuây khoả không, nhưng Trần Tử Huyên từ chối, cô sợ nhìn thấy những đứa trẻ đó lại sẽ suy nghĩ lung tung.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Tử Huyên lai uống thêm một viên thuốc chống trầm cảm. Cô nhìn căn nhà trống trải này mà trong lòng luôn cảm thấy hụt hẫng, cô quyết định ra ngoài đi dạo và nghĩ xem tương lai sẽ đi như thế nào.

Thật ra, hôm qua Cố Như Yên đã gọi điện cho cô, đại khái là hỏi cô có muốn rời khỏi thành phố này để đến một nơi ở mới hay ra nước ngoài không.

Cô không biết mình đang cố chấp điều gì, nhưng cô biết rất rõ trong lòng mình không muốn rời đi.

... ít nhất là bây giờ cô không cam tâm rời đi.

Không biết mùa đông năm nay đến sớm hay là cơ thể cô đã trở nên yếu ớt, mới đầu tháng mười hai mà cô cảm thấy ngoài đường lạnh thấu xương, đã mặc một chiếc áo khoác dài, cổ quàng khăn mà vẫn cảm thấy lạnh buốt khi đi ngoài đường.

Giáng sinh vào ngày 25 tháng 12, vì vậy cô có thể nhìn thấy cây thông Noel được trang trí bên ngoài rất nhiều cửa hàng với các bài hát giáng sinh vui vẻ được phát, còn có mô hình ông già Noel mặc áo đỏ nữa.

Đã nhiều năm rồi cô không đón giáng sinh, bởi vì hôm nay là cuối tuần nên rất nhiều gia đình đưa con cái đi ra ngoài chơi, nhìn thấy những gia đình này vui vẻ hoà thuận mà khoé mắt cô ươn ướt. Dường như loại hạnh phúc ấm áp này không thể thuộc về cô.

Trần Tử Huyên đi dọc con phố một cách vô định.

Cô không nhớ mình đã đi vào con hẻm nào, đột nhiên nghe thấy mấy âm thanh đánh nhau kỳ lạ, cô dừng lại và nhìn sang bên phải với vẻ mặt bối rối.

Một người đàn ông và một người phụ nữ đang đánh nhau. Người đàn ông cao trên một mét tám, anh ta cao lớn, khỏe mạnh, nước da ngăm đen và cánh tay cứng cáp. Tay phải anh ta đang cầm một cây côn sắt và đập mạnh vào đầu người phụ nữ.

Khi Trần Tử Huyên nhìn thấy vẻ mặt của người phụ nữ kia thì hoảng sợ, người phụ nữ kia rất gầy và cao, với một cú đánh như vậy, chắc chắn sẽ đầu rơi máu chảy.

Tuy nhiên, mọi chuyện không phải như vậy, người phụ nữ di chuyển cực kỳ nhanh, Trần Tử Huyên còn chưa kịp nhìn rõ thì cô ta đã tránh được đòn tấn công của người đàn ông.

Cô ta dùng trái tay đập mạnh vào cổ tay của đối phương, như đã đoán chắc được ***** **, sắc mặt người đàn ông đột nhiên tái nhợt, cổ tay vô lực như bị gãy xương, cây côn sắt rơi xuống đất nghe keng một tiếng.

Ngay khi Trần Tử Huyên đang kinh ngạc trước đòn phản công thần kỳ của người phụ nữ này thì đã nhìn thấy nửa khuôn mặt của cô ta. Đó chính là người phụ nữ kỳ lạ mà cô đã gặp cách đây một thời gian, cô ta tên là Lucy.

Trần Tử Huyên cứ tưởng rằng cuộc đánh nhau đã kết thúc thì Lucy đã đưa tay còn lại ra bóp cổ người đàn ông, cô ta dùng tay không ấn mạnh trán người đàn ông đập vào tường, dùng sức mà đập mạnh khiến mặt anh ta đầy máu.

Anh ta muốn vùng vẫy, nhưng Lucy đã đánh gãy tay trái của anh ta, tiếng xương gãy nghe thật đáng sợ. Người đàn ông kêu gào thảm thiết, sau đó anh ta nhanh chóng bị bóp cổ, tiếp theo Lucy đã bẻ gãy cổ anh ta…

Trần Tử Huyên sợ hãi lùi lại từng bước, nhưng không ngờ lại đá vào một cái vỏ chai, âm thanh nhỏ nhưng rất rõ ràng.

“Ra đây!”

Động tác tay của Lucy dừng lại, khuôn mặt của cô ta thanh tú với nụ cười nhạt trên môi, nhưng ánh mắt lại sắc bén và dữ tợn, lập tức hét về phía Trần Tử Huyên.

Cơ thể cứng ngắc của Trần Tử Huyên không nhúc nhích, cô nghe thấy tiếng vật nặng bị ném xuống đất, người đàn ông bị ném trên mặt đất đã hoàn toàn mất hết sức lực, sau đó bước chân của Lucy tiến lại gần.

Cách đó khoảng hai mươi mét, Trần Tử Huyên không hề bỏ chạy, cô biết rất rõ rằng mình không thể chạy nhanh hơn người phụ nữ này.

“Cô Trần, thì ra là cô.” Lucy lại nói với cô bằng một giọng điệu thoải mái khi gặp lại một người bạn cũ.

Trái tim của Trần Tử Huyên đập loạn xạ, cô cảnh giác nhìn người phụ nữ trước mặt.

Từ nhỏ cô đã tiếp xúc với rất nhiều kỹ thuật chiến đấu tự vệ, kỹ năng karate của cô cũng không tệ, nhưng rốt cuộc Lucy trước mặt cô là ai?

Trần Tử Huyên giả vờ bình tĩnh và hỏi: “Cô quen tôi à?”

“Ừ, trước đây chúng ta gặp nhau rồi, cô thật sự không có chút ấn tượng nào về tôi à?”

Lucy nở một nụ cười, một nụ cười vô hại, sau đó cô ta làm một động tác vuốt vuốt bụng, khoé miệng hơi nhếch lên: “Lúc đó cô vẫn còn đang mang thai.”

Lucy nhìn thẳng vào cô, nụ cười trên môi thật quỷ dị, trong lời nói luôn có một sự khinh thường.

“Khi nào vậy?” Lông tơ của Trần Tử Huyên không khỏi dựng đứng lên, cô run giọng hỏi lại.

Lucy không trả lời cô, ngược lại dương dương tự đắc tỏ vẻ thân mật hỏi cô: “Đúng rồi, có phải cô đã đến bệnh viện điều tra tên mấy bác sĩ kia và An Lỗi không?”

Cô ta thẳng thắn nói: “Vô ích thôi, để tôi nói cho cô biết, tất cả những nhân viên có liên quan trong ca phẫu thuật của cô ngày hôm đó, bao gồm mười lăm bác sĩ và y tá đều bị đuổi đi với danh nghĩa được đưa ra nước ngoài. Họ đã thay đổi danh tính nên cô không thể nào tìm được họ đâu.”

Trần Tử Huyên không ngờ rằng cô ta lại nhắc đến ca phẫu thuật đó nên vô cùng kinh ngạc.

Một lúc sau, cô mới kìm nén được sự hoảng sợ trong lòng: “Cô, cô muốn nói với tôi điều gì?”

Nụ cười trên môi Lucy càng đậm hơn: “Ồ, không có gì đâu, tôi chỉ muốn nói rằng hai đứa con trai song sinh của cô vẫn chưa chết.”

Vẻ mặt của Trần Tử Huyên vô cùng sửng sốt, một lúc lâu sau cô vẫn không thể phát ra âm thanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.