Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 348: Chương 348: Nguyễn Chi Vũ, tôi cầu xin anh




Khi cô vừa bước ra sảnh lớn, sau lưng đột nhiên có tiếng bước chân chạy tới.

Phản ứng đầu tiên của cô nghĩ rằng đó là Nguyễn Chi Vũ, gương mặt tràn đầy tức giận xen lẫn phức tạp, cô quay đầu lại nhưng đối phương lại lo lắng nói: “Trần Tử Huyên, cha cậu bây giờ thế nào rồi?”

Trần Tử Huyên dừng lại, nhìn rõ người đang vội vã chạy đến trước mặt cô, không ai khác là Chu Tiểu Duy.

Chu Tiểu Duy chạy đến, đôi tay ôm chặt lấy eo làm cô không thở nổi: “Mình vừa nghe Bùi Hạo Nhiên nói là hôm qua cha cậu bỗng nhiên bị xuất huyết não. Anh ấy nói là nghiêm trọng lắm.”

“Cậu đừng quá lo lắng, nhất định bác ấy sẽ khỏe lại.” Cô ấy không ngừng an ủi cô.

Trần Tử Huyên không biết vì sao Chu Tiểu Duy lại ở lại Thành phố C nhiều ngày như vậy, nhưng mà bây giờ nhìn thấy người bạn thân nhất của mình đang ở đây, thần kinh vẫn luôn căng thẳng của cô như thể tìm thấy một lối ra.

Đôi mắt liền đỏ bừng, cô tiến lên giang rộng đôi tay ôm chặt Chu Tiểu Duy. Vóc dáng Chu Tiểu Duy thấp bé, đột nhiên bị cô dùng sức ôm chặt như thế, có chút không kịp thích ứng. Trần Tử Huyên bình thường không bao giờ chủ động gần gũi với ai, nhưng có lẽ tâm trạng của cô bây giờ đang rất rối bời.

“Tiểu Chu, mình không phải là con gái của cha, bọn họ đều đang lừa dối mình.” Mái tóc tài của Trần Tử Huyên che đi nỗi đau khổ trong mắt cô, đầu cô tựa vào vai bạn mình, như thể cô đã tìm được một nơi để có thể tâm sự, nhưng lại như nói chuyện với chính mình.

Chu Tiểu Duy không thể nghe thấy hết những lời cô nói, chỉ có điều cô ấy biết cô đang hoảng sợ và tự trách bản thân.

Chu Tiểu Duy đang định nói lời an ủi cô thì khi ngẩng đầu lên, cô ấy đã nhận ra hai bóng dáng quen thuộc đang đứng ở cửa thang máy ngay phía trước.

Là Nguyễn Chi Vũ và Lê Hướng Bắc.

Chu Tiểu Duy nhìn thấy rõ ràng Nguyễn Chi Vũ đang liếc nhìn về phía họ, nhưng anh lại không đi tới, mà quay người về hướng khác.

Lê Hướng Bắc lại vui vẻ tiến đến bọn họ.

Trần Tử Huyên cảm thấy có tiếng bước chân đang đến gần mình. Cô đã quen với việc che giấu đi sự yếu đuối của bản thân nên ngay lập tức buông Chu Tiểu Duy, rồi tiếp tục duy trì sự thờ ơ, lạnh lùng như trước.

Nếu như không phải nhìn thấy đôi mắt hoe đỏ của cô, Chu Tiểu Duy sẽ còn nghĩ rằng sự mất mát vừa rồi của cô chỉ là ảo giác.

Mọi người xung quanh đều nói rằng Trần Tử Huyên may mắn, cô cũng chưa bao giờ đi phàn nàn với người khác, cô luôn giả vờ là mình sống rất tốt.

Lê Hướng Bắc chắc chắn đôi mắt của Trần Tử Huyên ửng đỏ là vì cô khóc, nên lúc này anh ta hành động hết sức thận trọng, đứng cách hai người phụ nữ một khoảng xa, anh ta không dám tùy tiện đến gần.

Phụ nữ đôi khi thực sự rất đáng sợ.

Trần Tử Huyên nói với Chu Tiểu Duy bằng giọng điệu bình thường về tình trạng sức khoẻ của cha mình, sau đó đưa cô ấy đến căng tin bệnh viện để tìm dì và bà của cô.

Còn về phần Lê Hướng Bắc đang lén lút ở sau lưng, cô trực tiếp coi anh ta như không khí.

Từ tòa nhà nội trú đến căng tin của bệnh viện khoảng 500 mét, Chu Tiểu Duy đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng lo lắng nhìn gương mặt cô.

Do dự một lúc, Chu Tiểu Duy hỏi cô: “Trần Tử Huyên, cậu có biết chuyện Trương Tiểu Vi bị cảnh sát bắt không?”

Nói thế nào thì Trương Tiểu Vi cũng là con dâu của nhà họ Trần, trên danh nghĩa là mẹ kế của Trần Tử Huyên. Chu Tiểu Duy nghe được thông tin này thì ngay lập tức chạy đến tìm với cô.

Cô nghiêng đầu nhìn Chu Tiểu Duy, trong mắt cô lộ vẻ ngạc nhiên, rõ ràng là cô không hề biết gì về chuyện đó. Ngôn Tình Hài

Chu Tiểu Duy tiếp tục nói: “Mình nghe Bùi Hạo Nhiên nói thế, chắc là không sai đâu.”

“Đêm qua ở Thành phố C đã điều động rất nhiều cảnh sát để truy bắt Trương Tiểu Vi, cô ta hình như đã phạm một tội nghiêm trọng nào đó. Có nhóm chó săn đã chụp được ảnh tay cô ta đeo còng số tám, nhưng Bùi Hạo Nhiên nói những bức ảnh đó đã được gỡ xuống, không được phép đưa tin về vụ việc này. Mình đang nghĩ có phải cô ta đã đắc tội với nhân vật máu mặt nào rồi không?”

Trương Tiểu Vi là người hoạt động trong làng giải trí, nên có bị quay video hay phát tán một số scandal nhảm nhí là chuyện hết sức bình thường. Việc một ngôi sao bị chụp ảnh và đưa lên báo cũng không có gì lạ, nhưng hiện tại truyền thông cũng không được phép nhúng tay vào chuyện này. Biểu hiện của Trần Tử Huyên càng lúc càng khó coi.

Chu Tiểu Duy rất tò mò, nhưng thực ra lại quan tâm đến cô hơn: “Chuyện của Trương Tiểu Vi liệu có liên quan đến nhà họ Trần không? Có ảnh hưởng đến cậu không?”

Trần Tử Huyên chỉ khẽ lắc đầu mà không lên tiếng.

Thực ra Chu Tiểu Duy đã liên tục bám lấy Bùi Hạo Nhiên để hỏi rõ chuyện này, nhưng anh lại bảo cô đừng nên quan tâm nhiều đến chuyện này. Cô ấy quay đầu lại liếc nhìn Lê Hướng Bắc vẫn chăm chú theo dõi bọn họ. Anh ta ở cách họ khoảng một mét và có thể nghe thấy lời nói của Chu Tiểu Duy, nhưng đối với chuyện của Trương Tiểu Vi thì vẻ mặt của anh ta còn ngạc nhiên hơn ai hết.

“Trương Tiểu Vi làm sao mà bị bắt rồi?” Anh ta ngây ngốc hỏi.

Thấy anh ta cũng hoàn toàn không biết gì về chuyện này, Chu Tiểu Duy lập tức quay đầu tiếp tục coi Lê Hướng Bắc như không khí. Mặc dù bọn họ không muốn nhìn thấy anh ta, nhưng khi đến căng tin của bệnh viện, bà cụ Trần lại rất thích anh ta, lập tức kéo đến ngồi bên cạnh và bảo anh ta gọi đồ ăn.

“Cậu chủ Lê, căng tin ở bệnh viện không có nhiều món ngon, cậu chịu khó ăn tạm nhé, mấy ngày qua thực sự làm phiền cậu rồi.”

Lê Hướng Bắc cười rất thân thiện nói: “Bà ơi, bà gọi cháu bằng tên là được rồi, đừng có gọi khách sáo như vậy làm gì ạ.”

Gọi bà của người ta không ngượng miệng như thế thì đúng là chỉ có Lê Hướng Bắc mới có làm được. Bà cụ Trần thấy anh ta không ra vẻ của con nhà giàu thì đã thích lại càng thích hơn, vui vẻ cười nói: “Nhà họ Lê thật biết cách giáo dục con cái.”

Từ chiều hôm qua đến giờ Trần Tử Huyên vẫn chưa ăn gì, sáng sớm Cố Như Yên đã đưa cho cô một ít cháo và một ít canh, nhưng Trần Tử Huyên vẫn chưa ăn. Lúc bà cụ Trần trò chuyện với Lê Hướng Bắc, thì cô lại chăm chú ăn uống, không nói một lời nào.

Chu Tiểu Duy chào hỏi bà cụ Trần và Cố Như Yên vài câu, khi quay đầu lại nhìn Trần Tử Huyên, cảm thấy tâm trạng của cô không ổn.

“Lê Hướng Bắc, vậy thì bà cụ này sẽ không khách sáo với cháu nữa. Có một việc này bà chỉ có thể nhờ cháu.” Bà cụ Trần vẫn đang nói chuyện với Lê Hướng Bắc.

“Tuy bà đã già rồi, không theo kịp thời đại nữa, bà cũng không thể hiểu được thế giới của bọn trẻ các cháu, thế nhưng có một chuyện bà vẫn biết khá rõ.”

Giọng điệu của bà cụ Trần bỗng hạ thấp xuống, giọng nói già nua có chút nghẹn ngào: “Bệnh tình của con trai bà lần này thực sự rất là nghiêm trọng, bà biết hôm nay tính mạng coi như đã tìm lại được, nhưng sau này có lẽ nó sẽ không bao giờ có thể trở lại công ty làm việc được nữa. Công ty của nhà họ Trần sắp không giữ lại được rồi.”

Bà cụ Trần nói đến đây, đôi tay nhăn nhúm trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống nắm lấy tay của Lê Hướng Bắc: “Công ty là sự nghiệp cả một đời của nó từ hai bàn tay trắng mà dựng lên. Việc kinh doanh này nọ Trần Tử Huyên không hiểu rõ, cháu có thể giúp đỡ bà một tay, cố gắng hết sức giúp cháu gái bà giành được quyền sở hữu của công ty được không? Bà thật sự không thể nói với Trần Võ Quyền rằng công ty của bản thân nó đã bị người ta lấy mất.”

Bà cụ Trần từ xưa đến nay đã từng nịnh nọt, lấy lòng rất nhiều người giàu có, nhưng cầu cứu Lê Hướng Bắc như thế này thì đây là lần đầu tiên.

“Bà không cần lo lắng việc công ty đâu.” Lê Hướng Bắc nói rất chắc chắn, gần như là buột miệng nói ra không suy nghĩ: “Ngay từ một năm trước, Nguyễn Chi Vũ đã bắt đầu kiểm soát các kênh tiếp thị khác nhau của Trần Thị. Bộ phận bên trong của Trần thị từ lâu đã không có quyền và hoàn toàn phải phụ thuộc vào nhà họ Nguyễn.”

“Anh vừa nói cái gì?” Trần Tử Huyên nhìn chằm chằm Lê Hướng Bắc một cách giận dữ.

“Tôi, tôi nói là…” Lê Hướng Bắc ngay lập tức biết bản thân đã nói sai, sau đó thì lo lắng đến mức lắp bắp.

Ngay đến Chu Tiểu Duy và Cố Như Yên không biết gì về việc kinh doanh cũng vô cùng sốc.

Trần Tử Huyên ném mạnh chiếc thìa đang cầm trên tay xuống, Nguyễn Chi Vũ đã sớm chuẩn bị kĩ để cô phải đi cầu xin anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.