Tổng Tài Cao Lãnh: Sủng Vợ Lên Trời

Chương 317: Chương 317: Tôi chỉ muốn một hạnh phúc nhỏ bé




Tối qua Trần Tử Huyên uống say, sau đó chạy lên căn hộ 502 nổi điên. Bị dân cư phàn nàn cô quá ồn ào, sao đó bảo vệ của chung cư đến kéo cô về phòng, thật sự rất mất mặt.

Ngày hôm sau tỉnh lại, vì say rượu nên đầu vẫn còn đau. Trần Tử Huyên bắt đầu hối hận vì hôm qua quá kích động, cô rất ít khi mất kiểm soát như thế, nghĩ một chút, hai mắt lập tức bốc hỏa, hận người ở tầng trên gấp ba lần.

“Nguyễn Chi Vũ chết tiệt, tốt nhất anh đừng có mà trở lại!” Mới sáng sớm, cô đã tức giận chửi lên trần nhà.

Cô dùng tay xoa xoa thái dương, Trần Tử Huyên dựa lưng vào đầu giường, nhíu mày, mơ hồ nhớ đến tối qua lúc đang uống bia ở công viên có gặp một người đàn ông.

Cô không biết anh ta, nhưng dường như anh ta quen biết Nguyễn Chi Vũ.

Anh ta lại là ai nữa chứ?

Thật phiền phức, Trần Tử Huyên dứt khoát nằm xuống giường, tiếp tục ngủ.

Cuộc sống ai cũng luôn có những rắc rối riêng.

Phiền não lớn nhất của Chu Tiểu Duy là tìm được một công việc.

Từ sáng đã chạy qua mấy công ty, cảm thấy cơ hội rất mỏng manh, cuối năm hầu như không có công ty nào tuyển người mới.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, rõ ràng đang là buổi trưa, mặt trời đang ở trên cao, nhưng lại lạnh khiến người ta run rẩy.

Chu Tiểu Duy đợi nửa tiếng ở chỗ chờ xe bus, cuối cùng cũng thấy xe bus cần lên, khi định đi qua, chỉ tiếc cô ấy quá thấp bé nhẹ cân, không thể chen lại với người ta. Cô ấy ngốc nghếch mà bị gạt bỏ xuống, mắt nhìn chiếc xe bus chở đầy người rời đi, cảm thấy hơi buồn.

Haiz, xe bus nửa tiếng mới có một chuyến, chiếc xe nhỏ của cô ấy đã mang đi sửa rồi. Chu Tiểu Duy nhanh chóng tính toán các khoản tiết kiệm và chi tiêu của mình, đau lòng không dám gọi xe, chấp nhận số mệnh đi bộ để tiết kiệm tiền.

Tiếp tục đi dọc con đường, quan sát xung quanh, nhân tiện nhìn xem có cửa hàng nào đang tuyển người không.

Thật ra cô ấy cũng biết, công việc bảo mẫu cho nhà họ Bùi không phải là giải pháp lâu dài, bây giờ bỏ đi cũng tốt, không cần phải do dự lưỡng lự. Chỉ là sắp tết rồi, các công ty lớn cũng không thiếu người.

Trong dịp tết, một số cửa hàng sẽ tuyển nhân viên thời vụ để giúp đỡ, Chu Tiểu Duy không sợ khổ không sợ mệt, tìm một công việc ngắn hạn, chỉ cần trả lương cho cô ấy là được rồi. Công việc bận rộn có thể tiêu hao thời gian, đổi một môi trường mới, cô ấy cũng không cần phải cả ngày nghĩ về việc nhà họ Bùi nữa.

Tuy nhiên trong lúc cô ấy vừa đi vừa suy nghĩ, đột nhiên bị một chậu nước lạnh tạt vào người.

Toàn thân Chu Tiểu Duy ướt sũng, nước nhỏ giọt qua góc áo, toàn thân rét run, căn bản không kịp phản ứng, đến cả lông mi cô ấy cũng dính nước, cô ấy ngẩng đầu lên.

Cô ấy rất tức giận, nhưng gương mặt của đối phương rất hung dữ, thô lỗ mắng cô ấy.

“Con nhóc chết tiệt này, mày muốn hại chết tao sao, xem tao hôm nay dạy dỗ mày như thế nào.”

Là anh trai con dượng của Chu Tiểu Duy, Mã Tuấn. Chu Tiểu Duy nhìn thấy đó là người mình quen, lại càng tức giận hơn, lau nước trên mặt, lùi lại một bước: “Anh nói linh tinh cái gì đấy?”

“Mày có thái độ gì đấy? Có phải lâu rồi tao chưa dạy dỗ mày đúng không?” Mã Tuấn lớn giọng nói.

“Lúc trước mày nói muốn đưa tiền cho tao, nhưng vẫn luôn chần chừ. Cái đồ rẻ rách nhà mày, mày hại tao bị bọn đòi nợ tìm đến nhà, chị dâu mày đang đòi ly hôn với tao đấy.”

“Liên quan gì đến tôi?” Chu Tiểu Duy kìm nén sắc mặt: “Trước giờ tôi chưa bao giờ đồng ý giúp anh.”

Những người đi qua đều nhìn bọn họ, đặc biệt là Chu Tiểu Duy đang ướt sũng, nghe thấy âm thanh bọn họ cãi nhau, ai cũng tò mò chỉ trỏ.

Chu Tiểu Duy cảm thấy rất mất mặt, muốn tìm chỗ để độn thổ.

Phía sau có một cái hẻm nhỏ, cô ấy đột nhiên bị người khác kéo vào.

Cô ấy tức giận quay lại định đẩy đối phương, nhưng vừa mới quay lại, thì đã bị người trước mặt tát cho một cái, bốp một tiếng, rất mạnh tay.

“Cái đồ vô dụng nhà mày, lúc nào cũng làm tao mất mặt!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, là mẹ ruột của cô ấy.

Mã Tuấn và mẹ Chu đều đứng trước hẻm, Chu Tiểu Duy vẫn như bình thường, cúi thấp đầu, đỏ mắt, không phản bác.

“Bọn họ nói có thể trả mười vạn tiền lãi trước, số tiền còn lại từ từ trả.”

“Tôi không có tiền.”

Cô ấy cắn răng, chỉ nói một câu này.

Mã Tuấn thấy cô ấy không nghe lời, lại đột nhiên tức giận: “Con mẹ nó, mày còn dám cãi lại!”

Cánh tay xăm hình rồng hổ, bàn tay to nắm lấy cổ áo cô ấy, còn bàn tay kia sắp tát vào mặt cô ấy.

Mẹ Chu sợ đứa con kế dân xã hội này sẽ ra tay mạnh với Chu Tiểu Duy, bà ta khuyên: “Mã Tuấn, dù sao cũng là em gái con, nể mặt dì đừng có tính toán với nó nữa.”

Mã Tuấn cũng không định cho bà ta mặt mũi, chỉ là nghe bà ta nói: “Chuyện tiền nong, con yên tâm, con buông nó ra trước đi, dì nhất định sẽ khuyên nó đưa tiền ra.”

Mã Tuấn ghét bỏ đẩy cô ấy ra, thân thể Chu Tiểu Duy lùi về phía sau, đập trực tiếp vào bức tường thô đối diện, trên cổ và cằm trắng nõn có tia máu.

Chu Tiểu Duy cúi đầu, toàn thân ướt đẫm, trên mặt bị đánh đau như lửa đốt, cô ấy vẫn kìm nén nước mắt, không nói chuyện.

Mẹ Chu đi đến trước mặt cô ấy, đổi một giọng điệu dễ nghe hơn: “Duy à, nhà mình đã nuôi con lớn như vậy, anh trai còn có nợ một khoản vay nặng lãi, con không thể không giúp. Hơn nữa, sau này mẹ con chúng ta còn phải nhờ anh con giúp đỡ, con có tiền thì lấy ra đây đi, không được vô lương tâm, vong ân phụ nghĩa.”

Chu Tiểu Duy vẫn cúi đầu, sắc mặt tái nhợt do bị gió lạnh thổi, mặt xám như tro.

Mẹ Chu tiếp tục nói, giọng điệu dần dần oán hận: “Còn nữa, hôm giáng sinh con chạy đi đâu, không phải mẹ đã sớm nói với con, sắp xếp cho con một buổi xem mắt sao. Con không đi, mẹ rất mất mặt con có biết không.”

Nói xong, giọng nói bà ta càng trở lên cứng rắn: “May mà người ta không trách con, mẹ đã nói chuyện với đối phương rồi, ngày mai con nhất định phải đi.”

“Tôi không đi.” Một lúc lâu sau, thanh âm như bị vắt kiệt sức của Chu Tiểu Duy thốt ra một câu.

Mẹ Chu cũng đã dự liệu rằng cô ấy sẽ từ chối, không tức giận lắm, rất kiên nhẫn giáo dục con gái mình.

“Người ta có nhà có xe, là quản lý của một công ty lớn. Mẹ đã nói với cậu ta rằng hiện tại con không có việc làm, người ta lập tức hứa nói sau khi con gả cho cậu ta, không cần lo lắng chuyện công việc, cậu ta sẽ giới thiệu cho con một công việc, cũng sẽ không vô cớ bị sa thải như công ty trước nữa. Duy à, với đầu óc như con, có công ty nào sẽ mời con chứ, cuối cùng cũng phải dựa vào đàn ông, con có thể gả cho cậu ta cũng rất may mắn rồi.”

Mắt Chu Tiểu Duy đỏ hoe, cố gắng nhịn mới nói được một câu: “Mẹ, ông ta đã hơn năm mươi tuổi rồi!”

“Hơn năm mươi tuổi thì làm sao, bây giờ không phải thịnh hành chuyện yêu ông chú sao. Hơn nữa con gái anh ta cũng đã ra nước ngoài sinh sống, anh ta chỉ muốn tìm một người sống cùng nửa đời còn lại. Con đi theo anh ta, nhàn nhã biết bao, sau khi anh ta chết đi thì những gia sản kia con cũng sẽ được một phần.”

Mẹ Chu vẫn đang thuyết phục cô ấy: “Duy à, chúng ta xuất thân thế nào, có thân phận như thế nào, con nói xem, con muốn gả cho người như thế nào? Con cũng đã bao nhiêu tuổi rồi, con gái gả càng sớm càng đáng giá, lại thêm một hai năm nữa, ai để ý đến con nữa chứ.”

“Con đừng có học theo những cô gái ham đua đòi kia, nghĩ rằng mình có thể gả cho một người đẹp trai giàu có. Con không tự nhìn vào gương xem mình như thế nào, làm người phải tự biết mình, đừng có cả ngày mơ mộng hão huyền, không biết điều.”

Chu Tiểu Duy thật sự không nhịn nổi nữa: “Con có chỗ nào không biết điều chứ!” Mắt đỏ hea, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống, quật cường nhìn mẹ ruột của mình.

“Mẹ, con gái của mẹ cho dù có hèn mọn thế nào, thì con cũng có nhân phẩm. Mẹ đừng nghĩ đến việc bán con mua vinh, có chết con cũng không đồng ý đâu!” Cô ấy hét hết tất cả những oan ức tủi nhục trong lòng ra, đột nhiên đẩy người mẹ trước mặt ra, chạy sâu vào trong hẻm, liều mạng bỏ chạy.

Sắc mặt Mã Tuấn hung ác, lập tức đuổi theo, ác độc chửi bới sau lưng cô ấy: “Con đĩ, dám chạy à, xem tao có đập gãy chân mày không?”

Chu Tiểu Duy bị dọa đến mức hoảng hốt lo sợ, bước chân càng ngày càng loạn. Cô ấy thật sự rất sợ hãi, Mã Tuấn thật sự sẽ đánh gãy chân cô ấy. Lúc trước cô ấy thường xuyên bị đánh đến bầm tím sưng tấy, trong nhà không có ai đứng ra bênh vực cô, lúc nhỏ không dám nói lung tung, cũng không dám phản kháng.

Cô ấy đã rất an phận, rất nhẫn nhịn.

Chạy một lúc lâu, chạy đến nổi thở hổn hển, chỉ đến khi phía sau không còn tiếng bước chân đáng sợ kia đuổi theo nữa, cô ấy mới từ từ dừng lại.

Cô ấy không biết đây là đâu, tùy ý ngồi xuống một bậc đá, cô ấy nức nở, hai tay ôm đầu, đột nhiên không kìm chế nổi nữa mà khóc to.

“Tôi thật sự rất vô dụng.”

“Tôi đã cố gắng làm việc như vậy, đã rất cố gắng như vậy, tại sao lại đối xử với tôi như thế? Tôi chỉ muốn một hạnh phúc nhỏ bé thôi mà.”

Cô ấy rất thích Trần Tử Huyên, bởi vì cô là người đầu tiên đứng ra giúp cô ấy. Trong lòng cô ấy âm thầm ngưỡng mộ Trần Tử Huyên, bởi vì cô rất xinh đẹp, tự tin lại trung thực, muốn làm cái gì thì sẽ trực tiếp đi làm. Không giống như cô ấy, vô dụng, không có gan, cả ngày đều cúi thấp đầu, tức giận cũng không dám nói ra, sợ đắc tội với người khác.

Đây là một tòa nhà cũ và đổ nát, ít người đi lại, gió lạnh thổi từ bốn phía rất lớn. Gió lạnh thổi làm quần áo ướt sũng của cô ấy khô đi một nửa, cô ấy ngồi xổm xuống bậc đá bụi bặm, đầu óc choáng váng, đột nhiên có một thân hình đứng trước mặt cô ấy.

Khi Chu Tiểu Duy phản ứng lại, toàn thân đã cứng đơ như coi thường cái chết. Cô ấy còn chưa ngẩng đầu lên, đã nghe thấy một giọng nói lịch sự quen thuộc: “Sao cô lại ở đây?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.