Tổng Tài Cuồng Thê, Phu Nhân Đã Trở Về!

Chương 125: Chương 125: Đặc biệt được người già trẻ nhỏ yêu quý ~




“Cháu dâu?”

Sau đó Kính lão gia hừ mũi khinh bỉ, “Ông tưởng tôi là con nít dễ lừa hả? Tôi nhớ hai thằng cháu trai của ông đến giờ vẫn chưa kết hôn đâu!”

Ánh mắt Kính lão gia lại hiền từ quay sang nhìn Trầm Tịch Dương nói, “Nhóc con, ta thấy cháu rất có tố chất. Hay là cháu theo ta đi!”

Trầm Tịch Dương còn chưa kịp trả lời, Mạc lão gia xù lông, “Này, lão gia kia, đừng hòng đào cháu dâu nhà tôi! Thằng cháu trai nhà ông đã sớm kết hôn còn sinh con đẻ cái rồi!”

“Thì sao chứ? Tôi nhận con bé làm cháu nuôi không được sao? Ông quản được chắc?”

“Đã già rồi còn xấu tính! Ông đang ở địa bàn của tôi đó!”

Kính lão gia bày ra vẻ mặt: tôi không “care” ông, ánh mắt nóng như lửa nhìn về phía Trầm Tịch Dương.

Đây đích thực là cháu gái trong mơ của ông a!

Không như con bé Kính Thiên Dương kia, chẳng có tố chất, tâm hồn cũng chẳng sạch sẽ.

Nếu Kính Thiên Dương không phải cháu gái ruột của ông, Kính lão gia đã sớm dùng cây oải trượng của mình đuổi cút nó khỏi Kính gia.

Mạc lão gia chòm râu dài run run, biểu hiện ông đang rất tức giận. Sớm biết thế này đã không tiếp khách, đuổi lão gia kia từ đâu.

Trầm Tịch Dương ngẩng đầu nhìn trời, gần đây nhân duyên của cô có vẻ tốt a! Đặc biệt được người già trẻ nhỏ yêu quý ~

“Này, này, hai lão gia ăn no hửng mỡ kìa, doạ cháu dâu của tôi sợ rồi!”

Bà lão- Mạc lão phu nhân từ trong phòng chạy ra, tức giận nói.

Vốn xem mấy người này đấu qua đấu lại quá buồn chán, bà chỉ vào lướt mạng một xíu, không ngờ hai lão già này ầm ĩ như vậy.

Trầm Tịch Dương thật sự cạn cmn lời.....

Mấy người còn đang bận tranh cãi thì dưới nhà vọng lên thanh âm của dì Tú, “Thiếu gia đã về ạ.”

Mạc lão phu nhân khí thế còn đang hùng hổ, lập tức tắt ngấm đi!!!!

Bọn họ mới chuyển từ Đế Đô tới tiểu khu này cách đây một hôm. Thằng cháu trời đánh kia có ngó ngàng gì tới họ đâu!!!

Sao hôm nay lại tự nhiên ghé thăm mới chết!

Nó mà biết bà dụ dỗ bạn gái nó, không biết sẽ phát điên thế nào.....

Không được.....

Phải nghĩ cách, bình tĩnh nào!

Mạc lão phu nhân nhìn Mạc lão gia nháy mắt vài cái, ý tứ xuống dưới kia câu giờ.

Mạc lão gia hiểu người bạn đời của mình, lôi kéo Kính lão gia đi cùng.

Kính lão gia nghi ngờ hỏi, “Hai người định bày trò gì đây? Cứ như giấu giấu diếm diếm điều cái gì.... Chẳng phải chỉ là thằng nhóc Ngh....”

Mạc lão gia lập tức bịt miệng Kính lão gia, “Càng già càng nói nhiều. Ông xuống đón cháu trai với tôi không được à? Đừng tưởng tôi không biết ông có ý định lừa cháu dâu tôi đấy!”

“Cháu gái tôi là cháu dâu ông khi nào vậy?”

___________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.