Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 318: Chương 318: Bỏ đứa bé




Nghe anh nói thế, Hạ Tinh Thần cũng không nói gì thêm, cô không biết mình bị làm sao, tóm lại trong lòng cảm thấy có chút bất an. Nhưng mà gả cho anh rõ ràng là chuyện tốt, hơn nữa không phải trong lòng cô vẫn luôn mong chờ ngày đó sao?

Dù sao đời này cô cũng chỉ có người đàn ông này, cho nên cô không ngại quyết đoán một chút, năm năm trước hay năm năm sau thì có gì khác chứ?

Cô nghĩ như vậy, bất an trong lòng mới biến mất. Theo đó cũng mong chờ thứ bảy tới.

Buổi tối.

Bạch Dạ Kình ăn cơm tối trong căn phòng nhỏ cô thuê, ngoại trừ bọn họ còn có Trì Vị Ương. Trì Vị Ương không sôi động như trước, cũng không nói nhiều, im lặng ngồi ăn cơm, khiến người ta không chú ý tới.

Ăn cơm tối xong, Hạ Tinh Thần tiễn anh ra về.

Trong thang máy, anh ôm cô, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Theo anh trở về đi.”

Cô lắc đầu: “Anh cũng thấy đấy, Vị Ương ở trên lầu, gần đây em cần ở cạnh cậu ấy nhiều hơn, tâm trạng của cậu ấy không tốt lắm.”

Bạch Dạ Kình cũng không cưỡng cầu, dù sao thì…

“Qua thứ bảy, dù em có lấy cớ gì cũng không được ở lại đây.” Qua thứ bảy, cô là nữ chủ nhân chân chính của phủ Tổng thống, đến lúc đó cô muốn từ chối cũng không được.

Hạ Tinh Thần gật đầu: “Em biết mà. Thứ bảy lại chuyển đến là được mà.”

Sau khi trở lại, Hạ Tinh Thần ngẫm nghĩ một lúc, sau đó gọi điện thoại cho mẹ. Thẩm Mẫn nghe nói bọn họ muốn kết hôn, ngược lại cực kì vui vẻ.

“Vậy thứ bảy mẹ cũng qua đó một chuyến để làm người chứng hôn cho các con.”

“Cũng được ạ, vừa lúc mẹ cũng phải kiểm tra lại thân thể.”

“Con kết hôn xong thì cũng thực sự trưởng thành rồi. Sau này con và Dạ Kình ở cùng nhau, hai người cần phải cảm thông đối phương nhiều hơn. Nó bận rộn nhiều việc, cũng đừng nhỏ nhen chấp vặt với nó, mẹ biết nó thật lòng với con.”

Thẩm Mẫn cẩn thận dặn dò con gái, nháy mắt con gái phải lập gia đình, đáy lòng vẫn kích động khó mà bình phục.

“Những gì mẹ nói con đều nhớ cả.” Cô và Thẩm Mẫn cũng không nói gì nữa, cúp máy, đến phòng bếp dọn dẹp.

Mà đêm đó, Hạ Tinh Thần và Trì Vị Ương chung gối mà ngủ, lại không biết mở miệng thế nào để nói cho cô ấy biết chuyện cô và Dạ Kình kết hôn.

Từ khi Phó Dật Trần và cô ấy tách ra, cảm xúc của cô ấy vẫn như thế, đến nay vẫn chưa hồi phục lại. Thời gian chưa tới một tháng cả người đã gầy một vòng rồi.

Hạ Tinh Thần sốt ruột, nhưng mà vẫn chỉ có thể hữu tâm vô lực, loại tâm bệnh này chỉ có tâm dược mới có thể chữa được.

Sáng hôm sau.

Lúc Hạ Tinh Thần tỉnh lại thì Trì Vị Ương đã không còn trên giường.

“Vị Ương.” Cô đứng lên, mơ màng cầm dây buộc tóc bên cạnh.

Vừa chuẩn bị đi vào toilet rửa mặt, còn chưa đẩy cửa ra thì nghe thấy tiếng nôn khan ở bên trong.

“Cậu không sao chứ?” Cô đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Trì Vị Ương đang úp mặt vào bồn cầu nôn chẳng biết trời đất gì nữa. Hạ Tinh Thần sợ dạ dày cô có vấn đề: “Không phải tối hôm qua ăn thức ăn gì quá hạn đấy chứ? Nhưng hôm qua đồ ăn tớ mua đều tươi mới cả mà.”

Lúc trước có lúc Đại Bạch ăn chân gà bị nôn mửa, Hạ Tinh Thần đối với chuyện đồ ăn không hề dám qua loa.

Trì Vị Ương yếu ớt không nói được câu nào, chỉ khoát tay. Rất lâu sau mới đứng lên, rời khỏi bồn cầu, rửa tay, gương mặt tái nhợt.

“Tớ đưa cậu tới bệnh viện kiểm tra dạ dày, cậu đã nôn thành như vậy, chắc chắn là có vấn đề gì rồi.” Hạ Tinh Thần xoay người muốn về phòng thay quần áo thì bị Trì Vị Ương giữ lại, cô dừng chân quay đầu nhìn cô ấy.

Chỉ thấy trong mắt cô mờ mịt, hô hấp yếu ớt.

“Tinh Thần, cậu cùng tớ tới phòng phụ khoa đi.”

Lời nói của Trì Vị Ương khiến cho Hạ Tinh Thần mù mờ.

Một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần: “Cậu đang nói…”

Nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt nhìn vào bụng cô ấy, chỉ cảm thấy cổ họng đắng chát: “Cậu mang thai sao?”

Cô là người từng trải, thật ra có chút hiểu biết về dấu hiệu mang thai. Chỉ là cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này trên người Vị Ương. Cô ấy và Phó Dật Trần đã phát triển đến mức này rồi sao?

Thấy Trì Vị Ương gật đầu, trong đầu Hạ Tinh Thần có chút rối loạn.

“Hai người các cậu, sao lại… không phải cậu biết anh ta đã kết hôn rồi sao?”

Cô không tin Vị Ương có thể hồ đồ như vậy, biết rõ anh ta là người đàn ông có vợ rồi mà còn phát sinh quan hệ với anh ta.

“Là ngoài ý muốn mà thôi. Thậm chí anh ấy còn không biết tối hôm đó là tớ. Tớ cũng không ngờ….” Đôi môi Trì Vị Ương run run, thật ra kết cục như vậy rất khó xử, vợ anh đã sắp sinh rồi, mà cô lại…

“Vậy bây giờ cậu định làm thế nào?” Hiện tại truy hỏi chuyện sai lầm trước đó rõ ràng là chuyện vô bỏ, chỉ có thể nghĩ cách nhanh chóng giải quyết chuyện này thôi.

Lúc này Trì Vị Ương lại cực kì bình tĩnh.

“Tớ đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Đứa bé này tớ không thể giữ lại.”

“Cậu định bỏ đứa bé này sao?”

“Ừ.” Trì Vị Ương quả quyết gật đầu, không hề có một chút do dự, chỉ có chút thê lương, hiển nhiên, chủ ý này đã quanh quẩn trong lòng cô ấy rất lâu rồi.

Cô ấy súc miệng, đi về phòng mặc quần áo. Hạ Tinh Thần lo lắng đi theo sau lưng cô ấy: “Vị Ương, chuyện này không phải chuyện nhỏ, cậu nghĩ cho kỹ. Một khi bỏ đứa bé đi, cậu có hối hận cũng không kịp đâu.”

Dù sao đứa bé trong bụng không phải của ai khác mà là người đàn ông cô ấy đã dùng hết lòng, hết sức để yêu.

Động tác trên tay Trì Vị Ương chậm lại, ánh mắt nhìn nơi nào đó không hề có tiêu cự.

Lời nói ra, lại giống như nói với Hạ Tinh Thần cũng giống như tự lẩm bẩm một mình: “Nếu không bỏ đi thì có thể làm gì? Ôm con đi tìm anh ấy sao? Để cho anh ấy ly hôn với vợ mà ở cùng một chỗ với tớ sao? Tớ không làm được, tớ tin anh ấy cũng không làm được. Đêm đó giữa bọn mình căn bản là một sự sai lầm, nhân lúc sai lầm này chưa đi đến mức không thể vãn hồi thì phải nhanh chóng sửa chữa, đó mới là lựa chọn sáng suốt nhất.”

Lời Trì Vị Ương nói không phải không có đạo lý.

Dù sao Hạ Tinh Thần cũng không ở trong vòng xoáy tình cảm này, mặc dù có lo lắng nhưng cũng không thể thay cô ấy quyết định. Nhớ tới ngày đó cô mang thai Đại Bạch, phản ứng đầu tiên cũng là muốn bỏ đứa bé này.

Cô xin nghỉ sau đó lái xe mang Vị Ương đến bệnh viện Bối Tư Viễn.

Dọc đường đi cô rất cẩn thận, bởi vì người phụ nữ bên cạnh đang có thai. Cũng chỉ có thể chuyện tâm lái xe mà không mở miệng trò chuyện với Trì Vị Ương câu nào. Cô chỉ hy vọng cô ấy có thể nghĩ kĩ, bất luận là giữ hay bỏ đứa bé này thì cô ấy sẽ không hối hận vì quyết định ngày hôm nay.

….

Khoa sản, biển người tấp nập.

Hạ Tinh Thần đi lấy số, cùng cô ấy ngồi bên ngoài đợi, sau đó chờ kiểm tra.

Bởi vì lúc trước đã đi siêu âm cho nên lần này cô ấy trực tiếp tới phá thai, bỏ đứa bé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.