Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 300: Chương 300: Cảm giác khi yêu (8)




Hạ Tinh Thần cong môi cười cười, cô buông ly trà xuống: “Thật ra thì tôi thật sự không để ở trong lòng. Những chuyện như tình cảm, mà chỉ cần dựa vào mấy lá bài cũng biết được, thì trên thế giới này mấy chuyên gia tình cảm thất nghiệp hết à. Đúng không? Hơn nữa…”

Nói đến đây, cô hơi dừng lại, nhớ tới người đàn ông kia, trong lòng lại càng cảm thấy thoải mái hơi: “Tôi cũng rất có lòng tin với anh ấy, với tình cảm của chúng tôi.”

“Không ảnh hưởng đến cô là được rồi, nếu không, tôi thật sự cảm thấy tội lỗi.” Lý Minh chắp hai tay làm động tác xin lỗi.

Hạ Tinh Thần lắc đầu, cô không để chuyện này ở trong lòng nữa.

Dù sao, chuyện tình cảm luôn thay đổi thất thường, chính vì vậy, cho nên nó mới trân quý như vậy, lại khiến cho người ta canh cánh trong lòng như vậy. Nếu như giữa bọn họ, thật sự phải vượt mọi chông gai, thật sự phải trải qua nhiều trắc trở mới có thể ở chung một chỗ, thì có lẽ như vậy mới làm bọn họ càng quý trọng lẫn nhau hơn.

Cho nên, nếu thật sự có một ngày như vậy, thì hãy coi những thứ đó là thử thách của bọn họ đi.

Hạ Tinh Thần lạc quan suy nghĩ. Nhưng mà, cô ngàn vạn lần cũng nghĩ tới…

Buổi chiều.

Hạ Tinh Thần nhìn đồng hồ.

Anh sẽ bay từ Kinh Đô đến nước M, cũng phải mất mười tiếng, có lẽ lúc này anh vẫn còn đang ở trên trời.

Cô cất điện thoại di động vào trong túi. Khi cô đang bận rộn làm việc, thì thấy Vân Đoan đột nhiên đỏ mặt từ bên ngoài đi vào, tay vẫn còn ôm một chồng văn kiện. Tuy cô ấy cúi thấp mặt, nhưng mà, vẫn có thể thấy rõ được áng mây hồng hồng ở trên mặt của cô, giống như là cô gái mới lớn gặp được tình yêu vậy.

Hạ Tinh Thần vốn không có để ý, nhưng mà, đột nhiên cô nghĩ tới cái gì đó, trong lòng khẽ chấn động, cô giật mình nhìn Vân Đoan, rồi lập tức xuất thần.

Một lúc lâu sau, đến khi Vân Đoan đi qua cô, trở về bàn làm việc của cô ấy, thì cô mới hoảng hốt hoàn hồn lại.

Cô trầm ngâm ở đó, rốt cuộc cô vẫn không thể nào nhịn được, quay đầu nhìn Vân Đoan.

“Cô đã gặp được người mình thích à?”

“Cô cũng nhìn ra được sao?” Vân Đoan cố ép âm thanh thật thấp: “Tôi vừa mới đi ra ngoài, lúc vào trong thang máy, thì tình cờ gặp được anh ấy. Có phải rất cẩu huyết hay không? Nhưng mà, anh ấy thật sự siêu cấp đẹp trai, hơn nữa, còn phong độ lịch sự nữa.”

Cho dù cố đè âm thanh xuống rất thấp, nhưng mà, Vân Đoan vừa nói vừa khua tay múa chân.

Cho nên…

Lời của Lý Minh đã linh nghiệm…

Hạ Tinh Thần rùng mình, Vân Đoan còn muốn nói nhiều hơn, nhưng mà cô đã nghe không nổi nữa rồi, tất cả mọi thứ trong đầu dường như trở nên hỗn loạn.

Chẳng lẽ…

Tương lai, cô thật có thể sẽ hại đến anh sao? Nhưng mà…

Cái gì cô cũng không làm mà. Cô nghĩ, nếu quả thật có một ngày như vậy, cô sẽ không cho phép mình đến một bước kia. Sao cô có thể để cho anh, chỉ vì mình mà sự nghiệp anh dốc hết cả đời lại bị phá hủy trong chốc lát.

Chênh lệch thời gian giữa nước S và nước M là khá lớn, Bạch Dạ Kình bề bộn nhiều việc, có mấy ngày ngắn ngủi mà hành trình đã bị xếp dày đặc. Anh phải tham gia đủ các loại hội nghị, gặp gỡ giao lưu với các quan chức ngoại giao của nhiều nước khác, vì thế nên không có thời gian lo nghĩ những chuyện khác.

Đến ngày thứ ba, anh mới thật sự có thời gian gặp mặt với phu nhân Lan Đình, tổng bí thư Liên Hợp Quốc.

Sau khi kết thúc một ngày làm việc công, Bạch Dạ Kình âm thầm hẹn phu nhân. Hai người hẹn gặp nhau ở trong phòng khách sạn anh đang ở.

Đêm khuya, bên trong phòng khách nhỏ, phu nhân Lan Đình và Bạch Dạ Kình ngồi đối diện với nhau.

“Trễ như vậy còn hẹn riêng với tôi làm gì, không phải có chuyện liên quan đến đứa cháu Lan Diệp kia của tôi đấy chứ?” Phu nhân Lan Đình cười: “Nghe Lan Chiến nói, hai người có ý muốn kết hôn sao?”

Bạch Dạ Kình không lên tiếng.

Phu nhân Lan Đình nói: “Tôi thấy, cậu và con bé Lan Diệp kia thật sự là rất xứng đôi. Tính tình của con bé rất thẳng thắn, vừa nhìn thấy cậu thì mặt nó đã tươi như hoa rồi, cũng không thèm che giấu. Lại nói, hai ngươi coi như là một nửa bạn bè, đều biết rõ về gốc gác của đối phương, so với Tống Duy Nhất kia thì thích hợp hơn nhiều.”

“Đúng là gần đây tôi có ý định muốn kết hôn.” Bạch Dạ Kình thừa nhận, anh nhấp một ngụm cà phê: “Đối tượng mà tôi muốn kết hôn phu nhân cũng biết.”

Phu nhân Lan Đình cảm thấy hơi khó hiểu trong giây lát, sau đó bà ấy mới nói: “Ồ, ý của cậu là, đối tượng kết hôn mà cậu đang xem xét, không phải là cháu gái của tôi. Lại còn là người tôi cũng biết, đó là cô chủ của nhà nào vậy?”

“Tinh Thần.” Bạch Dạ Kình không có ý giấu giếm. Khi anh nhắc tới cái tên này, vẻ mặt không tự chủ được mà trở nên dịu dàng hơn.

“Tinh Thần” Phu nhân Lan Đình kinh ngạc: “Là Hạ Tinh Thần đó, người mà tôi biết sao?”

“Chính là cô ấy.”

“Làm thế nào mà hai người…” Phu nhân Lan Đình không nói tiếp, chỉ nói: “Đúng thật cô ấy là một cô gái tốt, nhưng chỉ là, rốt cuộc thì thân phận của hai người khác xa nhau. Cho dù ba mẹ cậu không nói gì, thì những người trong đảng phái của cậu cũng đứng ra có ý kiến. Đến lúc đó, em trai tôi sẽ là người đầu tiên đứng ra phản đối.”

Bạch Dạ Kình không lên tiếng. Không phải là anh không suy nghĩ về vấn đề này. Chính quyền hiện giờ của anh vẫn chưa được vững chắc, có thể lật đổ anh bất cứ lúc nào, cho nên, bây giờ nếu muốn kết hôn, thì quả thật không phải là thời cơ chín muồi.

“Tôi không quan tâm ai đồng ý ai không đồng ý, dù sao quyền quyết định hôn nhân là ở tôi. Nếu như tôi không gặp cô ấy, thì có thể tôi đã sớm giống như những người khác, dùng hôn nhân để làm bàn đạp cho con đường phía trước. Nhưng bây giờ…” Bạch Dạ Kình hơi dừng lại, anh nhìn phu nhân Lan Đình, trong mắt đầy sự kiên định: “Tôi sẽ giữ lại cái bàn đạp này, để cho nó đi thông đến những con đường khác.”

Phu nhân Lan Đình cười: “Tôi không ngờ cậu còn là một người si tình như vậy.”

“Thật ra thì, người nhà họ Bạch, người người đều là người si tình.” Bạch Dạ Kình bình tĩnh chuyển đến đề tài này. Anh nhìn kỹ phu nhân Lan Đình. Phu nhân Lan Đình hơi dừng lại, bà ấy ngẩng đầu đối diện với tầm mắt của anh.

“Phu nhân, không biết bà có nghe nói không, Khoảng thời gian này chú tôi đã được ra tù.”

Nhắc tới người kia, tay đang bưng cà phê của phu nhân Lan Đình hơi run run. Một lúc sau, bà ấy mới gật đầu, khẽ nói: “Tôi đã nghe Lan Chiến đề cập tới.”

“Lần này có thể thuận lợi như vậy, cũng may mà có phu nhân giúp đỡ chúng tôi.” Hiển nhiên là Phu nhân Lan Đình đã nói giúp không ít với Lan Chiến.

Phu nhân Lan Đình trầm ngâm, cũng không phủ nhận.

Chỉ chớp mắt, mà đã hơn hai mươi năm rồi.

Thậm chí bà ấy còn không biết, mình còn có thể sống quá hai năm nữa không.

“Thật ra thì, lần này tôi tới đây, cũng không phải là muốn nói chuyện của chú tôi với phu nhân.” Bạch Dạ Kình rút một phần tài liệu từ bên cạnh ra, giao vào trong tay phu nhân Lan Đình. Phu nhân Lan Đình hoài nghi nhìn anh, anh làm một động tác tay: “Phu nhân cứ nhìn đi.”

Bà ấy cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ mở túi tài liệu ra.

Không nhìn còn đỡ, bà ấy vừa nhìn mà hốc mắt đã nóng lên, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Một lúc sau, bà ấy mới nhớ ra là đang ngồi đối diện anh, cố nén lại nước mắt, nhưng mà, sao có thể thu lại được…

Anh lịch sự đưa khăn tay tới: “Nếu không ngại thì mời phu nhân dùng.”

“Cám ơn.” Phu nhân Lan Đình nhận khăn tay, lau những giọt nước mắt đang đọng ở trên khóe mắt. Bà ấy cũng không che giấu nữa, nếu như anh đã cầm tài liệu tìm đến trước mặt bà ấy, thì chắc là, chuyện gì anh cũng đã biết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.