Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 346: Chương 346: Có cảm giác mình là gái có chồng (1)




Hạ Tinh Thần vừa bực mình vừa buồn cười.

Dư Trạch Nam bày trò vô liêm sỉ lại mặt dày, về cơ bản cô không thể nào tỏ ra tức giận với anh ta.

Hạ Tinh Thần giả vờ chê bai đẩy đầu anh ta: “Ai muốn vò đầu anh, anh đi ra, đừng phiền tôi.”

Dư Trạch Nam cười nham hiểm, khoác cánh tay rắn chắc của mình lên bờ vai gầy nhỏ của cô: “Tôi biết em sẽ không cam lòng.”

“Bỏ tay ra.” Hạ Tinh Thần vỗ vào tay anh ta.

Dư Trạch Nam không những không bỏ tay ra còn liếc mắt nhìn cô: “Không được, em và Bạch Dạ Kình kia không danh chính ngôn thuận, nếu xét ở thời cổ đại thì hai người không tính là đã kết hôn. Mấy ngày trước tôi đón phu nhân ở sân bay, phu nhân nói bà ấy đã sớm gả em cho tôi rồi. Nếu là ở thời cổ thì bây giờ em cũng xem như một nửa là vợ tôi.”

Hạ Tinh Thần thật sự bị anh ta chọc cho sắp tức chết.

Da mặt dày, cô chưa từng thấy ai da mặt dày như Dư Trạch Nam.

“Nếu là ở cổ đại thì bây giờ anh được xem là đang có hành động khiếm nhã với phụ nữ có chồng đấy nhé.” Hạ Tinh Thần nhấn mạnh bốn chữ “phụ nữ có chồng”.

Kể cả người nào có ý định gả cô cho đối tượng nào đó mà không được cô gật đầu đồng ý thì cũng không có nghĩa lý gì.

Cô và Dạ Kình…

Cô cũng không biết tương lai của hai người bọn họ sẽ đến đâu, nhưng bất kể là đến đâu, cô cũng không cho phép người khác không tôn trọng cô mà tự tiện gả cô đi, biến cô trở thành một món vật hi sinh chính trị.

“Hai người đang làm gì đấy?”

Đột nhiên một giọng nói trầm thấp vang lên.

Hạ Tinh Thần ngẩn người ra, cô nhìn thấy Bạch Dạ Kình đứng đối diện mình, anh nhìn chằm chằm cô và Dư Trạch Nam, Lãnh Phi và Thụy Cương cũng đi theo sau.

Cô nhìn bốn phía xung quanh, lúc này mới nhận ra sảnh khách sạn đã không còn ai khác.

“Ngài tổng thống.” Dư Trạch Nam chào hỏi hời hợt, anh ta liếc trông thấy chiếc nhẫn trên ngón tay áp út của Bạch Dạ Kình.

Bạch Dạ Kình không lên tiếng đáp lại, nhàn nhã đút hai tay vào túi, nhìn chằm chằm họ.

Ánh mắt anh dừng lại ở cánh tay dài của Dư Trạch Nam đang khoác lên vai Hạ Tinh Thần, từ đôi mắt kia hiện lên một vẻ thâm sâu khó lường. Ngay sau đó, anh khẽ gật đầu với Dư Trạch Nam, rồi nhìn qua Hạ Tinh Thần, khóe môi lại cong lên một nụ cười nhàn nhạt: “Đi ra ngoài phải nói với anh một tiếng, đi, chúng ta lên trên thôi.”

Anh ngoắc tay gọi cô.

Cảnh tượng y như mộc xuân phong* hiếm có.

(*) Đắm chìm trong gió xuân, hình dung tâm tình khoái trá, thoải mái.

Ấy vậy nhưng tinh thần Hạ Tinh Thần lại đang nhảy loạn, đây tuyệt đối không phải là một biểu hiện tốt.

Cô không dám chần chừ, vội vàng đẩy tay Dư Trạch Nam ra, sau đó xoay người trợn mắt nhìn Dư Trạch Nam. Ánh mắt này của cô có thể nói là vô cùng phẫn nộ, trong mắt Dư Trạch Nam lại như mũi dao bén nhọn, nhưng trong mắt một vài người thì lại chính là liếc mắt đưa tình.

Hạ Tinh Thần vừa quay người đã bị tay Bạch Dạ Kình ôm lấy bờ eo chiếm làm của riêng. Nụ cười trên mặt anh vẫn không xoay chuyển, anh ôm cô, xoay người đi lên tầng trên.

“Tinh Thần.” Sau lưng, Dư Trạch Nam gọi cô.

Hai người dừng chân.

Dư Trạch Nam quơ quơ túi trong tay anh ta: “Em quên túi băng nhỏ của em này.”

“…” Hạ Tinh Thần không dám nhìn nét mặt của Bạch Dạ Kình. Chắc chắn này là Dư Trạch Nam cố ý gọi cô như vậy, rõ ràng cô đi mua đồ nhạy cảm còn dẫn Dư Trạch Nam theo bên cạnh, điều này sẽ làm người ta nghĩ thế nào?

Dư Trạch Nam lại như không có cảm giác gì, cười hì hì đưa túi đồ đến tay Tinh Thần, ngoài miệng vẫn lầm bầm: “Mấy ngày này thân thể em mẫn cảm như vậy, coi chừng lạnh bụng. Nếu đau bụng thì nên uống nước nóng nhiều chút.”

Sắc mặt người nào đó càng tối sầm lại, bàn tay bên eo cô cũng siết chặt hơn.

“Cậu chủ Dư, anh bận tâm quá rồi, tôi… tôi nhớ rồi.” Hạ Tinh Thần cong môi, cười như không cười.

Thật muốn đạp cho anh ta mấy cái.

Cô không nói gì nữa, lập tức bị Bạch Dạ Kình ôm eo đi vào thang máy riêng dành cho khách vip trong khách sạn, Dư Trạch Nam vẫn còn đùa dai cười cười, vẫy tay sau lưng bọn họ, mãi cho đến khi cửa thang máy chậm rãi đóng lại, nụ cười trên mặt anh ta mới biến mất, bả vai cũng rũ xuống.

Không khí trở nên ngượng ngùng.

“Ting” một tiếng, một cửa thang máy khác mở ra.

“Trạch Nam.”

Lan Đình phu nhân từ bên trong thang máy chậm rãi đi ra.

Dư Trạch Nam xoay người nhìn bà ấy, lại nhìn cánh cửa đang đóng chặt kia, anh ta không thể không nói cho phu nhân Tinh Thần cũng đang ở trong khách sạn này, hơn nữa cô chỉ vừa mới lên tầng trên.

Lúc này, trong thang máy.

Bạch Dạ Kình không nói năng gì, Hạ Tinh Thần xách túi đồ, anh cũng không có ý muốn xách phụ.

Bên trong thang máy, bầu không khí lạnh hơn tận mấy độ. Lãnh Phi và Thụy Cương rất hiểu chuyện chỉ dám đứng nép trong góc, như người vô hình.

Hạ Tinh Thần ho khan một tiếng, rồi lại giương mắt lén nhìn sắc mặt người nào đó, còn Bạch Dạ Kình vẫn nhìn vào bảng điều khiển thang máy, nét mặt không cảm xúc.

Cô biết vì tin tức lần trước mà anh vẫn luôn để ý Dư Trạch Nam. Cô thử mở miệng thăm dò: “Sao anh xuống tầng? Vừa rồi các anh muốn ra ngoài sao?”

Người nào đó còn chẳng thèm mấp máy môi, chỉ lạnh nhạt ‘ừ’ giọng mũi một tiếng, thái độ khác một trời một vực so với dáng vẻ như mộc xuân phong trước mặt Dư Trạch Nam trước đó.

Người đàn ông này, cũng có khiếu đi làm diễn viên đấy.

“Vậy sao anh lại lên tầng?” Hạ Tinh Thần hỏi câu này xong, anh bèn cúi đầu nhìn cô, Hạ Tinh Thần mới biết mình hỏi sai rồi.

“Không phải, ý em là lên xuống như vậy có làm ảnh hưởng tới công việc của anh không?” Cô vội vàng giải thích.

Anh đút một tay vào túi, nói: “Trong lòng anh hiểu rõ.”

Thái độ kiệm lời kiêu căng đó của anh, tự có phần lạnh lùng xúc phạm người khác.

Hạ Tinh Thần cảm thấy không vui, trong lòng cô rất khó chịu, dù sao cô và Dư Trạch Nam cũng trong sạch.

Cô bĩu môi, bộ dạng cực kỳ bị tổn thương, cô xách túi đứng một bên, không thèm để ý đến anh.

Giờ thì trong thang máy, bốn người đứng bốn góc khác nhau.

Bầu không khí kia muốn bao nhiêu ngượng ngùng cũng có.

Nhất là Lãnh Phi và Thụy Cương, ngay cả thở mạnh bọn họ cũng không dám. Từng giây từng phút trong thang máy đối với hai người bọn họ mà nói là cực kỳ đau khổ.

“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra. Cảm giác đó giống như qua một nửa thế kỷ vậy.

Hạ Tinh Thần đi ra ngoài trước, cô quẹt thẻ rồi đẩy cửa đi vào.

Cô đặt túi sang một bên, xoay người đi vào phòng bếp, không quay đầu lại, cô cũng biết anh không đi theo.

Cầm theo cốc nước đi ra, cô vừa uống vừa lén nhìn anh, thấy người nào đó đang ngồi trên ghế sô pha xem TV, sắc mặt không có vẻ gì dễ chịu.

Hạ Tinh Thần bưng cốc nước đưa tới trước mặt anh.

Anh trùng mắt nhìn cốc nước kia, không phản ứng, cũng không đưa tay nhận lấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.