Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 348: Chương 348: Có cảm giác mình là gái có chồng (3)




Cả người cô trở nên căng thẳng, tay xuôi bên người nắm lấy tay anh: “Chắc là bà ấy.”

Sắc mặt Bạch Dạ Kình cũng lạnh lẽo, anh nhìn thấy hàng lông mi cô run rẩy, bèn nói: “Nếu em không muốn gặp, anh sẽ cho đóng cửa.”

“Không.” Hạ Tinh Thần lắc đầu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: “Mời bà ấy vào đi, trốn ba ngày, cũng nên nói rõ mọi chuyện rồi.”

Anh cau mày nhìn đồng hồ. Hạ Tinh Thần biết anh bận nhiều việc: “Anh yên tâm đi làm đi, em sẽ không bị bà ấy làm cho dao động.”

Bạch Dạ Kình vươn tay ra ôm cô vào ngực. Anh rất cao, cô càng trông thon nhỏ, mang dép chỉ đứng đến bả vai anh, thân thể mềm mại dựa vào ngực anh. Năm ngón tay thon dài của anh xuyên vào tóc cô, nâng gò má trắng nõn của cô lên: “Bây giờ em có dao động cũng đã không kịp, đừng quên, bây giờ em đã là phụ nữ có chồng.”

Hạ Tinh Thần mỉm cười: “Em nhớ rồi.”

Cô ở trong phòng thay quần áo, Bạch Dạ Kình đi ra ngoài trước.

Lúc đến phòng khách, Lan Đình phu nhân đã được mời vào. Thấy anh, bà vội vàng đứng dậy: “Dạ Kình.”

“Phu nhân.” Bạch Dạ Kình gật đầu, vẫn giữ thái độ lễ phép như trước.

“Tinh Thần…” Nhắc đến con gái mình, hốc mắt bà Lan Đình liền ửng đỏ, tay đặt bên người phát run, bà cố đè nén cảm xúc trong lòng: “Cháu là người rõ ràng nhất, lúc đầu dì bỏ nó thật sự là bất đắc dĩ.”

“Lát nữa dì tự giải thích với cô ấy đi.” Bạch Dạ Kình nói: “Cô ấy sẽ ra ngay bây giờ thôi.”

Ánh mắt ảm đạm của Lan Đình phu nhân chợt sáng lên: “Nó bằng lòng gặp dì sao?”

Anh khẽ gật đầu nhìn đồng hồ: “Dì ngồi đi, cháu còn có việc quan trọng, xin lỗi không thể tiếp chuyện dì.”

Lan Đình vốn muốn nói với anh chuyện giữa anh và Tinh Thần, nhưng rốt cuộc bà ấy vẫn không nói gì, chỉ gật đầu, yên lặng ngồi xuống, rất nhanh đã thấy Hạ Tinh Thần mở cửa từ trong phòng đi ra.

Lan Đình ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, bóng lưng bà hướng về phía cô, Hạ Tinh Thần ngây người nhìn lưng người phụ nữ ấy, tâm tư phức tạp, cảm xúc đủ loại đan xen trào dâng. Trước kia cô và phu nhân hợp ý nhau nên sinh ra quý mến nhau, vậy mà giờ cảm xúc giữa họ lại gượng gạo tới vậy.

Cô hít sâu một hơi, đè nén nỗi xúc động trong lòng rồi chậm rãi đi đến.

Nghe động tĩnh, Lan Đình phu nhân quay đầu lại. Hai người bốn mắt nhìn nhau, hốc mắt Lan Đình phu nhân hiện lên một tầng sương mù mỏng, bà cố nén sự xúc động, cong môi nở nụ cười yếu ớt: “Tinh Thần.”

Hạ Tinh Thần ngồi xuống đối diện bà, vốn muốn gọi bà ấy một tiếng “phu nhân”, đôi môi cô mấp máy, cuối cùng lại không có cách nào bình tĩnh gọi ra thành tiếng, cô chỉ đành cong môi, ngượng ngùng mở miệng nói một câu: “Đã lâu không gặp.”

“Thật sự đã lâu không gặp.”

Ánh mắt Lan Đình phu nhân hiền từ nhìn cô, vừa kích động vừa yên tâm, bà liên tục gật đầu, giống như đang nói với cô, lại giống như đang lẩm bẩm với chính mình: “Lúc mẹ biết là con, thật sự mẹ không dám tin, thượng đế quả thật chưa từng bạc đãi mẹ.”

Hạ Tinh Thần không biết tiếp lời như thế nào. Trong nhận thức của cô, mẹ cô luôn là Trầm Mẫn, ba là Hạ Quốc Bằng. Cho dù nhiều năm qua, tình thương của ba mẹ đối với cô ít nhiều cũng có thiếu sót, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, cô vẫn luôn nhận định chính là bọn họ.

Mặc dù lúc trước cô khá hợp ý với Lan Đình phu nhân, nhưng hiện tại sau khi biết quan hệ giữa mình và bà ấy, ngược lại không hiểu tại sao lại có cảm giác lạnh nhạt, giống như bất thình lình có một chướng ngại không cách nào vượt qua.

“Dì đến tìm cháu là muốn nói chuyện của cháu và Dạ Kình sao?” Hạ Tinh Thần trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Lan Đình nhìn con gái, trong lòng hoà hoãn hơn rất nhiều, bà ấy không muốn nói thẳng đến chuyện chia rẽ uyên ương, nhưng dẫu sao cũng phải nói.

“Hai ngày nay, mẹ luôn ở nhà họ Bạch. Chuyện này ba mẹ của Dạ Kình cũng không đồng ý, hai con nhất thời biến mất, ông cụ Bạch rất tức giận. Dĩ nhiên, ba con…” Nói đến đây, Lan Đình phu nhân dừng một lát, dò xét sắc mặt Tinh Thần, sửa lại: “Chú của Dạ Kình cũng không đồng ý hai con ở chung một chỗ. Chuyện này con không thể trách bọn họ. Dù sao thì anh em chú bác…”

Lan Đình phu nhân không nói nữa.

Bàn tay đặt trên đầu gối của Hạ Tinh Thần trở nên căng thẳng.

“Cháu biết mọi người không đồng ý, nhưng mọi người chẳng có lý do gì không đồng ý, cháu và anh ấy nhất định phải ở chung với nhau.” Cô mở miệng, giọng nói kiên định.

Lan Đình nghiêng người về trước: “Tinh Thần, con đừng ngốc như vậy, ngoài Dạ Kình ra con còn có rất nhiều lựa chọn khác, đâu phải không có người ưu tú như cậu ấy.”

“Dì định nói đến Trạch Nam phải không? Nghe anh ta nói, lúc dì chưa tìm được con gái ruột đã hứa gả con gái cho anh ta rồi.”

“…” Môi Lan Đình mấp máy, muốn nói gì, Hạ Tinh Thần lại mở miệng, giọng hơi lạnh nhạt: “Xin lỗi, anh ta có ưu tú đi nữa thì cháu cũng không có hứng thú với hôn nhân chính trị. Huống hồ đối với cháu, sẽ không có ai ưu tú hơn Dạ Kình.”

Thái độ của cô rõ ràng lãnh đạm hơn rất nhiều so với trước kia. Dù chỉ là ánh mắt cũng khiến Lan Đình đau lòng.

“Được được được, con có suy nghĩ riêng của mình, vậy chúng ta tạm thời không nói chuyện này.” Giọng nói Lan Đình phu nhân mang theo sự dè dặt, thật vất vả mới tìm được con gái mình, bà không muốn chọc cô tức giận, bà cố đè nén nỗi chua xót trong tim, nói: “Hai con đã mất tích mấy ngày, ba con thật sự rất muốn gặp con một lần.”

Hạ Tinh Thần cắn môi, không nhận lời.

“Tinh Thần, con giận mẹ lúc đầu bỏ rơi con, mẹ có thể hiểu. Nhưng ba con, nhiều năm qua, ông ấy hoàn toàn không biết gì. Con oán hận mẹ là đương nhiên, nhưng không thể oán hận ông ấy.” Từng chữ từng câu của Lan Đình đều bảo vệ cho Bạch Thanh Nhượng, cuối cùng bà khẩn cầu nhìn Hạ Tinh Thần: “Cùng mẹ về nhà họ Bạch một lần, chính thức gặp mặt ba con, được không?”

Hạ Tinh Thần biết phu nhân không phải không có lý. Chỉ là…

Đang lúc do dự, điện thoại trong túi cô đột nhiên đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra nhìn màn hình, nói: “Xin lỗi, cháu nghe điện thoại một lát.”

Lan Đình phu nhân gật đầu. Cô vừa nghe điện thoại vừa đứng dậy: “A lô, cô Dương, chào cô.”

Đầu dây bên kia là cô giáo của Đại Bạch. Vừa nghe thấy giọng Tinh Thần, cô Dương lập tức nói: “Mẹ Đại Bạch, cô mau đến bệnh viện một chuyến đi.”

“Xảy ra chuyện gì sao?” Hạ Tinh Thần vừa nghe hai chữ ‘bệnh viện’, trong lòng liền căng thẳng.

“Trưa nay lúc Đại Bạch ăn cơm thì bị nôn. Chúng tôi cho là dạ dày bé xảy ra vấn đề, cho bé uống thuốc, thấy bé không sao thì cứ nghĩ bé ổn rồi, nhưng không ngờ đến trước khi tan học cậu bé lại ngất xỉu.”

“Ngất xỉu?” Hạ Tinh Thần chợt cảm thấy cả người như nhũn ra, điện thoại trong tay suýt chút nữa rơi xuống.

Lan Đình phu nhân cũng đứng lên. Nghe Hạ Tinh Thần cầm điện thoại run rẩy hỏi: “Bệnh viện nào vậy? Bây giờ Đại Bạch đang ở bệnh viện rồi sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.