Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 270: Chương 270: Hạ Tinh Thần, em đang ghen (3)




“Tôi cúp đây, anh ngủ đi.”

“Nói còn chưa rõ ràng mà, nói cho rõ đi rồi cúp. Thật ra tôi đã nói gì hả?”

“Nói đã gặp mẹ tôi.” Hạ Tinh Thần ăn chén cháo: “Anh gặp mẹ tôi bao giờ, mẹ tôi còn nói chuyện với anh nữa sao?”

Dư Trạch Nam giật mình: “Hôm qua tôi nói tôi đã gặp mẹ em sao?”

“Ừm.”

“Tôi có nói mẹ em là ai không?”

“Không có. Nhưng theo phán đoán của anh thì mẹ tôi là ai?” Hạ Tinh Thần tò mò hỏi.

Dư Trạch Nam nửa thật nửa giả đùa: “Tôi muốn nói, theo phán đoán của tôi thì mẹ em là phu nhân Lan Đình, em tin không?”

“Tin, đương nhiên tin, anh nói gì tôi cũng tin.” Hạ Tinh Thần hoàn toàn là trả lời cho có lệ. Cô cảm thấy nói chuyện phiếm cùng Dư Trạch Nam không nên tin là thật. Cô thấy mình ăn cháo cũng xong rồi, cũng sắp đến giờ nên nhân tiện nói: “Anh tiếp tục ngủ đi, tôi phải chuẩn bị ra ngoài chút. Đại Bạch vốn đã không vui, nếu tôi đến muộn càng không xong.”

Lúc Hạ Tinh Thần thay quần áo, cô soi gương, dấu hôn trên cổ rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn.

Ngón tay cô nhẹ nhàng chạm lên, dấu hôn này dường như vẫn còn nóng bỏng, lưu lại nhiệt độ của anh.

Nhiệt độ kia theo đầu ngón tay run rẩy của cô truyền vào tim, khiến nó rung động liên tục.

Trong đầu Hạ Tinh Thần không ngừng hiện ra hình ảnh tối qua hai người dây dưa, cả người đều nóng bừng như lửa. Thật ra, cô cũng không nghĩ tới, nói một hồi đến cuối cùng hai người bọn họ lại…

Nên cũng không nói rõ được.

Cô lắc đầu, đem này hình ảnh kiều diễm kia xóa khỏi tâm trí. Cô nhanh chóng thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

Cũng may giờ là mùa đông, họp phụ huynh miễn cưỡng còn có thể khoác khăn choàng che dấu vết trên cổ.

Sau khi ra ngoài, Hạ Tinh Thần chợt nhớ tới đêm qua ở chung với Bạch Dạ Kình hình như không uống thuốc tránh thai, cho nên, trước khi đến trường học cô dừng ở một hiệu thuốc.

Mua thuốc uống xong mới gọi taxi đến trường học.

Cô đến trước thằng bé, đứng ở cửa chờ Hạ Đại Bạch.

Rất nhanh, Ngô Khung đã đưa thằng bé đến, thằng bé đeo ba lô từ trên xe xuống dưới, dáo dác nhìn xung quanh. Đôi mắt sưng hồng, lúc thấy một mình cô tới, lại càng không vui, Hạ Đại Bạch khoác ba lô cúi đầu đi vào bên trong.

Hạ Tinh Thần gật đầu chào hỏi Ngô Khung, nhanh chóng theo sau thằng bé.

“Hạ Đại Bạch.” Cô bước nhanh đến kéo cánh tay nho nhỏ của Hạ Đại Bạch. Thằng bé không giãy, chỉ nắm một ngón tay cô.

Cô nghiêng người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé: “Còn tức giận sao?”

Thằng bé quay mặt qua chỗ khác, không muốn thừa nhận.

“Khóc nhè!”

“Không có. Con không khóc nhè! Con đã sớm biết Tiểu Bạch gạt con, còn nói là mẹ không cần ba!”

“Ba nói mẹ không cần ba sao?”

Hạ Đại Bạch không nói tiếp, rõ ràng thằng bé không muốn tiếp tục đề tài này. Hạ Tinh Thần ngồi xuống nhìn thẳng vào thằng bé: “Đừng nóng giận, có thể hôm qua chúng ta hiểu lầm ba con rồi.”

“Nào có hiểu lầm! Dì kia con biết, mẹ từng lên mạng tra tư liệu dì ấy.”

“Mẹ có tra. Nhưng hôm qua ba con nói chuyện với mẹ, hình như ba cũng không muốn kết hôn với cô ấy.”

“Đại Bảo, mẹ đúng là chỉ giỏi lừa gạt.” Hạ Đại Bạch thút thít, thằng bé mở miệng nói, thanh âm lại là khóc nức nở: “Tối hôm qua ông nội bà nội chính miệng nói với con ba muốn kết hôn với dì kia.”

Cho nên, tối hôm qua thằng bé ở nhà cũ khóc hơn nửa đêm.

Lão phu nhân đau lòng muốn chết, chạy lên chạy xuống dỗ dành. Cuối cùng nói thẳng không cưới không cưới, nhưng Hạ Đại Bạch biết, đó là bà nội dỗ thằng bé thôi, thằng bé cũng không dễ lừa như vậy.

“…” Hạ Tinh Thần ngơ người một lát, không tiếp nhận được. Ông cụ bà cụ nói vậy, có lẽ bọn họ thực sự muốn tổ chức hôn lễ giữa hai nhà.

Cô thở dài: “Lát nữa gặp ba con hỏi kỹ lại ba, được không?”

“Con mới không hỏi. Ba muốn cưới ai thì cưới, con thấy chú hôm bữa làm ba con cũng được.” Hạ Đại Bạch rõ ràng là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Hạ Tinh Thần nhớ tới bộ dáng nổi giận của Bạch Dạ Kình tối qua, cô lấy tay bịt miệng thằng bé: “Lời này con nói với mẹ là được rồi, ở trước mặt ba không được nói vậy! Ba sẽ đau lòng.”

Hạ Đại Bạch bĩu bĩu môi, thằng bé vốn định nói gì nhưng nhớ tới hôm qua tay anh bị thương, cuối cùng lại nói là: “Ba thật sự sẽ đau lòng sao?”

“Ừ. Đương nhiên. Con là con của ba, lại nhận người khác làm ba, ba con chắc chắn sẽ không dễ chịu.”

Hạ Đại Bạch không nói nữa, thằng bé chỉ làm nũng bước lên một bước, tựa lên vai cô: “Nếu không phải Tiểu Bạch làm con buồn trước, con cũng không muốn khiến ba buồn đâu.”

Cô trấn an vỗ nhẹ vai thằng bé, dịu dàng dỗ: “Lát nữa chúng ta hỏi ba con, được không?”

“…” Thằng bé không đáp lời, chỉ cúi đầu.

Hạ Đại Bạch thấy cảm xúc của thằng bé dịu đi một chút, nhân tiện nói: “Đi thôi, chúng ta đến phòng học thôi, nếu không sẽ không kịp.”

“Có phải về sau họp phụ huynh của con, Tiểu Bạch cũng không tham gia không?” Hạ Đại Bạch biết thân phận Tiểu Bạch đặc biệt, thằng bé không thể cưỡng cầu, nhưng trong lòng vẫn ít nhiều có chút mất mát.

“Sẽ có cơ hội.” Hạ Đại Bạch xoa đầu thằng bé. Anh đời này, có lẽ chỉ có một đứa con như Hạ Đại Bạch. Chờ đến lúc thích hợp, thân phận của thằng bé sớm hay muộn anh cũng phải công bố. Đến lúc đó, bất kỳ lúc nào, thằng bé cũng có thể quang minh chính đại đứng bên cạnh anh.

Lúc hai người đến phòng học, đa số phụ huynh đều tới rồi. Đều là hai người lớn mang theo đứa nhỏ, bé nào cũng cực kỳ hưng phấn. Giáo viên tới chào hỏi cùng cô: “Phu nhân Bạch.”

Hạ Tinh Thần cũng không sửa lại, cô chỉ gật đầu, đi theo giáo viên ngồi vào chỗ.

Giáo viên đếm sỉ số, bên cạnh Hạ Đại Bạch có một bé gái trắng trẻo dễ thương thường xuyên liếc sang nhìn thằng bé, nhìn như cô bé muốn nói cái đó nhưng lại lùi về. Hạ Tinh Thần phát hiện, cô chỉ cười cười, cũng không nói gì.

Một lát sau, bé gái xinh xắn kia dường như không nhịn được nữa. Đôi tay trắng trắng nho nhỏ vươn đến, kéo kéo tay áo Hạ Đại Bạch.

Hạ Đại Bạch liếc nhìn cô bé một cái.

“Đại Bạch, cậu không có ba ba sao?” Cô bé nhỏ giọng hỏi, trong ánh mắt còn có chút đồng tình thương cảm.

Lời này rõ ràng là đâm đến chỗ đau của Hạ Đại Bạch, khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé quả nhiên sa sầm, trực tiếp quay mặt đi không để ý đến cô bé. Cô bé bị bơ dường như rất buồn, vài lần cố lấy dũng cảm kéo thằng bé, thằng bé đều tức giận gạt tay cô bé ra, cũng không thèm liếc nhìn cô bé một cái.

Cô bé kia thật sự rất đáng yêu, Hạ Tinh Thần thấy cô bé như sắp khóc lập tức cảm thấy đau lòng. Cô lấy tay huých con trai đang giận dỗi: “Bình thường con đối xử với con gái đều mất lịch sự như vậy đó hả? Mới nói một câu đã tức giận rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.