Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 331: Chương 331: Kiên quyết với tình yêu




Mỗi một chữ nói ra cũng giống như đang dần rút đi sức lực của bà ấy.

Không ngờ rằng, vừa tìm được con gái, thượng đế lại lập tức tặng kèm cho bà ấy một phần lễ lớn khiến bà ấy trở tay không kịp.

“Anh tôi cũng đã điều tra qua nhiều lần, nhiều lần xác nhận mới đưa ra kết luận. Nếu như phu nhân nghi ngờ, không bằng cứ đi tìm cô Hạ làm xét nghiệm DNA, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.”

“Tại sao có thể như vậy?” Phu nhân Lan Đình thất thần lẩm bẩm, trong hốc mắt đã hiện ra một vòng hơi nước.

Nếu như Tinh Thần thật sự là con gái mình, vậy cô và Dạ Kình tuyệt đối không thể ở bên nhau.

Tuyệt đối không thể.

Luân lý không cho phép, tam cương ngũ thường không cho phép, đất nước không cho phép, người dân cũng sẽ không cho phép.

Phu nhân Lan Đình không nói thêm gì nữa, bà ấy cúp điện thoại, đặt vé máy bay sớm nhất bay về nước S trong đêm.

Bên này, sau khi Dư Trạch Nam cúp điện thoại, trong đầu anh ta cũng mờ mịt.

Trầm ngâm giây lát, anh ta lập tức thay quần áo, đi thẳng đến chỗ Dư Trạch Hạo.

Lúc anh ta đến, Dư Trạch Hạo đang ăn sáng.

Cảnh Dư đang ngồi bên cạnh, cô ấy ăn không nhiều, Dư Trạch Hạo gắp cho cô ấy mấy đũa, cô ấy cũng không ăn, chỉ thản nhiên gạt sang một bên, sắc mặt vẫn như cũ.

Lần thứ ba, Dư Trạch Hạo yếu ớt mở miệng: “Ăn đi.”

Chỉ với hai chữ, không nhẹ không nặng, thế nhưng lại rất có khí thế, không cho cô ấy cơ hội phản bác lại.

Ánh mắt anh ta, thậm chí cũng chỉ thản nhiên rơi trên bàn, nhìn cũng không nhìn Cảnh Dư.

Bước chân Dư Trạch Nam thoáng dừng lại, người giúp việc nháy mắt với anh ta. Anh ta lập tức thức thời đi sang bên cạnh, không làm phiền vào lúc này. Nhìn cảnh này, có vẻ hay người họ đang giận nhau.

Cảnh Dư hiểu rõ tính tình của Dư Trạch Hạo, cô ấy không chống đối nữa, chỉ cắn một cái rồi đặt đũa xuống, nói: “Anh cảm thấy giam cầm tôi như vậy, rất thú vị sao?”

Động tác của Dư Trạch Hạo cũng dừng lại giây lát.

“Sao lại gọi là giam cầm?” Anh ta liếc mắt qua: “Tay và chân em đều không có bị còng.”

Cảnh Dư hít sâu một hơi, giống như hạ quyết tâm, mới dứt khoát mở miệng: “Thật ra thì tôi bất quá cũng chỉ là món đồ chơi nằm trong lòng bàn tay anh, mỗi một ngày đều sống cuộc sống mà anh sắp xếp. Không có tự do, không có suy nghĩ, thậm chí, ngay cả không gian để thở cũng không có.”

“Rầm.” Một âm thanh vang lên, dường như Dư Trạch Hạo không thể nhịn được nữa, một tay nặng nề vỗ lên bàn cơm. Chiếc đũa gãy làm hai, với tốc độ cực nhanh bay qua, cắt một vết trên mặt Cảnh Dư.

Gương mặt xinh đẹp của cô ấy lập tức xuất hiện một vết thương. Nhưng ngay cả tránh cô ấy cũng không tránh, chỉ căng thẳng hít thở.

“Cảnh Dư, em không nên được voi đòi tiên.” Mỗi một chữ, anh ta đều cắn chặt răng, giống như muốn xé cô ấy thành từng mảnh vụn.

Quả thật Cảnh Dư sợ anh ta như thế. Thường ngày, anh ta vẫn luôn rất tốt với cô ấy, tốt đến tận xương tủy. Thế nhưng, đó cũng là liều thuốc độc đối với cô ấy. Tàn nhẫn bẻ gãy cánh của cô ấy, sau đó lại đến giúp cô ấy xử lý vết thương máu chảy đầm đìa, đó là hành động đạo đức giả.

Dù cho vết thương bên ngoài thật sự có ngày được anh ta trị khỏi, thế nhưng, vết thương nơi con tim, phải trị thế nào đây?

“Anh để tôi đi, có được không?” Cảnh Dư rủ mắt nhìn lên bàn, lông mi run dữ dội hơn, cô ấy cật lực khiến giọng nói mình bình tĩnh: “Tôi không yêu anh, cũng không có khả năng sẽ yêu anh.”

Dừng một chút, ngón tay Cảnh Dư nắm chặt cạnh bàn ăn, cô ấy tiếp tục nói: “Dù tôi có yêu ăn xin, ăn mày trên đường, cũng sẽ không yêu anh.”

Mấy chữ đơn giản, nhưng lại phải dùng sức lực rất lớn mới có thể nói ra khỏi miệng.

Lúc này, thật sự Dư Trạch Hạo đã bị chọc giận.

Anh ta lập tức xốc người phụ nữ liều mạng kia lên, động tác thô lỗ giống như xốc một cái bao tải không có sự sống.

Một tay giữ lấy cổ Cảnh Dư, đè chặt cô ấy trên chiếc bàn ăn xa hoa kiểu Âu.

Đôi mắt đỏ thẫm như hiện lên hai chữ tàn nhẫn: “Lời vừa rồi, anh không nghe rõ, em nói lại lần nữa đi.”

Nhìn đi.

Người đàn ông này, bình thường tốt với cô ấy hết mực, thật giống như hận không thể hái sao trên trời xuống để khiến cô ấy vui vẻ. Thế nhưng, một khi cô ấy làm nghịch ý anh ta, cô ấy lập tức trở thành món đồ chơi không có mạng sống, dễ như trở bàn tay bị anh ta ức hiếp.

Nếu không phải cô ấy lý trí, chỉ sợ sớm đã bị bộ dáng si tình của anh ta dỗ dành.

“Bảo tôi lập lại một trăm lần cũng được, Dư Trạch Hạo, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không yêu anh, hơn nữa, chỉ cần vừa nghĩ tới chuyện làm tình nhân của anh lâu như vậy, tôi lập tức....”

“Im miệng.” Cảnh Dư định nói những lời chói tai hơn nữa nhưng đã bị anh ta quát. Một cây súng đặt trên huyệt thái dương của cô ấy.

Mặc dù ngày thường Dư Trạch Hạo ăn nói nhã nhặn với cô ấy, mặc cho cô ấy cần gì thì cứ lấy, thế nhưng, dù là vậy thì tình yêu của cô ấy, anh ta vẫn cầu mà không được.

Tức giận, không cam lòng, oán hận, các loại cảm xúc dồn dập ập tới, át đi lý trí của anh ta.

Dư Trạch Nam thấy vậy lập tức bị dọa cho giật mình, người giúp việc ở cửa hiển nhiên cũng bị hù dọa. Thường ngày, Phó tổng thống đối với cô Cảnh là muốn gì được đó, còn dáng vẻ hiện giờ...

“Anh, anh bình tĩnh lại chút đi.” Dư Trạch Nam ấn lên vai anh ta. Dư Trạch Hạo thật sự đã giận đến đỉnh điểm, gân xanh trên cổ cũng nổi lên, hô hấp nặng nề. Anh ta cúi đầu nhìn Cảnh Dư đang bị áp chế trên bàn ăn, hiển nhiên cô ấy cũng không được tốt lắm.

Tóc đã hoàn toàn rối loạn, gương mặt đó tái nhợt giống như giấy. Cần cổ bị anh ta bóp chặt đã bầm tím.

Nhưng Cảnh Dư là một người quật cường, cô ấy không hề rên rỉ tiếng nào, lại càng không cầu xin tha thứ.

Dư Trạch Nam không thể nào hiểu nổi hai người này, rốt cuộc tại sao lại thành như bây giờ. Lần trước lúc gặp bọn họ, rõ ràng tất cả đều bình yên. Thậm chí, anh ta còn cảm thấy rõ ràng Cảnh Dư đã động lòng với anh mình.

“Anh, anh nhìn kĩ đi, đây là chị Cảnh Dư, anh dùng lực như vậy, thật sự chị ấy sẽ phải vào bệnh viện.”

Dư Trạch Nam khuyên.

Dư Trạch Hạo không lên tiếng.

Dư Trạch Nam thử dò xét, anh ta đẩy họng súng xê dịch ra chút ít, lại nói: “Anh còn không buông tay, chị Cảnh Dư sắp không trụ được rồi.”

Dư Trạch Hạo nặng nề nhìn chằm chằm vào Cảnh Dư. Ánh mắt của cô ấy cũng nhìn thẳng vào anh ta. Thế nhưng, chỉ giây lát sau, cô ấy lập tức quật cường dời tầm mắt đi. Giống như vô cùng uất ức, vô cùng khó chịu, cô ấy cắn chặt môi run rẩy, một giọt nước mắt từ trong hốc mắt trượt xuống. Thật sự, cô ấy không muốn để người đàn ông này thấy bộ dạng hiện giờ của mình, cô ấy lập tức hít hít mũi, muốn thu hồi lại sự khổ sở kia, nhưng lại làm không được, nước mắt chảy ra càng ngày càng nhiều.

Thân thể Dư Trạch Hạo khẽ chấn động, hồi lâu sau anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào những giọt nước mắt kia.

Nước mắt của phụ nữ, thật sự không hiếm thấy. Thế nhưng, từ trước đến nay không có ai giống như Cảnh Dư, có thể khiến cho anh ta đau như vậy. Hơn nữa, đau đến nổi như tê tâm liệt phế.

Tay anh ta chậm rãi buông cổ Cảnh Dư ra.

Ánh mắt nặng nề co rút nhìn cô ấy, khuôn mặt anh tuấn kiêu ngạo trước giờ, lúc này có thêm mấy phần bị đánh bại.

Dư Trạch Hạo có thể chinh phục con dân của nửa quốc gia, nhưng anh ta phí hết tâm tư, cũng không thể chinh phục được một người phụ nữ trước mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.