Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 337: Chương 337: Nắm tay anh, đi cùng anh




Cuối cùng Bạch Minh Diệp cũng không ngăn cản anh ta, mà thay vào đó là nhìn bọn họ rời đi với tâm trạng nặng trĩu.

Ông ấy bước lên: “Sao con không ngăn cản bọn họ chứ?”

“Anh ấy là con trai của ba, tính cách lại giống y chang ba, ba không ngăn nỗi, sao con có thể ngăn được chứ?”

Ông Bạch biết rõ tính cách của đứa con trai này, giống như một cục đá vậy, lại còn là cục vừa cứng vừa thối tha.

“Nghịch tử.” Ông cầm gậy gõ mạnh xuống mặt đất.

Vào lúc này, trợ lý mà Bạch Dạ Kình cho ở lại đã bước lên nói: “Thẩm phu nhân, tổng thống và cô Hạ đã kêu tôi đưa ngài trở về, mời lên xe.”

Ông hất người kia ra, không kiên nhẫn hét lên: “Đưa cái gì? Đưa gì mà đưa hả! hai đứa nó phủi mông đi rồi, những người lớn ở đây bị tụi nó làm cho tức chết, tụi nó cũng không thèm quan tâm, còn đưa cái gì nữa.”

Người đó bị hét đến không biết phải làm sao, anh ta thật sự vô tội mà!

“Thẩm phu nhân, nếu bà không có chuyện gì khác thì không ngại tới chỗ tôi ngồi một chút được chứ?” Bạch Thanh Nhượng mở lời, so với sự tức giận vừa nãy của ông Bạch thì ông ấy đã bình tĩnh đi rất nhiều, lúc này càng nhiều hơn đó là thương cảm. Tuyệt đối không ngờ tới con gái còn chưa nhận trở về thì đã bận chia rẽ đôi uyên ương rồi.

Thẩm Mẫn nhìn chiếc xe dần đi xa, trong lòng rất khó chịu, cuối cùng gật đầu: “Cũng được.”

Có rất nhiều chuyện phải nói cho rõ ràng, nhưng mà nghĩ đến sau này Tinh Thần không còn là con gái của bà nữa, không khỏi cảm thấy đau lòng.

Trên đường đi.

Thụy Cương vừa nhận được tin tức, trực tiếp lái xe tới thẳng khách sạn King. Cô không hỏi lý do nhưng vẫn có thể đoán ra được. Phủ Tổng thống và căn nhà nhỏ bên kia hiện tại nhất định không thể nào yên tĩnh, những người lớn đó sẽ không dễ bỏ qua như vậy.

Lúc bọn họ đi tới phòng 8088, Lãnh Phi bọn họ đã tới trước.

Ngoài Lãnh Phi ra còn có Phó Dật Trần.

Hạ Tinh Thần biết anh bị thương không nhẹ, lo lắng không nguôi muốn đẩy cửa vào phòng ngủ, nhưng lại bị Lãnh Phi ngăn ở bên ngoài: “Cô Hạ.”

Tuy anh ta ngăn Hạ Tinh Thần lại nhưng ánh mắt lại nhìn về phía đứa bé bên cạnh cô.

Cô bỗng chốc đã hiểu, ngồi xổm xuống nói với Hạ Đại Bạch: “Đến phòng khách xem tivi có được không?”

“Không được.” Hạ Đại Bạch khẽ nhíu mày: “Con muốn đi xem Tiểu Bạch, ba bị ông nội đánh, nhất định là rất đau.”

Hạ Tinh Thần thở dài sờ nhẹ cái đầu tròn trĩnh của con trai: “Yên tâm đi, Tiểu Bạch sẽ không sao đâu.”

Chỉ là hình ảnh máu chảy đầm đìa đó tóm lại không thể để cho thằng bé thấy.

Hạ Đại Bạch suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không cam tâm mà gật đầu: “Vậy…nếu có chuyện gì thì mẹ gọi con, con sẽ ở phòng khách xem tivi.”

Cô gật đầu, cậu bé nhìn cô một lúc rồi mới quay người đi tới phòng khách, đi được ba bước lại quay đầu nhìn.

Hạ Tinh Thần đẩy cửa đi vào, lúc này Bạch Dạ Kình đang nằm sấp trên giường. Phó Dật Trần không có đích thân xử lý vết thương cho anh mà chỉ ngồi trên ghế sofa ở trong góc, có thể thấy cảm xúc lúc này của anh ta cũng khá hụt hẫng, cả người buồn bã và tiều tụy hơn so với lần trước lúc nhìn thấy anh ta ở bệnh viện Bối Tư Viễn.

Cho dù không nói gì, chỉ yên lặng ngồi yên ở đó thôi cũng cảm thấy được cả người anh ta như bị bao phủ bởi một chùm mây đen u ám.

Là vì Vị Ương chứ gì!

Nhưng mà chuyện tới bước này rồi, anh ta còn có tư cách gì buồn vì cô ấy chứ?

Hạ Tinh Thần vẫn không thể hiểu Phó Dật Trần, cũng không cách nào thản nhiên đối mặt với người đàn ông đã có vợ, nhưng suy cho cùng đó là chuyện giữa bọn họ, ngay cả Vị Ương còn không chất vấn một câu thì người ngoài như cô sao có tư cách truy hỏi đến cùng?

Cô thu hồi suy nghĩ, đi đến bên cạnh giường. Bạch Dạ Kình vốn dĩ đang nhắm mắt, lúc này nghe thấy tiếng động tĩnh lập tức mở mắt ra. Cô không nhìn anh mà nhìn vết thương trên lưng anh.

Lúc còn trẻ ông Bạch đã tung hoành khắp thiên hạ, là một người đáng gờm, không bao giờ khoan dung với cấp dưới. Hiện tại đang tức giận tột cùng, đối với con trai cũng sẽ như vậy.

Từng đường vết thương đan xen chéo nhau khắp tấm lưng vốn đã đầy rẫy vết thương cũ, bấy giờ lại tróc da bóc thịt, nhìn mà đau lòng.

Hạ Tinh Thần hít sâu vài hơi, khoé mắt không nhịn được ứa lệ.

“Khóc cái gì mà khóc, không được khóc.” Bạch Dạ Kình giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt cho cô.

Cô sụt sịt mũi, cố gắng ép nỗi xót xa vào trong lòng. Quay qua hỏi người đang xử lý vết thương cho anh: “Có nghiêm trọng không?”

“Những vết thương này cần tịnh dưỡng ít nhất nửa tháng. Bác sĩ Phó đã kê đơn thuốc để vết thương nhanh chóng lành lại, cô nhất định phải giám sát ngài Tổng thống uống thuốc.” Nhân viên điều dưỡng giao thuốc cho Hạ Tinh Thần, phải uống như thế nào đều đã ghi chú rõ ràng.

Một lúc sau, sau khi xử lý xong vết thương, tất cả mọi người đồng loạt rời đi.

Bác sĩ Phó đi đằng sau, trước khi đóng cửa, đã nhìn Hạ Thần với vẻ mặt phức tạp, rõ ràng có chuyện muốn nói với cô.

Cuối cùng Hạ Tinh Thần vẫn đi theo ra ngoài.

“Cô Hạ, mấy thứ này…” Phó Dật Trần giao thuốc vào tay cô, cô nhìn đơn thuốc một cái, đều là những loại thuốc quý, thường ngày rất ít gặp.

Cô đương nhiên hiểu được ý của anh ta: “Sao anh không tự mình đưa cho cậu ấy?”

“…” Phó Dật Trần không trả lời. Hiện tại hai người đã đi đến bước này rồi, gặp lại chỉ thêm đau khổ mà thôi.

Hạ Tinh Thần biết trong lòng anh ta đang nghĩ gì: “Bác sĩ Phó, anh đừng trách tôi nhiều chuyện, nếu đã biết hai người không có khả năng, sao anh lại đem những thứ này đi trêu chọc cậu ấy chứ? Tự nhiên đi làm cho cậu ấy càng đau buồn hơn.”

“Cái thai đầu tiên của cậu ấy không còn nữa, sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe. Những thứ thuốc này rất có ích cho cô ấy. Nếu cô sợ cô ấy buồn thì nói cô đã mua cho cô ấy đi!” Phó Dật Trần để thuốc vào tay cô, không nói gì nữa mà quay người rời đi.

Hạ Tinh Thần nhìn thuốc trên tay, lại nhìn cánh cửa đã khép lại, không nhịn được thở dài.

Nếu nói là cô mua thì chắc chắn sẽ không qua mắt được Vị Ương. Cô ấy không có bỏ đứa bé trong bụng, mấy thứ thuốc này vốn dĩ không dùng đến.

Tất cả mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại căn phòng yên tĩnh.

Hạ Tinh Thần nhớ tới vụ ầm ĩ vừa rồi ở cục dân chính, lại nhìn vết thương trên người Bạch Dạ Kình, cộng thêm sự thật nửa úp nửa mở ấy, trong lòng vẫn chưa hết hoảng sợ.

Đứng ở cửa phòng, nhìn từ xa người đàn ông nằm sấp trên giường, chỉ cảm thấy phía trước như bị mây mù che phủ làm cho cô cảm thấy mê mang, lại cảm thấy ngột ngạt khó thở.

Bạch Dạ Kình nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, từ trên giường ngồi dậy, vẫy tay với cô: “Qua đây, ngồi xuống bên cạnh anh.”

Hạ Tinh Thần đi qua, tay lồng vào bàn tay anh một cách vô cùng tự nhiên, bàn tay hai người đều hết sức lạnh lẽo.

Cô vùi mặt vào vai anh: “Bác sĩ nói anh phải tịnh dưỡng ít nhất là nửa tháng.”

“Chuyện bé xé ra to mà thôi.” Bạch Dạ Kình nắm tay cô, đôi môi hôn nhẹ lên trán cô. Trán cô cũng lạnh lẽo như vậy, giống như không có nhiệt độ. Cổ họng anh nghẹn lại, cuối cùng khàn giọng nói: “Có sợ không?”

Hạ Thiên Tinh không nói gì trong một lúc, chỉ ngày càng vùi đầu sâu vào cổ anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.