Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 320: Chương 320: Náo loạn gây ra hiểu nhầm (2)




Đây có thể coi là quan tâm không?

Nhưng mà cách quan tâm này quả thật… rất đặc biệt. Ba thật hung dữ. Bây giờ cô đã hiểu, tính tình của Bạch Dạ Kình là thừa hưởng từ ai rồi.

Chẳng qua là, rất rõ ràng ông cụ khó trị hơn anh rất nhiều.

“Không phải, người mang thai không phải là...”

Từ con còn chưa kịp nói ra, ông cụ đột nhiên nhìn thấy phía dưới của đơn phẫu thuật kia, lập tức nổi giận lôi đình.

“Cô đúng là người phụ nữ ác độc. Sao cô lại có thể bỏ đứa bé hả? Đứa bé vô tội!”

Trời ạ!

Hạ Tinh Thần cảm thấy đây đúng là hiểu lầm lớn.

Ông cụ không nghe cô giải thích nữa mà lôi di động ra, hung hăng trừng mắt nhìn cô: “Tôi phải xem xem bệnh viện này, ai dám làm phẫu thuật cho cô!”

“Lão tiên sinh, không phải, bác trai! Bác nghe con nói trước đã!”

“Nói cái gì? Có cái gì mà nói nữa chứ? Tôi nói cho cô biết, cô dám bỏ đứa bé này xem!” Ánh mắt ông cụ lạnh lùng nhìn sang khiến sống lưng Hạ Tinh Thần cũng toát mồ hôi lạnh. Đây không phải là đang nói giỡn đâu.

Bạch Thanh Nhượng đứng bên cạnh, vỗ lên mu bàn tay cô, an ủi nói: “Con cứ mặc kệ ông ấy đi. Tính tình ông ấy chính là như vậy đó. Một lát nữa là sẽ hiểu ra bản thân đang tự làm loạn gây ra hiểu nhầm thôi mà.”

Hạ Tinh Thần lúng túng, cũng không nói gì nữa.

Ông cụ đi sang một bên gọi điện thoại, rống to vang trời. Lúc này, Hạ Tinh Thần mới có cơ hội quan sát Bạch Thanh Nhượng: “Con vừa đụng vào chú, chú không sao chứ ạ?”

“Không sao, không sao! Chú đâu có ốm yếu như vậy!”

“Vậy thì tốt!” Hạ Tinh Thần mỉm cười: “Con vẫn nghe Dạ Kình nhắc đến chú, rất muốn gặp chú. Nhưng mà lần trước vì quá bận nên không có cơ hội!”

“Dạ Kình nói, nếu chú mà gặp con thì nhất định sẽ rất thích. Bây giờ xem ra, quả thật thằng bé không lừa chú. Đúng là rất hợp mắt!”

Hạ Tinh Thần chỉ cười. Cũng may chú hai không ác liệt như ông cụ Bạch.

“Đúng rồi, định bao giờ kết hôn vậy?”

Hạ Tinh Thần suy nghĩ một chút cũng không có ý định lừa gạt người lớn, nói đúng sự thật: “Thật ra thì, chúng con cũng đã thương lượng xong rồi. Chuẩn bị thứ bảy này sẽ đi lấy giấy đăng ký kết hôn. Còn hôn lễ sẽ sau một khoảng thời gian nữa!”

“Thứ bảy đã đi lấy giấy đăng ký kết hôn rồi sao? Vậy mà không nghe Dạ Kình nói gì cả!”

“Có lẽ anh ấy sợ bác trai phản đối. Cho nên còn đang cân nhắc chưa nói!”

“Thằng bé này, đã bao nhiêu năm rồi vậy mà không hiểu được suy nghĩ của ba nó chứ? Chuyện này nếu các con không nhắc tới thì chú cũng không nhiều lời. Nhưng mà hai đứa cứ yên tâm đi. Chú rất hiểu anh trai của chú, chẳng qua ông ấy không thể vứt được sĩ diện nên có chút nghiêm khắc với con thôi!”

Hạ Tinh Thần gật đầu, cô cũng cảm thấy như vậy. Ông cụ cho dù khó tính như thế nào thì không đến mức không cho cô gọi một tiếng bác trai chứ?

Cô và Bạch Thanh Nhượng nói chuyện được một lúc thì ông cụ Bạch mới nói chuyện điện thoại xong, trở về.

Ánh mắt kia còn trừng mắt nhìn Hạ Tinh Thần chằm chằm, khiến cô sợ run. Chỉ thấy ông cụ hừ lạnh: “Lát nữa bác sĩ Phó và trợ lý của cậu ấy sẽ đến kiểm tra cho cô. Cô lên tầng chờ đi!”

Hạ Tinh Thần giật mình: “Bác nói với bác sĩ Phó ạ?”

“Nói với cậu ta thì thế nào hả?” Ông cụ hừ một tiếng: “Tôi còn chưa kể với bà nhà tôi và Dạ Kình rằng cô có ý định bỏ đứa bé đâu! Nếu để bọn họ biết được chắc chắn sẽ lột da cô!”

Hạ Tinh Thần cảm thấy đầu đau muốn chết.

“Bác mau gọi điện báo bác sĩ Phó đừng tới. Người mang thai không phải là con, người muốn bỏ đứa bé cũng không phải là con!”

Thấy chuyện này càng lúc càng đi quá xa, cô vội vàng giải thích.

Ông cụ vẫn cố chấp: “Cô đừng hòng lừa tôi! Tôi đâu có ngu!”

“Thật mà!” Hạ Tinh Thần giơ tờ giấy lên: “Bác nhìn này. Trì Vị Ương – thật sự không phải con mà!”

Khi ông cụ thấy ba chữ kia, trên mặt lúng túng. Nhưng bao nhiêu năm như vậy, không có ai thẳng thắn chỉ ra lỗi lầm của ông như vậy. Nhưng hôm nay, ông lại bị con nhóc này vạch trần trước mặt em trai và người làm khiến ông cảm thấy lúng túng.

Vì vậy, ông cụ lại nổi giận, hơn nữa, lại còn tức giận với Hạ Tinh Thần.

“Không phải cô? Vậy tại sao cô không nói sớm! Cô cố ý muốn lão già tôi lo lắng, đúng không?”

Hạ Tinh Thần cảm thấy cô thật oan uổng.

Cũng may, ông cụ không mắng cô nữa mà lấy di động gọi cho Phó Dật Trần. Hạ Tinh Thần cố gắng lắng nghe.

Dĩ nhiên, cô không nghe được bác sĩ Phó nói gì, chỉ nghe ông cụ nói: “Ừ, đúng vậy! Cháu không cần tới đâu. Ngay cả nhân viên của cháu cũng không cần tới làm gì. Ừ, con bé không mang thai, nó cũng không muốn phá thai. Đó là một người bạn của nó thôi… tên người bạn đó hả?”

Hạ Tinh Thần nghe thấy vậy, xua tay loạn xạ với ông cụ, tỏ ý ông đừng nói.

Có lẽ, tâm trạng của ông cụ cũng không tốt, cô không muốn ông nói nên ông càng muốn nói. Ông cụ hừ một tiếng, nói: “Hình như là một cô gái họ Trì. Đúng rồi, tên là Trì Vị Ương!”

Hạ Tinh Thần không còn gì để nói, tính ông cụ thật trẻ con mà.

Nếu bác sĩ Phó đã biết chuyện này thì chưa chắc đã là chuyện xấu nhỉ?

Ông cụ nói chuyện điện thoại xong, quay đầu nói: “Thằng nhóc Dật Trần này, càng ngày càng không biết lễ phép gì cả. Tôi còn chưa nói hết mà nó đã cúp điện thoại rồi, giống như đi cứu hỏa vậy!”

Hạ Tinh Thần than thầm trong lòng.

Còn gấp hơn cứu hỏa đó.

Chuyện đã được giải thích rõ ràng, hai vị trưởng bối cũng không ở lâu. Sau khi viện trưởng xuống đón thì hai người họ đi lên tầng. Hạ Tinh Thần ngoan ngoãn đưa bọn họ đến thang máy, chờ đến khi thang máy đóng cửa mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi.

Phải mau chóng đi nộp tiền thôi.

Nhưng khi đến quầy thu ngân thì bác sĩ đã đứng dậy.

“Bác sĩ, tôi muốn nộp tiền!”

“Cô tới muộn rồi, máy tính đã tắt rồi nên chiều cô quay lại đi!

“…” Bị ông cụ làm loạn như vậy, không muộn mới là lạ đó.

Hạ Tinh Thần lẩm bẩm một tiếng. Nhưng bây giờ Phó Dật Trần đã biết cô ấy ở bệnh viện, cũng không biết anh ta có tới không?

Nếu như thật sự anh ta có chút tình cảm gì với Vị Ương, cho dù chỉ là nể tình cảm quá khứ chắc cũng sẽ tới!

Cô chỉ đành từ bỏ, xoay người đi tìm Trì Vị Ương

“Cậu nói, Phó Dật Trần biết tớ ở bệnh viện sao?” Trì Vị Ương có chút kích động mà đứng dậy. Hiển nhiên, cô ấy không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy.

“Cậu đừng xúc động như vậy. Tớ không cố ý đâu!” Hạ Tinh Thần vội vàng giải thích chuyện đã gặp ông cụ Bạch. Dĩ nhiên, Trì Vị Ương không hề trách Hạ Tinh Thần. Cho dù, Tinh Thần thực sự nói với Phó Dật Trần cũng vì Tinh Thần muốn tốt cho cô ấy mà thôi.

“Nếu anh ấy đã biết, chắc chắn sẽ tới bệnh viện tìm cậu đó. Cậu định làm thế nào?”

Trì Vị Ương ngồi xuống hàng ghế lạnh lẽo trên hành lang. Một lúc sau, cô ấy mới mở miệng: “Đến thì đến thôi. Dù sao… chỉ cần mình không nói, anh ta cũng không biết đứa bé này là của anh ta!”

“Cậu không định nói cho anh ta biết sao?”

“Nói cho anh ta làm gì chứ? Hai người không thể ở bên cạnh nhau nhưng lại vì đứa bé mà phải dính dáng với nhau, như vậy không cần thì hơn… Huống hồ, anh ta tới cũng tốt, giữa bọn tớ cũng có thể hết hi vọng…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.