Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 334: Chương 334: Nếu nói chà đạp, thì năm năm trước đã chà đạp cô ấy rồi




Lãnh Phi thờ ơ đứng yên không chút nhúc nhích, nhìn hai người trước mắt, rồi lại cúi đầu xuống: “Phu nhân, cho dù hôm nay lão tiên sinh thật sự đánh chết tôi, tôi cũng không thể cho vào.”

Ông Bạch giận đến mức thiếu chút nữa thì nghẹt thở.

“Chết tiệt, nếu cậu ở đây lằng nhằng kéo dài thời gian, để cho hai đứa nó thật…, người đầu tiên tôi xử lí sẽ là cậu!” ông cụ quơ cây gậy, chỉ vào Lãnh Phi: “Nếu xét theo tính khí khi còn trẻ của tôi, bây giờ đã cho một phát súng giết cậu rồi.”

Khi còn trẻ, có lẽ vẫn sẽ đủ sức khỏe có thể đánh vài trận với Lãnh Phi, nhưng hiện tại, cơ thể của ông cứng đờ như khúc gỗ, căn bản là mơ mộng hão huyền. Huống chi, bên người của Lãnh Phi vẫn còn có rất nhiều vệ sĩ.

Ngay lúc này, vài chiếc xe chống đạn từ phía xa đi đến.

Vẻ mặt của Bạch Minh Diệp lạnh lùng, từ trên xe đi xuống, đóng sầm cửa xe, đi thẳng về phía bọn họ.

Cô mặc chiếc áo khoác sậm màu, cơn gió thổi những sợi tóc dài bay bay, sắc mặt càng lộ rõ sự trầm tĩnh. Cô đi vào phía trong, phía sau là đám người Bạch Lang đi theo cô.

Lãnh Phi biết hôm nay không thể ngăn được bọn họ. Dù sao họ cũng là người của nhà họ Bạch, anh không thể thật sự làm tổn thương đến họ.

“Bộ trưởng Bạch!” Lãnh Phi vẫn theo bản năng mà ngăn cản.

Bạch Minh Diệp ngẩng đầu: “Lãnh Phi, việc lần này nếu cậu không hồ đồ, thì nên biết bản thân phải làm gì. Cậu thân là sĩ quan phụ tá và thư ký cao cấp của Tổng thống, bây giờ cũng đã ngu ngốc đến mức phân biệt được nặng nhẹ rồi sao? Việc này sẽ gây nên hậu quả nghiêm trọng như thế nào, cậu không biết sao? Em ấy có thể không quan tâm đến hậu quả, chẳng lẽ, cậu muốn để cho tất cả mọi người có mặt ở đây đều phải nghe theo thằng bé mà bất chấp hậu quả?”

“...” Lãnh Phi không trả lời, chỉ biết cúi đầu chột dạ.

Việc này quả thật không phải là chuyện nhỏ. Nếu như bị người khác cố ý để lộ ra ngoài, đương nhiên hậu quả khôn lường.

Bên trong.

Hai người vừa điền xong thông tin, nhân viên công tác nói: “Bây giờ hai vị đi cùng tôi đến chụp ảnh kết hôn!”

“Lược bỏ đi, đóng thẳng con dấu vào là được rồi.” Bạch Dạ Kình cau chặt mày, tỏ rõ sự kiên nhẫn của anh đã đến cực hạn.

“Việc này...” vẻ mặt của nhân viên công tác lộ lên sự khó xử: “Con dấu nhất định phải in lên hình. Nếu như không có hình của hai vị, sau này giấy chứng nhận cũng không hợp pháp.”

Hạ Tinh Thần kéo anh đứng dậy: “Đương nhiên phải chụp hình rồi, không có hình, ai biết hai người nào đã kết hôn. Đi thôi, đừng gấp, chỉ một ít thời gian thôi, chúng ta không gấp!”

Bạch Dạ Kình dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, vừa định nói gì đó, nhưng, chưa kịp lên tiếng, thì ngay lúc này.

“Đứng lại!”

Tiếng trách mắng của ông cụ đã truyền đến tai vô cùng rõ ràng. Bước chân của ông chưa bao giờ mạnh mẽ như ngày hôm nay, đi thẳng vào trong. Vừa đi vào, nhìn thấy hai tờ thông tin của hai người, cũng mặc kệ ba lần bảy hai mươi mốt, quất cây gậy lên người Bạch Dạ Kình. Trước kia, những lúc như thế này, bà cụ nhất định sẽ nhúng tay vào ngăn cản, nhưng, hôm nay một câu bênh vực cũng không có, ngược lại vẻ mặt rất tức giận: “Dạ Kình, lần này con thật sự không biết phân nặng nhẹ!”

Mặc dù Hạ Tinh Thần vẫn còn ngơ ngác, nhưng nhìn thấy anh bị đánh mấy gậy, trong lòng đau dữ dội. Cô bổ nhào người đến, ôm chặt lấy anh, vốn dĩ muốn thay anh đỡ một chút. Nhưng anh còn nhanh hơn cô, dang cánh tay ra, ôm chặt cô vào lòng, dùng cơ thể bảo vệ cô. Lông mi dài nhếch lên, ánh mắt sâu lắng nhìn cô, giọng khàn khàn: “Sao lại ngốc như vậy!”

Gậy của ông cụ quất xuống, chỉ cần một vài lần đã trầy da rách thịt. Anh là đàn ông, còn có thể chịu đựng được, da thịt cô mềm mại như thế, nghiễm nhiên không tài nào chịu nổi được một gậy của ông.

Thẩm Mẫn nhìn thấy cảnh này, cho rằng là bọn họ muốn ngăn cản cuộc hôn nhân này, vẻ mặt cũng đã có chút khó coi.

Hạ Đại Bạch chưa từng thấy qua cảnh tượng như thế, bị dọa sợ đến mức khóc ầm lên. Cậu bé chạy đến kéo ống quần của ông cụ, ông cụ vẫn còn đang tức giận chưa ngui, chỉ nói: “Ôm thằng bé đi, còn nữa, các người, tất cả đi ra hết cho tôi.”

Ông lạnh lùng trừng mắt nhìn nhân viên công tác, nhân viên công tác lập tức rùng mình, bèn bị Lãnh Phi mời ra ngoài.

Hạ Đại Bạch đang khóc, được Bạch Minh Diệp bế đi.

Một lúc sau, toàn bộ căn phòng, chỉ còn lại Hạ Tinh Thần, Bạch Dạ Kình và Thẩm Mẫn cùng với hai vị Bạch tiên sinh và Bạch phu nhân. Lãnh Phi muốn đi vào bảo vệ, nhưng bị Bạch Minh Diệp chặn ở bên ngoài: “Chuyện riêng của gia đình, để cho các trưởng bối tự xử lí đi.”

“Đại tiểu thư, tôi sợ lão tiên sinh ra tay không biết chừng mực!”

Bạch Minh Diệp thở dài, vẻ mặt có chút lo lắng.

Thực ra cô cũng không ngờ việc này sẽ biến thành như thế này. Dạ Kình giấu mọi người lặng lẽ đi làm giấy kết hôn, về phần thân phận của Hạ Thiên Tinh cũng giữ kín miệng như bưng, đương nhiên ông cụ rất tức giận.

Trong lòng của Hạ Đại Bạch vừa sốt ruột vừa lo lắng. Thoát khỏi lòng Bạch Minh Diệp, bèn chạy trở vào, định xông vào trong. Bạch Lang đã đưa tay ôm lấy cậu.

“Buông cháu ra.” Hạ Đại Bạch tức giận đến mức vừa đá vừa đấm: “Các người đều là người xấu, đều là đồ xấu xa ức hiếp Đại Bảo và Tiểu Bạch, cháu ghét các người.”

Hạ Đại Bạch nói không ngừng, sốt ruột đến mức gương mặt đỏ bừng. Nước mắt tuôn trào.

Với sức lực nhỏ nhoi đó của cậu, không phải là đối thủ của Bạch Lang.

Lãnh Phi, Thụy Cương và Bạch Minh Diệp đứng ở gần đó nhìn thấy cũng vô cùng tiếc thương. Đứa bé này, từ khi sinh ra đến lúc bốn tuổi, không có ba bên cạnh. Hôm nay, lại như vậy…

Bạch Minh Diệp hít một hơi thật sâu, trong lòng cố gắng kiềm chế, chỉ dặn dò Bạch Lang: “Cậu nhẹ tay một chút, đừng làm tổn thương thằng bé.”

Bên trong, một cảnh tượng đầy hỗn loạn.

“Con là một tên hèn mạt!” ông cụ nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng nhìn thấy anh vẫn ôm chặt Hạ Tinh Thần ở trong lòng, chẳng hề có ý muốn trốn tránh, càng cảm thấy tức giận thêm: “Con nói một tiếng xin lỗi với ba và chú của con! Đồ hư đốn! Con bây giờ có thể sống một cuộc sống tốt như thế, đều là do chú con dùng mạng sống để đổi lấy, con không những không biết ơn, việc lớn như thế, con còn dám gạt chú con, còn dám làm hại nhục nhã em gái của con.”

Hạ Tinh Thần hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Anh ấy kiếm đâu ra em gái? Chuyện kết hôn của hai người, lại liên quan gì đến chú của anh ấy?

Nhưng nhìn thấy gương mặt trắng bệch của anh, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi, lòng cô như bị dao cắt, làm gì còn có lòng dạ mà suy nghĩ nhiều như thế.

Cô muốn lách ra phía sau lưng của anh, thay anh chịu những đòn đánh, nhưng lại bị anh dùng sức ôm chặt, không tài nào động đậy được. Cô chỉ đành cầu xin tha thứ: “Lão tiên sinh, bác đừng đánh nữa, cầu xin bác, không phải là anh ấy muốn kết hôn với con, là con nhất quyết muốn gả cho anh ấy!”

Thái độ của Bạch Dạ Kình vẫn bình tĩnh kiên định, nhìn về ông cụ hừ một tiếng: “Nếu nói con làm hại em gái của con, đó cũng là do gợi ý của ba vào năm năm trước! Không lẽ ba già rồi nên có chứng mau quên hả?”

Ông cụ tức giận đến mức hít một hơi thật dài, sắc mặt cũng xanh ngắt.

Đứa con trai này, từ khi nào lại dám nói chuyện như vậy với mình? Vậy mà bây giờ, lại…

“Hôm nay ba phải đánh chết con, đứa con bất hiếu!” ông cụ lại quất tới.

Ông tức giận như vậy không phải là không có lí do.

Cho dù ông và Thanh Nhượng không có quan hệ huyết thống, nhưng trên danh nghĩa, bọn họ vẫn là người một nhà. Mối quan hệ của người một nhà sao có thể chỉ định nghĩa dựa trên quan hệ huyết thống đơn giản như vậy được.

Lui mười ngàn bước để xem xét lại vấn đề, người trong nhà không để tâm, nhưng, người bên ngoài đánh giá bọn họ thế nào, giới truyền thông sẽ viết về bọn họ thế nào, người dân sẽ nhìn nhận vị Tổng thống này ra sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.