Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 306: Chương 306: Thời gian nghỉ ngơi nói lời yêu đương (2)




Hạ Đại Bạch cười hì hì: “Nếu bị cảm, có phải con có thể không đi học, ở đây với bà ngoại không?”

“Đừng tưởng rằng mẹ không biết con có ý gì, muốn chơi cùng Đại Mao và Nhị Mao, nếu chơi đến bị cảm, mẹ lập tức mang con về khám bệnh, sau này sẽ ném con cho ông bà nội, không cho con đến Lương Thành nữa.”

Hạ Đại Bạch quả nhiên sợ, thằng bé nói nhỏ một tiếng, lập tức ngậm miệng nhỏ lại.

Bạch Dạ Kình đứng ở cửa, anh nhìn hai mẹ con họ, trong lòng chảy dòng nước ấm.

“Tiểu Bạch.”

Hạ Đại Bạch nhìn thấy anh, thằng bé kêu lên một tiếng trong trẻo.

Bạch Dạ Kình chậm rãi đi qua, đứng bên cạnh hai người họ, thằng bé gội đầu, anh đánh răng. Hạ Đại Bạch còn muốn nghịch ngợm, muốn bôi bọt lên mặt Đại Bảo, bị anh trợn mắt nhìn, thằng bé ngoan ngoãn không dám lộn xộn.

Thằng bé gội đầu xong, anh cũng đánh răng xong.

Hạ Tinh Thần ôm Đại Bạch về phòng sấy tóc, cô quay đầu nói với anh: “Anh vào bếp ăn sáng đi, còn nóng. Nhưng rất đơn sơ, anh ăn tạm đi.”

Bạch Dạ Kình nhìn phòng bếp, ngược lại anh không vào bếp mà đi theo cô. Hạ Tinh Thần cầm máy sấy tóc, sấy mái tóc mềm mại của Hạ Đại Bạch, thấy anh đi vào, cô hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Bạch Dạ Kình cầm lấy máy sấy tóc, anh nói: “Để anh làm.”

Hạ Tinh Thần không dám tin.

Hạ Đại Bạch ngẩng đầu lên, thằng bé khó hiểu nhìn anh.

“Nhìn cái gì?” Bạch Dạ Kình bị ánh mắt kia của thằng bé nhìn khiến khắp người không được tự nhiên, anh nhíu mày lại.

“Tiểu Bạch.” Một lúc lâu, Hạ Đại Bạch lầm bầm kêu anh.

“Ừ.”

“Cái đó… Có phải ba lại không cần con và Đại Bảo không?”

“…” Anh lười để ý đến thằng bé.

“Nếu không tại sao ba phải lấy lòng con?”

Bạch Dạ Kình gõ đầu thằng bé: “Nhiều lời như vậy, không cần con cũng không được.”

Anh hiếm khi biểu diễn tình thương ba con, vốn là hình ảnh ấm áp, kết quả bị tên nhóc không thức thời này phá mất.

Hạ Tinh Thần ở bên cạnh nở nụ cười, cô đưa tay sờ đầu thằng bé, chỉ huy: “Chỗ này, chỗ này còn ướt. Ừ, đừng để gần như vậy, sẽ bị phỏng. Ừ, khoảng cách này, đúng rồi.”

“Cũng không tệ lắm, chỉ là cách sấy chưa quen, tập dần dần là được.” Hạ Tinh Thần ở bên cạnh tiếp tục lải nhải, hai tay để sau lưng.

Bạch Dạ Kình tối sầm mặt.

Hạ Tinh Thần cố ý, cô khiêu khích ngẩng đầu nhìn anh. Hừ, ai bảo anh nói cô ngu ngốc.

Một tay Bạch Dạ Kình kéo cô, trừng phạt cắn lên môi cô. Ngay trước mặt con trai, anh không hề kiêng dè, nhưng Hạ Tinh Thần lại lúng túng.

“A, nóng chết người.” Hạ Đại Bạch che mắt, thằng bé không ngừng nhảy trên đất: “Con phải nói cho bà ngoại, ba mẹ nói chuyện yêu đương không quan tâm đến con.”

Hạ Tinh Thần ngắt lỗ tai thằng bé: “Thằng nhóc con.”

Chắc là do có ba lại có mẹ, tâm trạng của Hạ Đại Bạch vô cùng tốt. Sấy tóc xong, thằng bé vui vẻ hát bài hát thiếu nhi rồi đi tìm Đại Mao Nhị Mao, không buồn không lo.

Bạch Dạ Kình ăn sáng xong, anh từ phòng bếp đi ra thấy cô muốn đi ra ngoài.

“Đi đâu?”

“Đi trấn trên một chút.” Hạ Tinh Thần nói: “Mẹ em đi mua thức ăn, em sợ mẹ xách không nổi.”

Bạch Dạ Kình không nói gì, anh chỉ đeo khẩu trang, đi sát bên cạnh cô, rõ ràng anh muốn đi cùng cô. Hạ Tinh Thần cũng cho anh đi cùng, cô hỏi: “Hôm nay anh không đi sao?”

“Muốn anh đi như vậy?” Bạch Dạ Kình kéo tay cô từ trong túi ra, lòng vào tay mình.

Đối với sự bá đạo của anh, Hạ Tinh Thần đã sớm thành thói quen. Nếu là người khác, nắm tay sẽ không có thái độ như vậy.

“Không có, em sợ anh bận. Em biết gần đây anh vô cùng bận rộn.”

Bạch Dạ Kình nói: “Gần đây muốn thả lỏng, nên xin nghỉ hai ngày rồi.”

Hạ Tinh Thần nghe mà đau lòng: “Anh làm việc vất vả quá. Em thấy mấy ngày nay anh mệt mỏi đến gầy cả đi.”

Hạ Tinh Thần nhìn anh, ngón tay cô sờ dưới vành mắt anh: “Vành mắt đen rồi. Ở bên ngoài không ngủ ngon phải không?”

“Ừ.”

“Hay là bởi vì chuyện tối qua anh từng nói?”

Anh không lên tiếng. Hạ Tinh Thần hậm hực. Thật ra muốn chia sẻ ít lo lắng với anh, nhưng rõ ràng anh không hề muốn nói với cô.

Cảm giác này, thật sự rất tệ. Cô rất cố gắng muốn dựa vào gần anh một chút, nhưng, cánh cửa trong lòng anh, luôn đóng, cô không vào được. Có chút bất lực.

Bạch Dạ Kình đột nhiên ôm cô: “Đừng suy nghĩ lung tung.”

Hạ Tinh Thần sửng sốt, không nghĩ đến anh có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô.

“Em chỉ muốn chia sẻ với anh. Sợ một mình anh khó chịu trong lòng.”

Bạch Dạ Kình vuốt tóc cô. Không phải là không nguyện ý nói với cô, chỉ là có vài chuyện, một mình anh chịu đựng là được.

“Chuyện đã qua cho nên không nhắc lại nữa.” Anh nhếch môi: “Bây giờ đã không sao.”

“Không sao thật à?” Cô không yên tâm.

“Nếu có chuyện, em hôn anh là chuyện gì cũng tốt.”

Hạ Tinh Thần ngắt lời anh. Còn có thể nói giỡn, đáp lại cô, vậy chứng minh không có chuyện gì.

Cô cũng thả lỏng theo.

Hai người nắm tay đi đến trấn trên. Điện thoại của anh đột nhiên vang lên. Bạch Dạ Kình lấy ra nhìn, sắc mặt anh lập tức trầm xuống, anh không nhận điện thoại, trực tiếp nhét vào túi.

Hạ Tinh Thần cho là chuyện làm ăn, cũng không để ý đến.

Nhưng điện thoại trong túi anh không ngừng vang. Anh thấy phiền, lông mày càng nhíu chặt.

“Có phải có chuyện gì hay không?” Hạ Tinh Thần lo lắng hỏi.

Bạch Dạ Kình không đáp, hình như thấy gì đó, anh chợt đi vào một cửa hàng. Đi hai bước, phát hiện cô còn ở bên ngoài, anh đưa tay kéo cô vào.

Đây là cửa hàng đồ ngủ.

Không, nên nói là tiệm đồ lót. Mặc dù có bán đồ ngủ, nhưng phần lớn là đồ lót.

Toàn bộ đều là đồ nữ, đi dạo ở bên trong cũng đều là những cô gái. Trừ Bạch Dạ Kình đang đứng ở bên trong, hơn nữa là chủ động đứng bên trong.

Anh đeo khẩu trang, còn chừa lại hai mắt, nhìn quanh tiệm, hồn nhiên không kiêng kỵ. Hơn nữa, bề ngoài của anh trong trấn nhỏ này vô cùng nổi bật. Cho nên, vừa đi vào, tất cả phụ nữ trong tiệm bất kể là nhân viên hay là khách đều đưa mắt nhìn anh.

Rõ ràng Hạ Tinh Thần là phụ nữ lại cảm thấy lúng túng không chịu được.

“Không phải anh muốn mua đồ cho em đấy chứ?” Cô ghé vào bên tai anh, giọng nói nhẹ nhàng: “Trong nhà em còn mấy cái mới, bây giờ không cần mua.”

Bạch Dạ Kình nghiêng mặt nhìn cô: “Muốn anh mua?”

Bạch Dạ Kình nói xong, anh còn đưa tay sờ một bộ đồ lót, cau mày, dáng vẻ nghiêm túc chấm điểm: “Không được, chất lượng quá kém.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.