Tổng Tài Đại Nhân Siêu Lợi Hại

Chương 284: Chương 284: Yêu đương một cách nghiêm túc (4)




“Vừa mới đi đâu vậy?” Bạch Dạ Kình hỏi, tay anh đặt lên eo cô nhẹ nhàng vuốt ve, không mang theo chút dục vọng nào.

Hạ Tinh Thần nhớ tới mục đích của mình, nghiêng người nhìn anh, hỏi: “Vợ của bác sĩ Phó đang mang thai sao?”

Sắc mặt của anh hờ hững: “Không phải anh ta đang yêu đương với người bạn kia của em sao?”

Hạ Tinh Thần thở dài: “Em cũng tưởng là vậy.”

Có lẽ ngay cả Vị Ương cũng cho rằng là vậy: “Nhưng lúc nãy em và Vị Ương thấy anh ta cùng vợ đi vào cửa hàng cho mẹ và bé.”

“Có cần anh gọi điện thoại hỏi thăm tình hình không?” Bạch Dạ Kình nhìn ra tâm tư của cô.

“Có thể không?” Cô cũng không muốn làm phiền anh quá nhiều: “Nếu phiền thì thôi.”

Bạch Dạ Kình căn bản không nghe nửa câu sau của cô, lấy điện thoại trên bàn gọi tới chỗ Phó Dật Trần, mở loa ngoài.

“Ngài lại bị thương à?” Phó Dật Trần nhận ra được số điện thoại bàn của Bạch Dạ Kình, giọng nói từ bên kia truyền đến: “Lại bị thuỷ tinh đâm à? Ngài Tổng thống, ngài vẫn nên kiềm chế cảm xúc một chút đi.”

Bị thuỷ tinh đâm tất nhiên là nói đến chuyện lần trước.

Hạ Tinh Thần nắm lấy bàn tay phải của anh nhìn xem. Bạch Dạ Kình dịu dàng nhìn cô, khóe môi khẽ cười một cái, không nghe Phó Dật Trần dông dài, chỉ hỏi: “Bây giờ có phải cậu đang ở cùng phụ nữ không?”

“Sao cơ?” Phó Dật Trần hỏi.

“Phụ nữ có thai?”

“Cậu đang ở bên ngoài? Với người phụ nữ của cậu?” Bạch Dạ Kình hoàn toàn không trả lời anh ta mà hỏi thẳng.

Hạ Tinh Thần giương tai nghe. Phó Dật Trần hỏi: “Sao vậy?”

Bạch Dạ Kình nói: “Vừa rồi Trì Vị Ương nhìn thấy cậu đi vào cửa hàng cho mẹ và bé.”

“…” Phó Dật Trần ở bên kia rất lâu cũng không lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng thở ngày càng nặng nề. Cuối cùng anh ta không nói gì cả mà ngắt cuộc gọi.

Bạch Dạ Kình nhìn vào mắt Hạ Tinh Thần.

Nghe tiếng tút tút, cô cau mày, tâm trạng ủ dột. Cô vốn cho rằng Vị Ương hiểu lầm bác sĩ Phó, hỏi rõ thì sẽ ổn thôi. Nhưng lúc nãy trong điện thoại, từ đầu đến cuối Phó Dật Trần đều không hề phản bác một câu nào.

Nhớ tới dáng vẻ khó chịu của Vị Ương, cô không khỏi khẽ thở dài. Bạch Dạ Kình biết trong lòng cô khó chịu, anh bỏ điện thoại xuống, hai tay ôm chặt lại, nói với cô: “Chuyện của hai người họ tạm thời gác sang một bên, nói chuyện của chúng ta đi.”

“Chúng ta? Chuyện gì?” Hạ Tinh Thần ngẩng đầu khỏi ngực anh.

“Chiều nay em đừng đi ăn cơm.”

“Chúng ta đi ăn với nhau sao?”

“Ừ. Hết giờ làm em chờ anh ở chỗ em xuống xe sáng nay.”

Hạ Tinh Thần gật đầu, chỉ cảm thấy cảm giác cùng anh đi làm, lại cùng nhau tan tầm thật là vi diệu, trước kia ngay cả nghĩ cô cũng chưa từng nghĩ tới.

Cô cũng không hỏi xem tối nay anh định làm gì, chỉ là sau khi ăn tối xong, đêm nay cô sẽ đến chỗ Vị Ương, sợ cô ấy ở một mình sẽ khó chịu trong lòng.

“Vậy… bây giờ em đi xuống đây.” Cô đưa tay chỉ chỉ ra cửa, chuyện chính đã nói xong, cô không thể tiếp tục ăn vạ trong phòng làm việc của anh được nữa, đây là nơi làm việc.

Bạch Dạ Kình không buông tay, nhéo cằm cô, cúi người muốn hôn lên môi cô. Cô cười một cái, đưa ngón tay lên chặn môi anh lại, trêu đùa: “Ngài Tổng thống, ngài quên hai ngày trước ngài đã nói gì rồi sao?”

Anh biết cô đang nói đến chuyện không được yêu đương trong phòng làm việc.

Anh không dừng lại, túm tay cô vòng qua cổ anh, nhẹ nhàng áp môi lên môi cô. Nhưng anh biết đây là nơi nào, nên ít nhiều cũng kìm chế lại, sau khi nếm hương vị rồi, cảm thấy hài lòng rồi, mới thở dốc buông môi cô ra.

Cô bị hôn đến hơi mê man, dáng vẻ đó thật khiến lòng người xao động. Ngón tay Bạch Dạ Kình nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, ánh mắt nhìn môi cô một lúc mới ngẩng lên, nhìn vào mắt cô: “Anh có nên đưa em trở lại bộ ngoại giao không nhỉ?”

Hạ Tinh Thần hoàn hồn: “Không muốn em làm ở đây sao?”

Cô có chút ảo não: “Trình độ của em kém vậy sao?”

Nếu bên này không nhận cô thì cô lại phải về bộ ngoại giao, trên cơ bản, cơ hội phát triển về sau của cô sẽ trở thành con số không.

“Tình yêu và công việc, em chọn cái gì?” Tay anh đưa lên vuốt tóc cô, bây giờ anh có hơi hối hận, đáng lẽ hôm đó không nên lập ra cái quy định rách nát đó.

“Đương nhiên là công việc.” Hạ Tinh Thần trả lời không do dự. Bạch Dạ Kình không vui, trừng mắt nhìn cô. Cô cười tủm tỉm: “Tình yêu có thể vụng trộm được, còn công việc thì không.”

Mặt anh lập tức liền biến đổi, nhưng vẫn mang thái độ như đang làm việc công: “Không muốn bên này trục xuất trở về thì phải làm việc cho tốt. Còn nữa…”

Tay anh đưa lên đùi cô, tim Hạ Tinh Thần nảy lên một cái, nghe thấy anh nói: “Sau này đi làm không được mặc như thế này nữa!”

“Mặc như thế này có sao đâu?” Hạ Tinh Thần không hiểu, sáng sớm nay anh đã bắt bẻ cô mặc chiếc váy này, nhưng rõ ràng hôm nay có không ít người khen váy cô đẹp mà.

Anh nhíu mày, nhìn cô thật lâu rồi mới nói ra hai tiếng: “Quá ngắn.”

Hạ Tinh Thần không nhịn được mà cười thành tiếng, sắc mặt anh càng lúc càng khó coi, giống như đang bực mình việc cô dám cười anh, bàn tay trên đùi cô bỗng nhiên muốn trừng phạt mà khẽ xâm nhập dò xét. Cô kêu khẽ một tiếng, không dám cười nữa, đỏ mặt vội vàng giữ tay anh lại.

Đúng vào lúc này, cửa phòng làm việc có tiếng gõ cửa. Hạ Tinh Thần hoảng hồn trừng mắt nhìn anh. Bạch Dạ Kình không trêu chọc cô nữa, rút tay ra đặt lên eo cô, nói vọng ra ngoài: “Có chuyện gì?”

“Ngài Tổng thống, cô Lan đến rồi.”

Cô Lan?

Lan Diệp sao?

Trong lòng Hạ Tinh Thần đắn đo, trượt xuống khỏi đùi anh.

“Hai người nói chuyện đi, em ra ngoài trước.”

Bạch Dạ Kình giữ tay cô lại: “Đừng vội đi. Đưa điện thoại của em cho anh.”

Hạ Tinh Thần không biết anh định làm gì, chỉ ngoan ngoãn đưa điện thoại cho anh. Anh mở hộp tin nhắn trong điện thoại cô ra, nói vọng ra ngoài: “Để cô ta vào.”

Hôm nay Lan Diệp trang điểm rất cẩn thận.

Cô ta mặc một chiếc váy màu xanh lục đậm, phối với chiếc áo khoác xám nhạt, đơn giản nhưng rất có khí chất.

Thực ra cô ta cảm thấy Bạch Dạ Kinh không có hứng thú với mình. Từ sau hôm anh đồng ý cùng cô ta ăn một bữa, sau đó cô ta có hẹn thế nào cũng không hẹn được anh nữa. Sau đó khi gặp lại là lần ở quán Thập An Công Quán. Nhưng lúc ở Thập An Công Quán lại bị Hạ Tinh Thần tới gây chuyện, vì vậy cuối cùng bữa ăn đó cũng không được vui vẻ.

Càng không cần nhắc đến chuyện bồi dưỡng tình cảm.

Cho nên, lần này phòng thư ký của Tổng thống gọi tới hẹn cô ta, đương nhiên là cô ta vô cùng vui vẻ.

Nhưng vừa đẩy cửa phòng làm việc, nụ cười trên mặt Lan Diệp lập tức cứng đờ.

Việc Hạ Tinh Thần đang đứng bên cạnh Bạch Dạ Kình thật sự khiến cô ta không cười nổi. Hơn nữa Hạ Tinh Thần lại đứng ở bên kia bàn làm việc, ngay bên cạnh người anh. Đây là một vinh dự, không phải là nơi mà người bình thường có thể đứng. Đừng nói là cô ta, ngay cả người đã theo bên cạnh anh nhiều năm là Lãnh Phi cũng không có tư cách đứng ở vị trí đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.