Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu

Chương 57: Chương 57: Liếc mắt đưa tình




Hàn Phiêu vừa cõng Lâm Phiên Phiên vững vàng đi vào rừng vừa lắc đàu cảm thán: “Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến người chết cũng không buông.”

Tuy rằng Lâm Phiên Phiên với Lâm Sương Sương chưa nói cho anh một số chuyện nhưng anh là một người thông minh nên có một số việc vừa nhìn thôi là anh biết ngay thế nên mối quan hệ đặc biệt giữa Lâm Sương Sương và Triệu Dân Thường anh đã sớm biết rồi.

Anh cũng hiểu tại sao khi Lâm Sương Sương biết người anh thích thật ra là Lâm Phiên Phiên, cô cũng không tức giận hay chỉ trích mà chỉ bình tĩnh chia tay với anh, có lẽ lúc đó mối quan hệ của cô với Triệu Dân Thường cũng đã bắt đầu thế nên cô mới chẳng hề để tâm đến anh.

Nghĩ rõ điều này nhưng trong lòng Hàn Phiêu cũng không hề hận Lâm Sương Sương chút nào, mà ngược lại còn có chút thương hại cô, có lẽ đây chính là thứ gọi là không yêu nên chẳng có hận, chỉ có yêu thật nhiều thì hận mới có thể càng sâu!

Câu thơ hơi cải biên của Hàn Phiêu khiến Lâm Phiên Phiên cười khẽ, dùng bàn tay trắng nõn nà của mình khẽ đấm vào vai Hàn Phiêu, bảo: “Của người ta là đôi lứa thề nguyền sống chết, anh nói thì lại thành chết cũng không buông.”

Ai mà ngờ Hàn Phiêu đột nhiên nghiêng đầu, đôi mắt mắt đen láy tràn đầy nghiêm túc nhìn Lâm Phiên Phiên, nói rằng: “Nếu em thích đôi lứa thề nguyền sống chết, vì em, anh nhất định sẽ làm được.”

Lâm Phiên Phiên sững sờ, nàng vốn bị Hàn Phiêu cõng, lần này Hàn Phiêu vừa nghiêng đầu thì khuốn mặt đẹp trai của anh đã gần sát nàng, hơi thở ấm áp phà lên mặt nàng, khiến nàng cảm thấy hơi ngứa, nhất là đôi mắt nồng nàn tình yêu kia như muốn hút mất hồn nàng khiến não nàng trong phút chốc như thể bị đơ máy.

“Hàn Phiêu, anh…em…”

Lâm Phiên Phiên nhìn Hàn Phiêu một cách kinh ngạc, nàng căng thẳng đến mức chẳng nói được một lời.

Lẽ nào, Hàn Phiêu thật sự thích nàng ư?

Nhìn khuôn mặt hoảng loạn chẳng biết làm sao của Lâm Phiên Phiên, Hàn Phiêu liền mìm cười, nói: “Đùa em đấy, đừng bảo em tưởng thật đấy nhé?”

Lâm Phiên Phiên nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, rồi lại tức giận đấm Hàn Phiêu một phát, trách bảo: “Có ai đùa như anh đâu cơ chứ, lần sau anh mà còn thế, em giận thật đấy.”

Hàn Phiêu quay đầu đi, chỉ cười mà không nói gì, nhưng nụ cười lại có chút sầu muộn, nghĩ thầm: “Anh đâu có nói đùa, đây là tiếng lòng mấy năm nay của anh, chỉ là em mãi chẳng nhận ra.”

Dù rằng đã quyết tâm theo đuổi Lâm Phiên Phiên nhưng Hàn Phiêu biết nếu quá nóng lòng sẽ khiến Lâm Phiên Phiên sợ hãi, mà đến lúc đó thì ngay cả làm bạn cũng chẳng được, thế nên anh chỉ đành như bây giờ, từng bước từng bước một, nửa thật nửa giả mà bày tỏ lòng mình rồi tìm cơ hội thích hợp mà tỏ tình.

Triệu Dân Thường được khiêng đi ở phía trước, dù cho vẫn đang ôm Lâm Sương Sương trong lòng nhưng mắt thì vẫn cứ liếc nhìn về phía Lâm Phiên Phiên với Hàn Phiêu, thế nên cái khung cảnh nói chuyện vừa rồi của Lâm Phiên Phiên và Hàn Phiêu thì hắn đều thấy cả, mà còn cảm thấy cả hai đang liếc mắt đưa tình, ngay lập tức hắn cảm thấy ghen ghét dữ dội, tức không thể tả.

Thế nhưng cái vụ Lâm Phiên Phiên vì bảo vệ bản thân mà thà nhảy xe chết, khiến hắn không dám ép buộc nàng, thế là sự tức tối trong lòng hắn càng tăng vọt.

Mọi người đi khoảng hơn 40 phút thì cũng đến nơi – hồ nước sâu Tường Hùng được bao quanh bởi rừng cây um tùm rậm rạp, lấp ló nhìn thấy bên trong có mấy con kì nhông đen đang bò tới bò lui, bên trên cây đại thụ gần hồ nước có dựng một ngôi nhà gỗ nhỏ, bên trong còn có hai thanh niên cường tráng cầm sung canh gác, trông chừng xung quanh.

Thôn trưởng Lưu Đà Hàn mỉm cười, trên khuôn mặt tràn đầy những nếp nhăn, nói với Triệu Dân Thường: “Ông chủ Triệu, cái đầm nước sâu Tường Hùng này là một trong những chỗ mà thôn Ôn Ôn chúng tôi nuôi kỳ nhông, hai chàng trai trên nhà gỗ nhỏ kia cũng là do chúng tôi phái ra canh gác, hai người họ thay nhau trông coi sáng tối, người nào cũng là cây súng thiện xạ, thế nên nuôi kỳ nhông ở đây rất an toàn.”

Triệu Dân Thường gật đầu: “Có bao nhiêu chỗ giống cái hồ Tường Hùng này?”

“Có 3 cái hồ Tường Hùng lớn và 5 cái hồ Tường Hùng nhỏ khác, tổng cộng có 8 cái.”

Lưu Đà Hàn trả lời một cách chi tiết.

Triệu Dân Thường gật đầu, rồi lại hỏi tiếp mấy vấn đề quan trọng, Lưu Đà Hàn đều hết mực trả lời, hai người nói tầm nửa tiếng thì mới tạm kết thúc cuộc thảo luận.

Cuối cùng Triệu Dân Thường quyết định mua hết tất cả đất đai trong vòng 50 km của thôn Ôn Ôn, chỗ này sau này ngoài trừ thôn dân thôn Ôn Ôn sẽ không cho bất kì ai ra vào, sau khi quay về thành phố, Triệu Dân Thường còn phái thêm nhiều người đến bảo vệ hồ Tường Hùng, đảm bảo kỳ nhông sẽ không bị kẻ khác trộm đi, đương nhiên đây là chuyện sau này.

Lúc mà Triệu Dân Thường nói chuyện với Lưu Đà Hàn, thì Hàn Phiêu vẫn cõng Lâm Phiên Phiên đứng bên hồ Tường Hùng ngắm kỳ nhông, nhìn mãi mà chẳng thấy kỳ nhông nào kêu, khiến Lâm Phiên Phiên rất là thất vọng.

Triệu Dân Thường thấy Hàn Phiêu cứ cõng Lâm Phiên Phiên mãi, trong lòng rất là tức giận, bèn hạ lệnh đi thị sát ở hồ Tường Hùng khác, nếu mà thích cõng như thế, giỏi thì cõng tiếp đi, xem xem có mệt chết không.

Không ngờ khi mọi người chuẩn bị đi đến điểm đến tiếp theo thì từ trong bụi cây gai đột nhiện hiện lên một cặp mắt âm u màu xanh, ngay lập tức, có rất nhiều con sói cao tầm 1 mét từ bốn phía vây lại.

“Đàn…sói hoang!”

Thôn trưởng Lưu Đà Hàn vừa nhìn thấy liền lập tức ngất xỉu.

Ông đã sống ở cái thôn Ôn Ôn này mấy chục năm, tuy rằng từng nghe có người nhắc đến trong núi có bầy sói, thế nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.