Tổng Tài Lạnh Lùng Độc Sủng Thê, Bà Xã Em Đừng Hòng Thoát

Chương 2: Chương 2: Âm mưu được phơi bày




Ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng xuyên qua tấm rèm cửa, bên trong căn phòng tổng thống là hai thân thể còn đang ôm lấy nhau thân mật. Nam Ngữ chậm rãi mở mắt ra, hàng mi dài cong cong và đôi thủy mâu long lanh bị ánh nắng chiếu vào hơi chói mắt, cô đưa bàn tay lên che đi, cả người thì nhức mỏi còn đầu thì cũng đau không kém.

“Ôi..”

Nam Ngữ cựa quậy muốn ngồi dậy nhưng lại phát hiện có một cánh tay rắn chắc vắt ngang qua eo cô, cô sững người mất ba giây, sau đó nương theo cánh tay mà nhìn lên, một gương mặt đẹp như tạc đang kề sát, hơi thở ấm nóng phả vào mặt cô.

Nam Ngữ thiếu chút nữa muốn hét lên, trong đầu lúc này mới hiện ra cảnh tượng phóng túng đêm hôm qua, không cần nhìn cũng biết cả hai người bây giờ đang trần như nhộng mà ôm lấy nhau.

Đại não thầm xoay chuyển, tối hôm qua hai bọn họ đã phát sinh quan hệ, mà cô lại bị bỏ thuốc, bây giờ tốt nhất là nên rời khỏi đây, lỡ như người đàn ông này tỉnh lại biết cô là đại tiểu thư của nhà họ Nam thì danh tiếng bao lâu cô gầy dựng cũng không còn.

Thế là Nam Ngữ nhẹ nhàng bỏ tay của Mộ Hàn ra rồi bước xuống giường, vừa đặt chân xuống đất đã cảm thấy cơn đau nhói tê bì ở đùi, mắt liếc xuống sàn thấy bộ váy dạ hội đã rách như xơ mướp, không còn cách nào khác đành phải mặc quần áo của Mộ Hàn rồi rời đi.

Xuống khỏi khách sạn, cô gọi taxi quay trở về Nam gia, ở trên taxi cô chắp nối lại kí ức ngày hôm qua. Lúc vừa uống xong ly rượu thì cô bỗng cảm thấy váng vất nóng rực, rõ ràng đã có người lén bỏ thuốc vào đó, mà người dìu cô đến phòng nghỉ lại chính là Nam Xuyên.

“Nam Xuyên…là cô sao?”

Nam Ngữ siết chặt tay thành nắm đấm, không ngờ trong buổi tiệc sinh nhật cô lại sơ sẩy mà trúng bẫy của Nam Xuyên.

Đến Nam gia, cô trả tiền cho bác tài rồi xuống xe, định hùng hổ vào tìm Nam Xuyên rồi làm cho ra nhẽ một trận, ai ngờ chưa bước vào bên trong đã nghe thấy tiếng Nam Xuyên từ phòng khách vọng ra.

“Từ…haha đừng mà…”

Giọng nói cô ta nũng nịu.

Nam Ngữ bước vào, cảm giác mỗi bước chân đều nặng như đeo chì, cô nhìn thấy một cặp đôi đang ngồi thân mật trong chính ngôi nhà của cô, mà hai người đó không ai khác chính là người bạn trai của cô, Phó Từ và cô em gái Nam Xuyên!

Không ngờ giữa thanh thiên bạch nhật mà bọn họ dám ngồi ngay giữa phòng khách thân mật.

“Các người đang làm cái gì vậy?”

Nam Ngữ lên tiếng, vừa nghe thấy giọng của cô thì Phó Từ đã giật mình rồi đẩy Nam Xuyên ra, hành động này đúng là càng ngứa mắt, vừa nãy cô còn thấy anh ta thò tay vào trong áo của cô ta cơ mà.

Nam Xuyên nhìn thấy cô thì giả vờ kinh ngạc, sau đó mới chạy đến bên cô thân mật kéo tay

“Chị, chuyện lúc nãy không như chị nghĩ đâu…anh Phó Từ chỉ giúp em thổi bụi trong mắt mà thôi.”

Nói xong cô ta còn dụi dụi khóe mắt, giống như những chuyện ban nãy đúng là cô hiểu lầm thật.

“Nam Xuyên, tôi đã nhìn thấy tận mắt mà cô còn nói dối được à?! Cô đúng là đồ mặt dày trơ trẽn!”

Cô hất tay cô ta ra, Nam Xuyên ngã xuống đất, cái hất tay rõ ràng không thể khiến cô ta ngã dễ dang thế…

Phó Từ lúc này lại chạy đến bên cô ta, đỡ cô ta dậy, Nam Xuyên nép người vào anh ta mà khóc, nếu có giải diễn viên xuất sắc e rằng cũng phải trao cho cô ta.

“Nam Ngữ! Cô nói gì thì nói, tại sao lại đẩy ngã Nam Xuyên?”

Phó Từ nói, anh ta là bạn trai của cô, bị nhìn thấy cảnh thân mật với em gái cô, bây giờ lại còn ra mặt bênh cả cô ta.

Khóe môi Nam Ngữ nhếch lên cười châm biếm

“Phó Từ…tôi đúng là con ngu nên mới tin anh! Hai người đúng là cặp đôi mặt dày không biết xấu hổ! Lăng loàn! Mèo mả gà đồng!”

Nam Xuyên nhìn Phó Từ đang không nói được gì, lại ở một bên cố tình đổ thêm dầu vào lửa

“Chị…anh Phó Từ không có lỗi gì cả, tất cả là lỗi tại em, là em đã không nỡ nhìn thấy anh ấy đem lòng yêu chị mà chị lại hẹn hò với người đàn ông khác. Nếu chị không yêu anh ấy thì chị hãy nói ra, đừng khiến anh ấy đau khổ thêm nữa…”

Phó Từ cau mày bấy giờ mới để ý đến bộ quần áo nam trên người Nam Ngữ, còn cô thì đã tức giận đến mức lồng

ngực phập phồng.

“Nam Xuyên! Con mẹ nó cô dám ở đây ngậm máu phun người! không phải hôm qua chính cô là người đã hạ thuốc tôi sao?!”

Nam Ngữ định lao đến cho cô ta một cái bạt tai nhưng đã bị Phó Từ ngăn lại

“Nam Ngữ…người như cô thì ai có thể bỏ thuốc cô chứ? Không phải cô là đại tiểu thư của Nam gia coi trời bằng

vung sao? Trong mắt cô đâu coi ai ra gì? Cô giả vờ thanh cao trước mặt tôi sau đó lại đi ngủ cùng với người đàn ông khác, cô giải thích về bộ quần áo cô đang mặc trên người đi?!”

“Tôi đã nói rồi, tôi bị bỏ thuốc!”

“Cô đừng ở đây nói hươu nói vượn nữa, dù cô nói gì thì tôi cũng không tin đâu!”

Phó Từ khinh bỉ nói, Nam Xuyên ở trong lòng anh ta cười hả hê.

Nam Ngữ không thể tin nổi đây là người đàn ông từng thề non hẹn biển sẽ lấy cô, anh ta từng nói rằng chỉ yêu một mình cô mà thôi, thế mà bây giờ lại ở sau lưng cô mà qua lại với em gái, còn không thèm tin cô mà lại bênh vực Nam Xuyên.

“Phó Từ…nếu trong mắt anh đã coi tôi là người như thế rồi thì từ nay chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào nữa!”

Cô nói xong, quay người bỏ lên gác, Nam Xuyên vui như mở cờ trong bụng, cô ta cuối cùng đã đạt được mục đích là khiến Phó Từ và Nam Ngữ chia tay.

Nam Ngữ định đi tìm ba của mình, ông Nam Vĩ, người duy nhất thương yêu và cưng chiều cô, nhưng cô lại phải nhận được một tin sét đánh ngang tai

“Vĩ…con bé Nam Ngữ đó, bao giờ anh mới đuổi nó ra khỏi đây?”

Nguyệt Mỹ ngồi trong lòng Nam Vĩ, nũng nịu hỏi.

“Sắp xong rồi, hôm nay thủ tục chuyển nhượng cổ phần đã hoàn tất, công ty sắp sửa đứng dưới tên anh rồi, lúc đó thì mẹ con em sẽ chính thức là phu nhân và tiểu thư của Nam gia.”

Nam Vĩ nói, những lời mà cô không tin rằng nó thốt ra từ miệng của người cha bấy lâu nay luôn thương yêu và chiều chuộng cô.

“Vĩ, thế thì tuyệt quá…”

Giọng của Nguyệt Mỹ lại vang lên, thì ra tất cả là một màn kịch do chính tay bọn họ sắp đặt, cô chỉ là một quân cờ sử dụng xong rồi sẽ vứt.

Bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi ấy lại là cái ngày định mệnh khiến cô nhận ra bộ mặt thật của những con người này…

Nam Ngữ nở nụ cười thê lương, đến cha cô còn lợi dụng cô chỉ vì tiền, lại còn bị bạn trai bỏ rơi, từ một tiểu thư được người người ái mộ, có trong tay tất cả mọi thứ giờ đây cô chẳng còn lại bất cứ thứ gì…

Nam Ngữ không muốn phải ở lại cái nơi bẩn thỉu này thêm nữa, cô bước xuống cầu thang rồi đi lướt qua Phó Từ và Nam Xuyên, Nam Xuyên lại nắm lấy tay cô níu lại “chị…”, lúc này cô không khách khí mà tát cho cô ta một cái, Phó Từ tiến lên cũng bị cô tát thêm một nhát.

Sau đó, Nam Ngữ không thèm bận tâm đến bọn họ mà ra khỏi Nam gia, cô đi thẳng không hề nghoảnh đầu lại nhìn lấy một lần.

***************

Hai tháng sau.

Lễ thành hôn của Phó Từ và Nam Xuyên.

Nhận được thiệp mời của Nam Xuyên, Nam Ngữ nhếch môi, quản lí ở phía sau ra hiệu cho cô, thợ trang điểm đứng bên cạnh, cô xinh đẹp lỗng lẫy chụp hình xong cho tạp chí rồi mới thay bộ váy đẹp nhất tới dự đám cưới của Nam Xuyên.

Nam Ngữ bước xuống xe, thu hút bao nhiêu ánh nhìn, còn xinh đẹp hơn cả cô dâu, Phó Từ nhìn thấy cũng ngây người. Thân hình đúng chuẩn đồng hồ cát, cô còn mặc một bộ váy bó sát xẻ tà, lộ ra đôi chân dài trắng nõn, bờ vai quyến rũ, suối tóc đen nhánh mềm mượi xõa xuống vai.

Mỗi bước đi của cô đều giống như nữ thần đầy thu hút, gương mặt được trang điểm tinh tế, khách khứa xung quanh bàn tán tại sao Phó Từ lại bỏ cô mà đi lấy Nam Xuyên.

Phó Từ lúc này quả thật đã hơi hối hận, anh ta yêu Nam Ngữ, lúc trước chỉ là nhất thời mềm lòng mà qua lại với Nam Xuyên. Còn Nam Xuyên nhìn thấy Phó Từ thẫn thờ thì rất tức tối, lại càng thêm căm ghét Nam Ngữ, lần trước vụ clip cô ta không liên lạc được với tên đàn ông kia nên không lấy được clip nhằm hạ bệ Nam Ngữ, trong lòng hận cô vô cùng.

“Chúc mừng em gái.”

Nam Ngữ đến chúc mừng hai người như chưa có chuyện gì xảy ra, Nam Xuyên lại giả vờ yếu ớt nũng nịu

“Chị…mong chị đừng tức giận với em ngày hôm đó, chuyện đã qua rồi, bây giờ chúng ta lại trở lại như xưa được không?”

Sau đó Nam Xuyên lại gần ghé sát vào tai cô, thay đổi thái độ

“Nam Ngữ, Phó Từ cuối cùng cũng thuộc về tôi rồi. Từ giờ tôi chính thức là tiểu thư của Nam gia, còn cô thì hãy cút về mà chăm sóc người mẹ bị tâm thần kia đi!”

Vừa nghe cô ta nhắc đến mẹ, Nam Ngữ đã tức giận giơ tay lên muốn tát cho cô ta một cái, Phó Từ lúc này lại ngăn cản, bỗng nhiên cô lại cảm thấy choáng váng, thế là không nói lời nào rời đi.

Nam Ngữ hít sâu một hơi trấn tĩnh tinh thần, đột nhiên cảm thấy có dự cảm không lành, bảo bác tài chở mình đến bệnh viện kiểm tra, lúc cầm tờ phiếu xét nghiệm trong tay, cô đã chết sững.

Kết quả kiểm tra: Xác nhận mang thai được tám tuần.

Bác sĩ nhìn cô với ánh mắt không mấy thiện cảm, mới có mười tám tuổi mà đã có thai.

Nam Ngữ ban đầu rất hoảng hốt có suy nghĩ muốn bỏ đứa bé, sau cùng lại nhìn tấm biển khoa phụ sản và những người mẹ đang ôm lấy con, không nỡ lòng nào đành rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.