Tổng Tài Lạnh Lùng Độc Sủng Thê, Bà Xã Em Đừng Hòng Thoát

Chương 15: Chương 15: Bất ngờ đụng độ Nam Xuyên




Bài đăng mới nhất của cô chính là dòng trạng thái gửi tới người hâm mộ.

Trong đó có một câu trả lời bình luận của fan nói rằng cô về nước rồi.

Lần đó bà của anh đột nhiên bị chứng bệnh khó ăn, đã mời cả bác sĩ và đầu bếp giỏi nhất rồi nhưng vẫn không có chút tiến triển nào.

Mộ Hàn từng rất lo lắng về chuyện này, lúc đó bỗng nhiên trên mạng nổi lên một blogger tên là Thất Tỷ chuyên về ăn uống, điều đặc biệt là Thất Tỷ chỉ quay có mỗi đôi tay của mình khi làm đồ ăn khi làm video, chưa ai từng nhìn thấy diện mạo của Thất Tỷ. Nhưng dựa vào đôi tay thì nhiều người đoán Thất Tỷ là con gái, có rất nhiều người tò mò về diện mạo và thân thế của cô, thế nhưng Thất Tỷ vẫn kiên quyết không lộ mặt.

Mộ Hàn lúc đó cũng không để tâm nhiều đến thế, cho đến khi có một công thức nấu ăn dinh dưỡng được cô làm rồi up lên trên blog không ngờ lại chữa được chứng khó ăn cho bà anh. Mộ Hàn đã cho người bí mật đi tìm cô nhưng lại không thể tìm được nếu chỉ dựa vào mỗi đôi tay không. Thế là từ khi Thất Tỷ khóa blog thì anh cũng không nhớ đến chuyện này nữa.

Không ngờ hôm nay Thất Tỷ đã mở lại blog, trong lòng Mộ Hàn lại bắt đầu nhớ về đôi tay đó, manh nha một ý định bị chôn vùi đã lâu.

Nam Ngữ lúc này đã ôm lấy con trai ngủ, bên ngoài ánh trăng nhẹ nhàng len lỏi qua khung cửa sổ bệnh viện, chiếu lên gương mặt cô yên bình.

Sáng hôm sau, những tia nắng sớm đã xua đi màn đêm âm u ở bệnh viện, trong phòng bệnh vang lên từng tiếng cười đùa. Giọng nói non nớt của Gia Kỳ làm cho cả phòng ai nấy đều vui vẻ

“Kỳ Kỳ đố các cô các chú một câu nhé, có 2 con vịt đi trước 2 con vịt, 2 con vịt đi sau 2 con vịt, 2 con vịt đi giữa 2 con vịt. Hỏi có mấy con vịt?”

“10 con.”

“12 con.”

“Sai. Là 4 con vịt.”

Gia Kỳ cười hihi khoái chí, mọi người xung quanh đều khen thằng bé thông minh.

Nam Ngữ cũng vui vẻ theo, con trai cô đúng là thông minh hơn người, đi đâu cũng khiến người khác yêu quý.

Gia Kỳ được khen, còn không quên cô, nói rằng cô còn giỏi hơn.

“Mami của Kỳ Kỳ cũng rất giỏi, mami nấu ăn rất ngon, còn ngon hơn cả đầu bếp năm sao nữa đó!”

“Thật sao?”

Nam Ngữ cười khiêm tốn.

“Không đâu, cũng thường thôi.”

“Vậy cô cứ thử nấu xem sao.”

“Đúng vậy đó.”

Bị mọi người xung quanh dồn dập quá mà cô cũng không tiện từ chối, nên Nam Ngữ đồng ý mượn nhà bếp của bệnh viện thử nấu vài món đơn giản. Cô tạm thời giao Gia Kỳ cho bọn họ trông hộ, thằng bé vừa thông minh vừa đáng yêu nên bọn họ nhận lời ngay.

Đang trên đường đi đến phòng bếp, Nam Ngữ còn tính sẽ quay một video mới để đăng lên blog sau chuỗi ngày dài. Thế mà lại chạm mặt với cả Nam Xuyên, cô ta còn khoa trương dắt cả hai nguoif vệ sĩ áo đen hộ tống.

Nam Ngữ thầm nghĩ xui xẻo, cứ thế mà đi lướt qua Nam Xuyên, coi cô ta là người vô hình, nhưng Nam Xuyên thì đâu có dễ dàng bỏ qua, chỉ cần nhìn thấy cô là cô ta đã muốn công kích.

“Ồ ai đây? Chẳng phải là đại tiểu thư của Nam gia lừng danh một thời sao?”

Nam Ngữ coi như tiếng ruồi muỗi vo ve bên tai, tiếp tục bước đi.

Nam Xuyên bị lơ thì thẹn quá hóa giận, đứng chắn trước mặt cô.

“Này! Tôi nói cô đấy, điếc à?!”

“Xin lỗi, mắt tôi tự động bỏ qua những thứ không sạch sẽ.”

“Không sạch sẽ?! Mày dám nói ai hả Nam Ngữ?!”

Nam Xuyên tức điên lên muốn lao đến thì lại bị mọi người xung quanh xì xào. dù gì ở đây cũng là bệnh viện. cô ta không được mất hình tượng.

Nam Ngữ nhếch môi cười khẩy, từ khi cô bỏ đi là Nam Xuyên bắt đầu thay đổi phong cách ăn mặc giống cô nhỉ? Có điều cho dù Nam Xuyên có xinh đẹp thì cũng không thể nào có khí chất được như Nam Ngữ, cho dù có cố gắng cách mấy thì khi đứng chung với cô vẫn bị lép vế thôi.

Còn Nam Xuyên đã để ý ngay đến cái váy mà cô đang mặc trên người, đó chẳng phải là thiết kế phiên bản giới hạn trong bộ sưu tập của Chanel sao?

Đáy mắt cô ta lại càng thêm ghen ghét đố kỵ, lời buông ra ám chỉ sỉ nhục cô

“Nam Ngữ, vừa mới về nước đã câu được con rùa vàng rồi hả? Đúng là so với bốn năm trước cô vẫn như xưa nhỉ?”

“Tìm mọi cách lên giường với đàn ông để đạt được mục đích.”

“Hừ, Nam Xuyên, sao cô không tự nhìn lại bản thân mình thế nào mà đi nói người khác? Chẳng phải cô cũng lên giường với người yêu của chị gái sao?”

Nam Ngữ nhếch môi châm biếm.

“Có điều, cô chỉ là kẻ đi ăn thừa của tôi thôi. Đồ của tôi vứt đi rồi đúng là xứng với hạng người như cô!”

Nam Xuyên nghe xong tức nổ đom đóm mắt, nghiến răng nhịn xuống cười haha.

“Nam Ngữ, cho dù cô có nói gì đi chăng nữa thì bây giờ tôi cũng là tiểu thư của Nam gia, còn là vợ của Phó Từ, cuộc sống của chúng tôi rất hạnh phúc, tôi còn đang mang thai.”

Nam Ngữ nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng, Nam Xuyên lấn át được cô thì có vẻ rất hả hê.

“Nam Ngữ, còn bây giờ cô không còn là tiểu thư của Nam gia nữa, nghèo rớt mùng tơi rồi, lại còn thêm bà mẹ tâm thần của cô nữa. Khó trách không lên giường với đàn ông cũng kì...”

Nam Xuyên lại nhắc đến mẹ cô, cô tức giận định giơ tay lên tát cô ta thì Phó Từ lúc này đã đi tới, lớn tiếng che chở cho Nam Xuyên.

“Cô định làm cái gì thế hả?!”

Trông thấy Phó Từ, Nam Xuyên đã ngay lập tức nép vào lòng anh ta, rơm rớm nước mắt.

“Từ… em tình cờ gặp chị Nam Ngữ ở đây, vốn định hỏi thăm chị vài câu, ai ngờ biết em mang thai, chị ấy lại tức giận rồi muốn… hức hức...”

“Cô lại định động tay với Nam Xuyên à?”

Phó Từ nói.

Nam Ngữ cười khinh bỉ, đúng là nực cười.

“Phó Từ, anh có bị mù thì não cũng phải thông minh một chút, là cô ta cố tình diễn trò gây sự với tôi thôi, tôi không làm gì cô ta cả.”

“Chị… năm xưa là lỗi của em, chị vẫn còn giận em đúng không? Em đã xin lỗi chị rồi mà, tại sao chị còn muốn phá hoại hạnh phúc của em vậy?”

Nam Xuyên lập tức khóc rưng rức nói.

Nam Ngữ không thể nào nhìn nổi nữa, cô mà ở đây thêm một lúc nữa thì có lẽ sẽ bị bệnh mất.

“Nam Xuyên, đừng đóng kịch nữa. Tôi không rảnh để mà ở đây đôi co với cô, tránh ra!”

Cô đẩy cô ta ra rồi rời đi, còn Phó Từ từ lúc nhìn thấy cô thì lại bắt đầu nhớ dáng vẻ xinh đẹp đó, cho dù có Nam Xuyên thì anh ta vẫn mong muốn có được cả Nam Ngữ.

Nam Xuyên nhìn thấy ánh mắt của Phó Từ cứ dõi theo hình bóng Nam Ngữ thì tức lắm, nói nhỏ bên tai anh ta.

“Hình như chị ấy lại được phú nhị đại nào đó bao nuôi thì phải, nhìn bộ váy và dáng vẻ đó lúc nào cũng kiêu ngạo...”

Phó Từ bị tác động bởi câu nói của Nam Xuyên, bỗng nhiên bực bội đố kỵ. Nam Xuyên thì nhếch môi cười thâm độc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.