Tổng Tài Thử Hôn

Chương 17: Chương 17




Lúc này hắn rốt cục cũng đem ánh mắt rời khỏi đống hồ sơ , ngẩng đầu thàn nhiên lướt qua mặt nàng , nhưng hiển nhiên không quá để ý đến nàng , bài giây sau mở miệng : “Có chuyện gì ?”

Nhìn hắn xem nàng như người xa lạ , nàng cảm thấy chính mình như sắp phát điên . Rốt cuộc cái kiểu gia đình gì đã nuôi hắn thành loại tính tình kỳ quái này ? Trở mặt như trở bàn tay , có chuyện không nói , chỉ biết dùng loại thái độ lãnh đạm kia khai tử người khác .

“Ăn, cơm .”

“Cứ để đấy đã , làm xong công việc ta sẽ ăn .” Hắn lạnh lùng cự tuyệt , tầm mắt lại dời về phía chồng văn kiện .

Hắn làm sao biết đột nhiên có bàn tay kia đè lên chồng văn kiện , Hướng Quân Ngạn bị buộc phải ngẩng đầu lên , phát hiện một khuôn mặt xinh đẹp đang nhìn xuống hắn chằm chằm .

Nàng không nên xuất hiện , hắn hôm nay vẫn cảm thấy trong lòng thấp thỏm , căn bản là không có tâm trí làm việc , nhưng nếu không làm việc hắn sẽ không thể có cách nào dời đi sự chú ý của mình , hắn sẽ không chịu nổi mà nhớ nàng , nhưng hắn cũng sợ , sợ nàng đột nhiên xuất hiện , nói cho hắn biết quyết định của nàng .

Nàng sẽ đi sao ? Sẽ nhìn hắn nói lời tạm biệt sao ? Hay là nghĩ trước khi đi lại muốn mắng hắn thêm một trận nữa ? Nếu đem nàng đuổi ra khỏi văn phòng của hắn , có thể ngăn không cho nàng nói những điều ấy hắn sẽ lập tức làm như thế ... (hana : Khổ thân ca qua...)

“Hướng Quân Ngạn!” Nàng gọi thẳng tên họ của hắn . Trợ lý Lint nói đúng thật , người này thật không có chút gì thú vị .

Nhìn nàng nhân tức giận mà phồng lên hai má , hắn trong đầu nghĩ thật không giống biểu hiện thờ ơ bên ngoài của hăn – hắn nghĩ muốn xoa xoa khuôn mặt nàng , nói cho nàng biết , âm thanh của nàng nói ra quá lớn , sau đó chờ đợi nàng dùng âm thanh còn lớn hơn nữa phản bác hắn (hana : ca có sở thích bị ngược à ..)

Bộ dạng tức giận của nàng thật đáng yêu . sau khi quen biết nàng , hắn phát hiệ nàng toàn thân cao thấp đều cho hắn một cảm xúc khó tả , từ bề ngoài cho đến giọng nói to đùng của nàng , nếu tách ra thì thật không phù hợp với nhau , nhưng gộp lại thì lại cho hắn cảm giác thật mê người , làm cho hắn cảm thấy thoải mái , vui vẻ .

Có lẽ...... Khả năng...... Hắn đại khái là...... Ân...... Có điểm mê muội vì nàng.

“Ân.” Hắn cảm thấy toàn thân cứng ngắc , tựa như đang chờ đợi một đại hình nào dành cho tội phạm nguy hiển , hắn đối với phán quyết của nàng có điểm khẩn trương , có chút sợ hãi ...

“Ngươi cũng không thể bình thường một chút hay sao ? Như trước kia vậy ?” Nàng chịu không nổi nhìn hắn hét lên : “Được rồi , dù sao hiểu lầm cũng đã được giải quyết , vừa rồi Lâm tiên sinh cũng nói rõ với ta , ta là hôm qua có hơi quá đáng khi mắng ngươi , nhưng tình huống lúc ấy thật cũng khó trách khi ta hiểu lầm nha , dù sao mắng cũng đã mắng rồi , ta hiện tại chỉ muốn giải thích chút thôi .”

Quý Thư Ny hoàn toàn không thể chịu được cảm giác xấu hổ khi ở chung , kỹ thật nàng đã định rời đi , chỉ cần hai người không gặp mặt nhau , sẽ không có vấn đề gì nữa . Nhưng rời đi rồi ....những điều tối qua nàng suy nghĩ về chuyện chuyển đi vẫn không thể thực hiện .

“Ngươi không giải thích với ta .”

“Còn không a ? Ngươi sáng sớm bộ dạng kỳ quặc , ta đều đã nấu bữa sáng , đưa cơm trưa , thật có thiện ý muốn cùng ngươi giảng hoà , ngươi làm gì còn giận như thế ?” Nàng nghĩ nếu không thể giải thích rõ ràng hắn nhất định không hết giận .

Hướng Quân Ngạn đột nhiên cảm thấy lời của nàng giống như lời nói của “Người ngoài trái đất” , thật khó hiểu , chỉ thấy tim hắn đập nhanh và loạn nhịp . một lát sau mới mở miệng nói : “Ta không có giận ngươi .”

“Vậy ngươi làm gì mà đối với ta xa cách như thế ?”

“Ta là ... “ Nghị đến cấp dưới của hắn cũng không trả lời được câu này ,hắn giờ thật nghĩ lập trường đang đổi chỗ . (hana : ta đang không hiểu sao lại là lập trường nhưng không nghĩ ra nên để thế luôn *cười*)

Người lừa hắn không phải nàng , đối mặt với nàng hắn hoàn toàn không có lý do chính đáng nào để buồn bực , hắn chính là không biết nên đối mặt thế nào với quyết định của nàng . Hắn lo lắng nàng quyết định rời đi , hắn càng không biết nên dùng lý do gì giữ nàng lại , nhưng hiện tại , nàng lại nói cho hắn , nàng muốn giảng hoà ???

Một áp lực đè lên ngực Hướng Quân Ngạn , hắn không xác định đựoc ý tứ trong lời nói của nàng , cũng nhắc nhở mình không nên qúa cao húng .

“Ta không có xa cách.” Hắn khó khăn mở miệng nói.

“Vậy ngươi vì cái gì không thèm để ý đến ta?”

“Ta hiện tại rất để ý ngươi .” Đối với lời đối đáp ngây thơ lạ thường của nàng vẻ mặt của hắn thật khó coi .

“Vậy ngươi có muốn ăn cơm hay không?” Nàng đem hộp cơm để hẳn lên trên đống hồ sơ .

“Ta chờ một lát sẽ ăn.” Hắn nhìn qua đám hồ sơ mới làm được một nửa của mình .

“Vậy ngươi có muốn giữ ta lại hay không ?” Nàng hơi nhướn người , áp bách hỏi hắn .

“Ta ...” Hướng Quân Ngạn ngẩng đầu trừng trừng nhìn nàng , nói không nên lời .

“Ngươi muốn ta rời đi sao?” Quý Thư Ny vẫn không rời mắt khỏi hắn .

Hắn cổ họng như mắc phải gì đó : “Vấn đề này không phải ta có thể ...” Đối với vấn đề mà “tiểu ma tước” đưa ra , chỉ số thông minh của hắn giống như đã rơi xuống còn một chữ số , phản ứng chậm chạp : “Quyền quyết định là ở ngươi , không phải ta .” Đó là tự do cá nhân của nàng .

“Ta thuê phòng ở nhà ngươi .” Hai tay nàng đè nặng lên vai hắn , không cho hắn trốn thoát , lại càng không cho phép hắn quăng vấn đề lại cho nàng . (hana : Ny tỷ cá tính quá...)

Ông trời...... Hắn thật muốn ngửa mặt lên trời thở dài .

“Quý Thư Ny, ta không không cho ngươi thê nhà , ngươi có thể ở lại cũng có thể chuyển đi , quyền quyết định là của ngươi !” giọng hắn không biết sao lại có một tia căm tức (hana : sao căm tức...em không hỉu)

Tình hình mới hoà bình đã vội điên đảo , Quý Thư Ny phát hiện Hướng Quân Ngạn chỉ cần là những chuyện liên quan đến tình cảm xử lý đều vô cùng ngu ngốc , hoàn toàn không giống hắn lúc bình thường cùng nàng tranh luận , nói đùa , tài hùng biện của hắn biến đi đâu rồi .

Hắn thật là cái đồ ngu ngốc! Hoàn toàn ngu ngốc chuyện tình cảm !

“Hướng Quân Ngạn, ngươi là đồ ngu ngốc!”

Hướng Quân Ngạn trên mặt lộ biểu hiện không hiểu đang có chuyện gì xảy ra , không thốt nên lời .

Quay đầu không hề để ý đến hắn , nàng tự động mở hộp cơm đưa đến trước mặt hắn , nghiêm khắc ra lệnh : “ĂN !” (hana :Ny tỷ thật cá tính...)

Nàng xem hắn là trẻ con sao : “Quý Thư ...”

Hắn tính kêu tên của nàng , làm cho nàng không thể kiêu ngạo , nhưng chữ cuối cùng còn chưa nói ra , giọng của hắn đã bị chặn đứng ...

Chỉ thấy hai tay nàng tún chặt mặt hắn , đem mặt mình kề sát lại gần mặt hắn , đe doạ : “Ngươi không ăn , ta sẽ đem cái hôn hôm qua đòi lại đây .” Nàng lấy tinh thần “võ sĩ” tuyên chiến cùng hắn .

“......” Hướng Quân Ngạn á khẩu tiếp tục không nói nên lời.

Hắn ngây ngốc nhìn nàng , khuôn mặt xinh xắn kia bây giờ tràn ngập sự cứng rắn , cường hãn , nàng trừng mắt nhìn thẳng vào mắt hắn , giống như muốn thiêu đốt mặt hắn vậy , hai người nhìn trừng nhau vài giây ... Hắn phát hiện hai má nàng đã không che dấu được một chút đỏ hồng .

Hắn đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc như có cái gì chặn lại , nhất thời tim đập nhanh hơn , ngực phập phồng , toàn thân nháy mắt cảm thấy nhẹ tênh , tâm tình cũng như mọc cánh .

“Ta còn không đói bụng.” Thật vất vả, hắn nghe thấy giọng nói khàn khàn của mình .

Khi hắn nhìn nàng nghe thấy hắn nói ra những chữ này , hai gò má càng ngày càng hồng , thẳng đến rốt cuộc che dấu không được ngượng ngùng kích động...... Hắn cảm giác hình như mình đã sống lại .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.