Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 93: Chương 93: Kết quả ngoài dự đoán




Lâm Hi Hi im lặng lắng nghe, sắc mặt mỗi lúc càng thêm tái nhợt.

“Bọn họ muốn gặp tôi sao?“ Nàng hỏi một câu.

Khuôn mặt cảnh sát hiện lên chút xấu hổ, chỉ cười trừ, từ chối cho ý kiến.

Nàng cũng khẩn trương nhìn họ, nhẹ giọng nói “Bọn họ rất muốn biết chân tướng có phải không?

“Lâm tiểu thư”

“Tôi nói rồi, tôi không làm sai chuyện gì hết, nếu cần, tự tôi sẽ tố cáo bọn họ, kể cả sự thật về vụ tai nạn của Viện Y”. Khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà trở nên căng thẳng.

Ánh mắt xuất hiện tia mềm mại, nhưng vẫn kiên định không thay đổi, thấy cảnh sát thay đổi sắc mặt, nàng nhẹ giọng nói “Các anh cũng muốn biết sự thật, không phải sao?“

Cảnh sát thấy vậy bèn nói “Lâm tiểu thư, theo ý cô thì đây đúng là một vụ mưu sát sao?”

Lâm Hi Hi tự mình trấn an, xoa dịu tiếng tim đập cuồng loạn trong lồng ngực, nhìn thoáng vào bên trong “Sau khi lễ tang kết thúc, tôi sẽ chủ động tìm các anh, cũng rất mong các anh sẽ đến.”

“Xin các anh hãy tin tưởng tôi, từ đầu tới giờ tôi vẫn không nói gì cả, vả lại các anh cũng đã tốn thời gian điều tra, tin chắc các anh cũng có điểm nghi ngờ tôi, đúng thế không?”

Cảnh sát nhìn ánh mắt kiên định của nàng, trong lòng không khỏi nổi lên tia kinh ngạc, cũng không thể phủ nhận cô gái này nói rất đúng, sự thật bọn họ đã tìm thấy rất nhiều điểm khả nghi đều nghiêng về phía bất lợi cho nàng.

Vụ án này rất quan trọng, không chỉ liên quan đến người đã khuất mà còn liên lụy cả những người xung quanh, đặc biệt là người làm chứng Lâm Hi Hi, cảnh sát nhìn nàng, ánh mắt cũng có chút phức tạp.

“Chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt, Lâm tiểu thư.”

Nàng chỉ lẳng lặng lắc đầu “Không cần đâu.”

“Tôi không biết bên trong ẩn chứa sự tình gì nhưng thật sự hung thủ quá tàn bạo. Bây giờ trước mắt tôi chỉ là nỗi thống khổ của cha mẹ cô ấy, họ đã già yếu như vậy rồi mà Viện Y lại là con gái duy nhất của họ, nỗi thống khổ này, sao họ có thể chịu đựng được chứ?”

Nàng nghiêng nhẹ nét mặt, nhẹ nhàng trả lời “Xin đừng lo lắng cho tôi!”

Cảnh sát nhíu chặt mày, tỉ mỉ quan sát nàng, trong chốc lát chìa tay ra “Xin mời!!, bộ dáng thực sự nghiêm túc.”

Lễ tang thật lớn, dòng người xếp hàng vào viếng cứ kéo dài vô tận, thân ảnh mảnh mai, nhỏ bé của nàng hòa lẫn vào hành lang nhỏ dài chầm chậm từng bước cô đơn tiến về phía lễ đường.

Tiếng khóc ai oán, não nề như hàng ngàn, hàng vạn đợt sóng hung hăng va đập mãnh liệt vào lòng nàng.

Từng hình ảnh, từng cảnh tượng, cứ vùn vụt hiện lên trước mắt nàng, đánh dấu sự thật tàn khốc, Viện Y của nàng đã chết. Nàng biết cô ấy được sinh trưởng trong gia đình dòng dõi, cha là giáo sư đại học, mẹ là hiệu trưởng trường trung học có tiếng, ở họ luôn toát lên phong thái đĩnh đạc, gia giáo lễ nghĩa. Vậy mà khi nhìn thân ảnh người cha điên cuồng gào khóc trước linh cữu con gái, nàng cũng không thể tưởng tượng ra nổi, không thể chấp nhận sự thật này.

Thanh âm nghẹn ngào thống khổ bóp nghẹn trái tim mọi người.

Ánh mắt Lâm Hi Hi lộ rõ đau xót, chậm rãi đi qua chỗ họ.

Nàng mang đến bó hoa cúc trắng nở rộ, khuôn mặt hiện lên chút mềm mại, nàng nhớ Viện Y biết bao! Lâm Hi Hi vươn nhẹ bàn tay cắm những bông hoa cúc vào trong bình, lặng lẽ lùi sau tràng kỷ lớn.

Nàng từ đầu đến cuối không dám nhìn vào chiếc quan tài đóng chặt kia, từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng trải qua tình cảnh như vậy.

Viện Y ….

Những mảnh ký ức mãnh liệt cuộn dâng, nàng còn nhớ rất kỹ khoảng thời gian cùng sống với Viện Y, nhớ rõ từng thời khắc, nhớ bộ dáng tươi cười của cô ấy.

Tại thành phố này, hai người con gái xa lạ gặp nhau, hỗ trợ nhau trong cuộc sống, chia sẻ những bí mật cho nhau nghe.

Chỉ là hôm nay, thanh âm kia đã mất rồi, thân thể kia cũng mất, chỉ còn lại một cỗ quan tài lạnh lẽo, thế giới của Viện Y sống bây giờ, nàng không có cách nào đến được, cũng không thể nhìn thấu được.

Những giọt lệ ấm áp mang theo nỗi chua xót chảy dọc xuống hai gò má tái nhợt của nàng, Lâm Hi Hi ôm chặt chính mình, hướng đến người phụ nữ bi thương khóc rống trước mặt, nhỏ nhẹ lên tiếng “Bác gái.”

Người phụ nữ vẫn khóc như trước, hai hàng lệ chảy dài trên gương mặt mỹ lệ của bà, tình cảnh ấy làm cho trái tim người ta đau nhức, sự bi thiết càng ngày càng sâu.

Nàng hít sâu một hơi, nhịn xuống nước mắt đang chực trào, nhẹ giọng nói “Con chào bác ạ, con là Lâm Hi Hi.”

Người phụ nữ ấy rốt cục cũng ngừng lại tiếng khóc, nhưng tầm mắt bị bao phủ bởi nước mắt nên không thể thấy rõ nàng, bà tập trung tìm kiếm dáng hình người con gái trước mặt.

Khuôn mặt tái nhợt, giọng nói khàn khàn, bà hét to lên “Lâm Hi Hi …”

Nàng ngẩng đầu, cổ họng nghẹn lại một chút, trả lời “Vâng ạ, con là Lâm Hi Hi “

Trước kia, khi nàng và Viện Y còn ở cùng nhau, kỳ nghỉ hè năm ấy nàng cùng Viện Y về nhà, ở tận ba ngày, tuy rằng không nhiều nhưng ít nhất cũng để lại cho cha mẹ cô ấy chút ấn tượng gặp mặt ban đầu.

Người phụ nữ nhìn chằm chằm nàng, tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn, tựa hồ như người điên mất hết kiểm soát, đôi mắt trừng lớn.

“Thì ra là cô….” Tiếng kêu thê thảm vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người, bà đứng lên gắt gao kéo y phục của nàng, đôi mắt trừng lớn nhìn nàng, thanh âm mỗi lúc một bi phẫn .

“Là cô…, chính cô…, chính cô… hại Viện Y của tôi bị cường bạo, là cô bức con gái tôi phải chết, cô cái gì mà vì muốn kiện cáo hại chết Viện Y của tôi… cô trả lại cho tôi, trả con gái lại cho tôi…, trả lại Viện Y nguyên vẹn cho tôi …”

Từng lời nói như tiếng dao nhọn sắc bén vang lên, cả người Lâm Hi Hi lạnh run, hấp một ngụm lãnh khí, tay áo nàng bị xé rách.

Lễ đường nổi lên một trận xôn xao.

Những người có mặt ở đây, phần lớn là người nhà, họ hàng thân thuộc của Viện Y, vốn đã rất đau xót trước cái chết của cô ấy, nay lại bị những lời nói của mẹ cô ảnh hưởng, nhất thời căm tức nhìn Lâm Hi Hi.

Từng giọng nói ồn ào cất lên, bao vây lấy người nàng, không cho nàng một lối thoát “Rốt cục chuyện gì đã xảy ra?”

Mẹ Viện Y nhất thời không khống chế được, chỉ biết gắt gao cầm chặt y phục của Lâm Hi Hi, cũng không cần biết những dấu tay của mình xuất hiện dày đặc trên cổ tay trắng nõn của nàng.

Mặc kệ những vệt máu loang lổ, chỉ luôn miệng kêu “Trả con gái lại cho tôi, cô trả lại cho tôi…”, tiếng thét kích động những người ở xung quanh đứng lên.

“Bác gái, trước tiên xin hãy buông tay, sự việc của Viện Y, con là người rõ nhất, con sẽ giải thích cho bác hiểu, được không ạ?”, giọng nói của nàng vì mang chút khẩn trương, sợ hãi mà có chút lắp bắp.

“Bốp.” Một cái tát mạnh mẽ vang lên, âm thanh bén nhọn, dấu vết năm ngón tay dài hằn đỏ trên má trái của nàng.

Tuy rằng nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, định bụng sẽ giải thích hết với họ, cho dù có không thừa nhận nhưng nàng chính là người đẩy Viện Y vào con đường chết, không còn gì để chối cãi, thế nhưng khi bị tát, thật sự lòng nàng cũng đau lắm, nỗi đau thể xác sao có thể lớn bằng nỗi đau tinh thần đang giày vò nàng?

“Chính là cô ta, cô ta bị thua án nên bày ra tai nạn xe cộ, tất cả đều là do chính cô ta.” một người đàn ông phẫn nộ lên tiếng.

“Cô còn muốn kháng án có phải không? Viện Y chết rồi cô vẫn không buông tha phải không? Cô hại nó chết thê thảm như vậy, giờ cô còn muốn gì nữa?“ Mẹ Viện Y gắt gao nắm tóc nàng, bi phẫn gào thét.

Bên tai Lâm Hi Hi, hàng loạt âm thanh đồng thời vang lên. Tiếng nói của nàng hoàn toàn bị bao phủ ở bên trong.

Không biết ai là người bắt đầu trước, những người phụ nữ như dã thú bao vây lấy nàng, chỉ chực xâu xé, cắn nuốt thân hình yếu ớt của nàng, họ đánh đập, hành hạ nàng không thương tiếc.

Từng vết cào đỏ xước, từng vết đánh thâm tím trên người, cũng có những người đàn ông phẫn nộ dùng quyền đánh nàng, da đầu như bị ai kéo ra, nhức nhối không thôi, nhưng nàng vẫn như cũ, nhẫn nhịn chịu đựng, không phản kháng, không chống trả.

Thật sự đau quá, đau quá!!! Không chịu nổi trận đòn, nàng vô thức kêu lên, đau đớn cuộn mình trên mặt đất

“Dừng tay.” một tiếng quát uy quyền, lãnh khốc, dù chỉ là vang vọng nhỏ trong lễ đường nhưng cũng đủ để làm cho những kẻ đang đánh nàng phải dừng tay lại.

Toàn thân như bị xé rách đau đớn, tiếng la hét ồn ào vẫn vang vọng bên tai, Lâm Hi Hi ngoại trừ đau nhức, còn lại tất cả đều không có cảm giác, nhưng là âm thanh huyên náo dần dần mờ nhạt, ngay cả tiếng rít gào la hét của mẹ Viện Y bị giọng nói ấy làm cho hoảng sợ cũng im bặt.

Thân thể nàng ngã xuống mặt đất lạnh lẽo, chỉ một chút chuyển động nhỏ thôi cũng làm nàng đau đớn, tưởng chừng như xương cốt không còn là của nàng nữa.

“Phiền mọi người tránh đường cho tôi được chứ?” Tần Tịch Dương cúi người xuống, ánh mắt lạnh như băng quét về phía mẹ Viện Y, lúc trước còn bi phẫn ai oán, rít gào khóc than số phận ngắn ngủi của con gái, nay thấy trước mắt người đàn ông lãnh khốc vô tình này, trong lòng không khỏi rét run, sợ hãi, tiếng khóc cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi mất hẳn.

Trên mặt đất, hình hài yếu ớt của người con gái thật đáng thương, mái tóc dài đen mượt xổ tung, yếu đuối giống như con thú nhỏ bị thương.

Trong mắt Tần Dịch Dương nổi lên một tia đau nhức, xót xa cởi áo khoác, cẩn thận bao bọc lấy nàng, ôm vào lòng hình dáng thướt tha của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.