Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 32: Chương 32: Trác Cháu




Hàn Lập Y ngồi dậy, mấy tháng nay cũng đã quen dần, trái tim vẫn đau không nguôi ngoai chỉ là nước mắt không tuôn rơi nhiều như lúc đầu nữa. Cô không thích khóc cũng không muốn buồn, vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến bảo bảo…

Hôm nay lại đi dạo trên phố, bước chân của cô rất chậm vì mang thai vào giai đoạn cuối nên bụng đã to rất to, bên cạnh còn có hầu gái dìu nữa.

Cô thường ghé những chỗ cô và Trác Thành Quân trước đây ghé qua, nhìn thật lâu…như lại được thấy Trác Thành Quân ngây ngốc nhìn nghệ nhân khắc chữ gỗ lên mà khẽ há cả miệng ra kinh ngạc, hay hắn chỉ tay khắp nơi hỏi cô đó là cái gì, kia là cái gì, phải chơi làm sao, và cả việc hắn ngồi bệch xuống cái ghế nhỏ của người bán đồ ăn vặt bên vỉa hè, ăn thật nhiều thật nhiều thịt xâu mà không chớp mắt.

Thật ra hắn là một tên tổng tài rất ngốc, kém kỹ năng sống như vậy, chỉ thích treo vẻo mặt lạnh nhạt lại tự cao với cô, luôn bảo không thèm nhưng thật ra thứ hắn tỏ ra không cần nhất, mới là thứ hắn để ý nhất.

Lúc trước mới kết hôn, hắn luôn bảo cô và bảo bảo không xứng, luôn tỏ ra bất cần, không quan tâm, thậm chí như một kẻ hỗn đản, vô nhân tính…nhưng ai biết, nội tâm hắn vẫn luôn đấu tranh, trong tận cùng tâm hồn vẫn luôn khao khát gia đình nhỏ này của hắn….

Hàn Lập Y nhìn những xâu thịt bắt mắt trên vĩ nướng, cô mỉm cười, nói khẽ: “Mình trở về thôi…”

Buổi chiều hôm đó, phải chăng là buổi hẹn hò đầu tiên của của hai người…

Nhưng cô còn muốn đi xem phim, còn muốn đi chơi công viên nữa…cô muốn Trác Thành Quân bù cho cô, muốn hắn bù cho cô lắm…

Ngày Hàn Lập Y sinh.

“Trác thiếu phu nhân…cố lên…cô cứ dùng sức, cứ xem như dùng hết sức đánh người cô ghét nhất!”

Ngoài phòng sinh, ba mẹ Trác lượn qua lượn lại lo lắng không ngừng.

“A…Trác Thành Quân….đau quá…em ghét anh! Em ghét anh!”

Trên hành lang có vài y tá tới lui, một chiếc xe lăn được đẩy một bệnh nhân đi ngang phòng sinh đúng lúc nghe được tiếng thét gần như rống lên chửi này, bất giác môi người này cũng cong lên một nụ cười tuyệt đẹp, lắc lắc đầu ngán ngẩm nhìn ba mẹ Trác đang lo lắng đến quéo hết cả tâm tư, nhưng rất nhanh chiếc xe đã được y tá đẩy đi xa dần, rồi khuất bóng ở ngoặc hành lang kế tiếp.

Vài người bệnh nhân khác cũng lác đác qua lại ở ngoặc hành lang…

“Oa oa oa…”

“Trời ơi! Ra rồi! Trác cháu ra rồi!” Ba Trác nhảy dựng lên mừng rỡ.

Mẹ Trác vuốt ngực cảm tạ trời phật.

“Xoạch” cửa phòng bệnh mở ra, y tá cùng bác sĩ mỉm cười rạng rỡ: “Chủ tịch Trác, chúc mừng ngài có người thừa kế, là một bé trai kháu khỉnh.”

“Thật sao? Vậy con dâu tôi thế nào?”

“Trác thiếu phu nhân sẽ được đưa qua phòng hồi sức, cô ấy vẫn khỏe, chủ tịch và phu nhân không cần quá lo lắng.”

“Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ…” Ba mẹ Trác rối rích cảm ơn, ngoác cả miệng ra cười không khép lại được.

____________

“Thành Quân…em sinh bảo bảo, đau lắm…nhưng em vẫn sinh bảo bảo khỏe mạnh được rồi…”

“Lập Y giỏi quá…”

“Trác Thành Quân, em rất ngoan…khi sinh bảo bảo, em rất nhớ anh, nhưng chỉ niệm thầm tên anh làm dũng khí…”

“Em ghét anh không? Vì anh khiến em phải sinh em bé, rất đau…”

“Không, Trác Thành Quân, em không có ghét anh…cũng không bao giờ nói ghét anh đâu. Em hứa!”

“Có thật không?”

“Thật, em không có nói.”

“Lập Y, anh yêu em…cũng yêu bảo bảo, không có anh bên cậnh, hai mẹ con phải sống thật tốt…anh phải đi rồi…”

“Trác Thành Quân, Thành Quân…”

Hàn Lập Y mơ màng tỉnh giấc, đã là sáu giờ sáng, bảo bảo ngủ trong nôi vẫn còn phì phì. Cô mỉm cười, hơi chòm người sang sửa sửa lại chăn cho nhóc.

Được một tuần rồi, da vẻ cũng trắng ra hẳn, mủm mỉm đáng yêu vậy.

“Tiểu Tư Huân…sau này này ma ma gọi con là Tiểu Quân Quân nha…”

Trác Thành Quân, anh thật giỏi tính. Tư Huân đọc gần giống với Tư Quân, nghĩa là nhớ anh Quân – Trác Thành Quân.

“Trác Thành Quân, anh cũng đọc tiểu thuyết ngôn tình sao?”

(Khúc này đọc Bảy ngày ân ái, con gái của Hoắc Thiên Kình tên Hoắc Tư Khuynh, nghĩa là nhớ anh Kình. Vì lý do Niếp là fan chú Hoắc nên :))

Hàn Lập Y tự bị suy nghĩ này của mình làm cho bật cười, lúc này Tiểu Quân Quân cũng giãy giãy hai chân, mắt to tròn đánh mi mấy cái liền thức giấc.

“Oa oa oa…”

“Tiểu Quân Quân ngoan, ma ma ở đây…”

Ba mẹ Trác dán tai ngoài cửa, “Trời ơi tỉnh rồi.”

“Hả, Thành Quân Nhỏ tỉnh thật rồi. Hôm nay tôi trước, hôm qua bà ôm nhiều hơn rồi.”

“Không, tôi trước. Trác cháu lúc trước là do tôi hiến kế cứu về, nên tôi có quyền lợi nhiều hơn.”

“Nhưng rõ ràng là tôi gọi cho tên viện trưởng Viên nhờ giúp đỡ mà?”

“Ai bảo ông ta là bạn của ông, ông làm thì bảo tôi làm chắc?”

“Bà lật lộng, tôi không chịu, tôi không chịu, Thành Quân Nhỏ hôm nay tôi phải bồng trước!” Ba Trác chỉ tay lên trời, giậm chân bình bịch.

“Lập Y à, mẹ vào con nhé?”

So với việc dư hơi là chanh chấp, mẹ Trác đã tiến công đánh thẳng vào đồn, giành thắng lợi vẻ vang cho việc “đánh nhanh thắng nhanh”.

Tuy nói rằng “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” nhưng ba Trác mãi mãi là người đến sau.

Viu viu…gió thổi ngang vẻ mặt hoang sơ của ba Trác.

Hàn Lập Y nhìn cảnh tượng vui vẻ như đối môi anh đào cũng cong lên…ánh mắt xa xăm nhìn về phía bình minh chảy vàng trong vô tận.

Trác Thành Quân, em nhớ anh thật rồi…xin anh…đừng rời bỏ thế giới của em.

Không có anh, em làm sao sống tốt thế giới của mình được… vì từ lâu em đã đặt cả thế giới đó lên người của anh rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.