Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ Mù

Chương 159: Chương 159: Chương 158




An Bích Hà sắc mặt cứng đờ, cô… cô làm sao biết rằng cô ta cầm bút thu âm.

Bên dưới bàn, cô ta buông tay ra, trong lòng bàn tay quả thật là có cầm một cái bút thu âm nhỏ nhỏ.

Ánh mắt Lạc Hiểu Nhã thoáng qua vẻ châm chọc.

An Bích Hà đơn độc nói chuyện với cô, lại còn ở trước mặt cô giả bộ điềm đạm đáng yêu. Con người này không đơn giản chút nào.

Nếu như dựa theo tính cách của cô ta, nhất định sẽ hung hăng cảnh cáo cô, uy hiếp cô, làm nhục cô.

Nhưng cô ta không làm vậy, ngược lại khắp nơi đều đầy ngụy trang.

Xung quanh lại không có người nào, vậy thì duy nhất có khả năng đó chính là cô ta đang ghi âm.

Muốn ép mình nói một ít lời hãm hại mình mà cô ta muốn.

Thật là đáng tiếc.

Lạc Hiểu Nhã tâm tình buông lỏng, lúc cô vừa bước vào thì cô đã làm tinh thần mình tập trung cao độ, dĩ nhiên sẽ không có chuyện bị mắc lừa.

Nhìn An Bích Hà sắc mặt khó coi, Lạc Hiểu Nhã trong mắt thoáng qua một tia hận ý.

“Lâm Kỳ mất tích, không thể tiếp tay cho giặc. Con chốt thí này của cô đã biến mất, một mối thù đầu tiên tôi đã báo, tiếp theo là giờ đến phiên cô. Bố tôi không có ai chăm sóc, mẹ tôi vô tội mà chết thảm, những thứ thù này toàn bộ tôi đều ghi tạc trong lòng. Tôi biết một chút gì đó liền tìm cô đòi lại. An Bích Hà, cô chờ đó cho tôi.”

Cô nói xong cũng trực tiếp rời đi, sắc mặt An Bích Hà đã hoàn toàn đen.

Lạc Hiểu Nhã này, thật quá đáng hận.

An Bích Hà thẹn quá thành giận, càng tức giận, não cô ta ngược lại càng tỉnh táo, rất nhanh thì có một chủ ý, nhìn phương hướng Lạc Hiểu Nhã rời đi, trong miệng tràn ra một tia cười nhạt.

Thứ bảy cùng ngày, Lạc Hiểu Nhã và Hoắc Tùng Quân có hẹn trước, thời gian buổi tối, để cho anh sắp xong công việc.

Hoắc Tùng Quan tâm tình kích động, hiệu suất làm việc so với ban đầu cao gấp đôi.

Triệu Khôi Vĩ bận rộn vô cùng, nhìn ông chủ nhà mình giống như là được bơm máu gà vậy vô cùng hăng hái, trong lòng anh ấy kêu khổ cả ngày.

Nhưng vừa không dám trễ nải công việc, chỉ có thể liều cái mạng già.

Sắp đến giờ tan việc, Hoắc Tùng Quân xử lý tốt công việc, dặn dò Triệu Khôi Vĩ một tiếng, đúng giờ liền tan ca.

Triệu Khôi Vĩ trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác Lạc Hiểu Nhã giống như là củ cà rốt treo lơ lửng ở trước mắt vậy, nếu như vẫn luôn giống như hôm nay như vậy, sợ rằng tài sản của Hoắc thị tài sản đã sớm cạn kiệt.

Hoắc Tùng Quân khởi động xe, muốn đi đón Lạc Hiểu Nhã cùng nhau tan việc, đột nhiên nhận được một tin nhắn, là An Bích Hà nhắn tới.

“Tùng Quân, em muốn nói chuyện với anh một chút về hôn ước của chúng ta, còn có chuyện về mẹ của Lạc Hiểu Nhã. Nếu như anh muốn biết, liền đến câu lạc bộ tư nhân Úy Lam, em ở bên trong ghế lô chờ anh”

Ánh mắt của Hoắc Tùng Quân nhìn chằm chằm vào tin nhắn này, khóe miệng mím thành một đường thẳng tắp, sắc mặt mang theo chút ngưng trọng.

An Bích Hà hẹn anh đến một câu lạc bộ tư nhân, cô nam quả nữ, tuyệt đối không có chuyện gì tốt, có lẽ trong đó còn có âm mưu.

Những tin nhắn này không ngừng lăn qua lộn lại trong lòng anh một vòng, nhìn thấy bốn chữ “Mẹ Lạc Hiểu Nhã” này, vẻ mặt thoáng chút do dự.

Hiểu Nhã đối với với chuyện này luôn canh cánh trong lòng, nhưng vẫn không tra được tin tức hữu dụng nào, duy nhất một người có thể trông cậy vào được lại biến mất không thấy.

Bây giờ An Bích Hà chủ động nhắc tới chuyện này, cô ta định nói gì đây?

Hoắc Tùng Quân hai mắt tối sầm, anh không nghĩ tới An Bích Hà sẽ thừa nhận hành vi phạm tội của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.