Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ Mù

Chương 175: Chương 175: Chương 174




Lạc Hiểu Nhã không hề từ chối, trạng thái của cô quả thật không tốt lắm, cho dù ở lại phòng làm việc cũng không thể làm việc được, còn không bằng về nhà uống thuốc ngủ một giấc.

Sở Minh Nguyệt không ở nhà.

Lạc Hiểu Nhã tìm được uống cảm, uống xong thì trực tiếp nhào lên giường, đắp chăn bắt đầu ngủ.

Cô thật sự rất mệt, dưới sự tác dụng của thuốc cảm, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Màn hình điện thoại đặt bên ngoài sáng lên, là điện thoại của Hoắc Tùng Quân.

Nhưng Lạc Hiểu Nhã đang ngủ rất say, không hề nghe máy.

Hoắc Tùng Quân nghe tiếng điện thoại nhắc nhở, sắc mặt tối sầm lại, trên gương mặt đẹp trai tràn đầy u ám.

Bây giờ Lạc Hiểu Nhã vậy mà đến điện thoại của anh cũng không muốn nghe nữa, chuyện này nghiêm trọng rồi.

Đúng lúc Triệu Khôi Vĩ tiến vào, đang chuẩn bị đưa văn kiện cho Hoắc Tùng Quân, đột nhiên nhìn thấy anh ngẩng đầu nhìn mình, ngón tay run lên, suýt nữa đánh rơi tập văn kiện xuống đất.

“Tổng giám đốc Hoắc, sao… sao vậy?” . Truyện chính ở ~ Т г u m T r u у e n .оr g ~

Trong đầu Triệu Khôi Vĩ nhanh chóng nghĩ về những công việc mà mình đã làm những ngày qua, nhớ lại rốt cuộc có vấn đề gì không.

Hoắc Tùng Quân đột nhiên lên tiếng: “Triệu Khôi Vĩ, cậu giúp tôi lấy số của Trần Thanh Minh, tôi có chuyện muốn tìm anh ta”

Trần Thanh Minh?

Trong đầu Triệu Khôi Vĩ đột nhiên khựng lại, đột nhiên nhớ đến, đây chính là ông chủ ở công ty bây giờ của Cô Lạc.

Trong lòng biết rõ, vội vàng nói với Hoắc Tùng Quân: “Tổng giám đốc Hoắc, xin đợi một chút.”

Trong lòng Triệu Khôi Vĩ thở phào một hơi, không làm gì sai là được rồi, hại anh ta lo lắng lâu như vậy, nếu như bị Hoắc Tùng Quân mắng máu chó đầy đầu vậy thì rất mất mặt.

Một lúc sau, Triệu Khôi Vĩ đưa số của Trần Thanh Minh cho Hoắc Tùng Quân.

Hoắc Tùng Quân trực tiếp quay số.

Trần Thanh Minh đang làm việc, đột nhiên nhìn thấy có số máy lạ gọi đến, tiện tay nghe điện thoại: “Alo”

“Tôi là Hoắc Tùng Quân”

Ngay khi giọng nói trầm thấp của Hoắc Tùng Quân vang lên, Trần Thanh Minh vô cùng kinh ngạc, suýt chút nữa ngã từ trên ghế xuống đấy.

“Hoắc… Tổng giám đốc Hoắc”

“Là tôi”

Trần Thanh Minh vội vàng lau mồ hôi, trên gương mặt đẹp trai tràn đầy căng thẳng, sao Hoắc Tùng Quân lại có số điện thoại của anh ta chứ, còn gọi điện thoại cho anh nữa chứ?

“Tổng giám đốc Hoắc, anh có chuyện gì sao?”

Hoắc Tùng Quân mím môi, ngừng lại một chút, mới nói: “Lạc Hiểu Nhã đang làm việc sao? Anh bảo cô ấy nghe điện thoại một chút.”

Giọng nói của anh lạnh lùng, khi nói rất khó ràng là đang khó chịu.

Hoắc Tùng Quân nói như vậy, Trần Thanh Minh mới nhớ đến quan hệ của anh và Lạc Hiểu Nhã.

Anh ta chỉ ngẩn ra một chút, nói thật: “Lạc Hiểu Nhã không đi làm, hình như cô ấy bị ốm rồi, nên tôi cho cô ấy về nhà nghỉ ngơi rồi”.

“Ốm sao?” Hoắc Tùng Quân đột nhiên bật dậy từ trên ghế, giọng nói kinh ngạc.

Trần Thanh Minh vội vàng nói: “Chắc là do không nghỉ ngơi tốt, nên bị cảm. Tôi thấy mặt cô ấy rất đỏ, hình như còn có chút nóng. Tổng giám đốc Hoắc, anh có thể gọi điện thoại cho cô ấy, có cần tôi cho anh số điện thoại của cô ấy không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.