Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ Mù

Chương 183: Chương 183: Chương 182




Trong lòng anh ta cầu mong tiểu tiên nữ đừng xảy ra chuyện, nếu như Hoắc Tùng Quân tức giận, anh ta không hề chịu nổi đâu.

Sau khi quản lý quán bar nhận được lệnh, lập tức cử người đi tìm Lạc Hiểu Nhã, thậm chí còn mượn cớ tặng rượu, mà vào từng phòng bao để tìm Lạc Hiểu Nhã.

Loại chỗ như này, đều là che chấp các loại xấu xa, khi tặng rượu, cũng phát hiện rất nhiều phòng bao khó coi.

Trong lòng Châu Hữu Thiên càng áp lực hơn, cảm thấy khí tức của Hoắc Tùng Quân càng ngày càng thấp, đến mặt anh cũng không dám nhìn.

Tìm gần mười mấy phút, nhiều người như vậy, đều không tìm thấy Lạc Hiểu Nhã.

Hoắc Tùng Quân cũng bắt đầu cáu kỉnh, càng thêm lo lắng, anh nới lỏng cà vạt, trên trán lẩm tấm mồ hôi, ánh mắt âm u, nhìn vô cùng khó tiếp cận.

“Anh Hoắc, anh Hoắc, sẽ không sao đâu, tiểu tiên nữ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Mấy phòng bao này chúng ta đều đã tìm hết rồi, không có bóng hình của cô ấy”

Bây giờ Châu Hữu Thiên cũng không dám gọi Tùng Quân nữa, bọn họ lớn lên với nhau, Hoắc Tùng Quân là người ưu tú nhất được nhóm bọn họ công nhận, bao nhiều năm nay anh ta đã nhìn thấy đủ loại dáng vẻ của Hoắc Tùng Quân.

Nhưng vẫn bị dáng vẻ bây giờ của anh dọa sợ.

Mắt Hoắc Tùng Quân đỏ bừng nhìn Châu Hữu Thiên, bây giờ anh quả thật rất lo lắng cho Lạc Hiểu Nhã, cũng biết mình không thể tức giận Châu Hữu Thiên.

Dù sao nếu như không có Châu Hữu Thiên, có lẽ bây giờ Lạc Hiểu Nhã đã sớm bị tên Tổng giám đốc Lưu kia vấy bẩn rồi.

Anh hít sâu một hơi, tâm tình dần dần trở lên bình tĩnh, gật đầu với Châu Hữu Thiên: “Đúng, Hiểu Nhã sẽ không xảy ra chuyện gì cả”

Nghe thấy vậy, Châu Hữu Thiên ngẩn ra một chút, vừa cảm động vừa hối hận.

Hoắc Tùng Quân tin tưởng anh ta như vậy, giao tiểu tiên nữ cho anh ta, anh ta vậy mà chỉ quan tâm đánh tên Tổng giám đốc Lưu kia, quên mất Lạc Hiểu Nhã quan trọng nhất.

Là anh ta đã phụ lòng tin tưởng của Hoắc Tùng Quân.

Hoắc Tùng Quân không chú ý đến biểu tình của anh ta, bây giờ anh nhíu mày, nghĩ với tính cách của Lạc Hiểu Nhã, cô sẽ đi đâu.

Châu Hữu Thiên thật sự nói không sai, mấy phòng bao khó coi nhất bọn họ đều đã tìm qua rồi, không hề thấy Lạc Hiểu Nhã.

Những vị trí thường xảy ra chuyện đều có người đi kiểm tra rồi, cô cũng không ở đó.

Bây giờ Lạc Hiểu Nhã rất có khả năng đã an toàn rồi.

Anh nên bình tĩnh lại, nghĩ xem Hiểu Nhã có thể đi đâu.

Lúc này quản lý khách sạn chạy qua, thở dốc nói với Hoắc Tùng Quân: “Cậu Hoắc đã tra được máy giám sát ở cửa rồi, đoạn thời gian này Cô Lạc không hề đi ra ngoài”

Vậy thì nói rõ, Lạc Hiểu Nhã vẫn còn ở trong quán bar.

Hoắc Tùng Quân nhìn chắc bày trí của quán bar, đột nhiên chú ý đến một nơi còn chưa được kiểm tra.

Anh quay đầu hỏi quản lý: “Đó là nơi nào?”

Quản lý nhìn theo hướng tay anh chỉ, nói: “Đó là cầu thang lúc trước dẫn lên tầng hai, khoảng cách của cầu thang đó qua xa, cũng quá nghiêng, cho nên đã lâu rồi không dùng đến.”

Vẻ mặt Hoắc Tùng Quân chuyển động, trực tiếp đi về phía cầu thang đó.

Quản lý ngẩn ra, nhìn Châu Hữu Thiên: “Chắc Cô Lạc sẽ không đi đến đó chứ? Nơi đó đến đèn còn không có nữa, vừa bẩn vừa cũ, tôi thế này không cẩn thận thì sẽ trượt chân…

Châu Hữu Thiên không nói gì nữa, cũng đi theo sau Hoắc Tùng Quân.

Hoắc Tùng Quân đi đến đầu cầu thang, vẻ mặt thả lỏng, tim bị nhấc lên cũng rơi xuống.

Anh nghe thấy tiếng nức nở, là tiếng nức nở của Lạc Hiểu Nhã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.