Tổng Tài Xấu Xa Chỉ Yêu Vợ Mù

Chương 100: Chương 100: Chương 99




Lạc Hiểu Nhã vốn đã quên mất, bị anh ta nhắc lại đột nhiên liền nhớ tới hình ảnh Hoắc Tùng Quân làm ấm chân cho cô, ân cần đưa cô về nhà, ánh mắt sáng rực nhìn cô ở chỗ trạm y tế, thỉnh cầu cô cho anh một cơ hội.

Nét mặt cô hơi mất tự nhiên, sắc mặt cũng hơi đỏ lên. Lâm Anh Minh một mực chú ý đến Lạc Hiểu Nhã, thấy vẻ mặt này của cô thì trong lòng liền kêu lộp bộp, chẳng lẽ thật sự bị Hoắc Tùng Quân làm gì rồi?

Anh ta không nhịn được, cắn răng hung hăng đấm một quyền xuống bàn: “Tên súc sinh này!”.

Âm thanh này khiến Lạc Hiểu Nhã từ trong suy nghĩ tỉnh lại, cô vội vàng giải thích nói: “Bác sĩ Lâm, sự tình không phải giống như anh tưởng tượng đâu, anh ấy, anh ấy không có làm gì tôi hết. Là tôi bị thương ở chân, trên đường không có người nào khác nên anh ấy đưa tôi về nhà… Lần này chỉ có thế thôi”.

Lạc Hiểu Nhã nói, cố ý lướt qua một chút chi tiết trong đó.

Lâm Anh Minh rốt cuộc cũng yên tâm, chú ý tới vết thương ở chân của cô liền vội vàng dìu cô ngồi xuống: “Không xảy ra chuyện gì là tốt rồi”

“Nhưng còn anh, bác sĩ Lâm, anh sao vậy?” Lạc Hiểu Nhã chỉ chỉ quần áo trên người anh ta.

Biểu tình của Lâm Anh Minh trong nháy mắt trở nên vặn vẹo, anh ta cũng không thể nói anh trai mình cấu kết với Hoắc Tùng Quân làm việc xấu, nhốt anh ta lại để dễ dàng chế tạo cơ hội cho Hoắc Tùng Quân, như thế sẽ có vẻ anh ta rất ngu ngốc rất bất tài.

Anh ta tóm lấy quần áo của mình: “Tối hôm qua có chút việc, anh vừa mới biết được Hoắc Tùng Quân đưa em trở về, trong lúc nhất thời sốt ruột quên thay quần áo”

Lâm Anh Minh nói, đột nhiên trong đầu nảy ra một ý tưởng, khóe môi hơi nhếch lên.

Anh ta nhìn về phía Lạc Hiểu Nhã, vẻ mặt có chút bối rối: “Quần áo trên người anh đã quá bẩn, có thể mượn dùng toilet trong nhà em một lát được không, lát nữa anh sẽ kêu người đưa quần áo đến, em nhận giúp anh nhé” . Hãy tìm đọc trang chính ở [ TRUM tгuyen.оrg ]

Vẻ mặt Lạc Hiểu Nhã có chút do dự, cô rất muốn nói nam nữ đơn độc thế này hình như không được phù hợp lắm.

Nhưng mà Lâm Anh Minh lại có ân với cô, lại thêm người ta là vì lo lắng cho cô nên mới gấp gáp chạy tới như vậy, nếu như từ chối thì sẽ thể hiện cô quá máu lạnh quá vô tình.

“Được, được rồi.” Lạc Hiểu Nhã cứng nhắc cười nhẹ gật đầu: “Tôi, tôi lấy cái khăn mới cho anh”.

Lâm Anh Minh không từ chối, anh ta tắm rửa trong nhà của Hiểu Nhã đã là ý định không đơn giản, nếu như nói cho cô biết anh ta muốn dùng khăn tắm của cô thì tâm tư cũng quá rõ ràng, vẫn là cứ tiến lên dần dần thì ổn hơn.

Nhận lấy khăn tắm Lạc Hiểu Nhã đưa cho mình, mặt mũi Lâm Anh Minh tràn đầy áy náy: “Thật có lỗi, làm phiền em rồi, anh chỉ là có bệnh thích sạch sẽ, cho nên thực sự là chịu không được.”

“Không có gì.” Lạc Hiểu Nhã liền vội vàng lắc đầu: “Hình như đại đa số bác sĩ đều có bệnh thích sạch sẽ, anh không cần để ý, người nên nói lời cảm tạ là tôi, anh cũng chỉ là lo lắng cho tôi” Tâm tình Lâm Anh Minh rất tốt, khóe môi ngày càng vểnh cao, khuôn mặt nhã nhặn lại càng thêm ôn hòa.

Anh ta tiến vào toilet, rất nhanh trong phòng tắm liền có tiếng nước ào ào.

Tinh thần Lạc Hiểu Nhã có chút mất tập trung, cũng hơi xấu hổ, nói cho cùng thì ngoại trừ Hoắc Tùng Quân ra, đây là lần đầu tiên có đàn ông tắm rửa ở trong phòng cô, cô thật sự vô cùng không thoải mái.

Đang nghĩ ngợi thì tiếng đập cửa lại vang lên. Lạc Hiểu Nhã chống bàn đứng dậy, nhớ tới Lâm Anh Minh, nghĩ rằng chắc là người đưa quần áo đến cho anh ta.

Cô đi tới cửa, cũng không để ý đến chuyện nhìn qua mắt mèo mà trực tiếp mở cửa ra, đập vào mắt chính là khuôn mặt lạnh lùng đạm mạc của Hoắc Tùng Quân, nhìn thấy cô đi ra, cặp mắt đen trầm lắng kia sáng rực lên.

“Hiểu Nhã…”

Anh vừa muốn nói chuyện, Lạc Hiểu Nhã đột nhiên vô thức muốn đóng cửa.

Một đôi tay lớn bắt lấy cánh cửa, mạnh mẽ chống đỡ rồi mở cửa ra, giọng nói trầm thấp của Hoắc Tùng Quân mang theo một tia đáng thương và khẩn cầu: “Hiểu Nhã, trước tiên em đừng đuổi anh đi, em có thể nghe anh giải thích vài câu không?”

“Anh đừng nói gì hết, tôi không muốn nghe” Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Lạc Hiểu Nhã căng cứng, nét mặt lạnh lùng hừ lạnh một tiếng, dùng sức muốn đóng cửa lại.

Nhưng mà sức lực của Hoắc Tùng Quân lớn hơn nhiều so với cô, cánh cửa chẳng thèm nhúc nhích dù chỉ một chút.

Hoắc Tùng Quân nhìn dáng vẻ cố sức của cô, cúi đầu cười một tiếng, cái tay còn lại sờ sờ tóc của cô: “Hiểu Nhã, vô dụng thôi, em vẫn nên tiết kiệm sức lực một chút, nghe anh nói hết đã”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.