Tống Thì Hành

Chương 62: Chương 62: Có thù tất báo (Thượng)




Kinh thành vào tiết cuối xuân có ý vị thật khác.

Nhiệt độ không cao không thấp, rất thoải mái. Không khí cũng không quá khô, có thể nói mang theo một chút ý vị giống Giang Nam ở đời sau.

Ẩm ướt, ôn hòa!

Đây có lẽ là kết luận của Ngọc Doãn đưa ra đối với Khai Phong vào Tuyên Hòa năm thứ sáu.

Ở đời sau khô hanh nhiều gió, bốn mùa rất khó phân biệt được rõ ràng nếu so cùng một hoàn cảnh. Khai Phong lúc này càng giống như Giang Nam. Khi Ngọc Doãn đi ra khỏi lầu Bạch Phàn, hít lấy khí trời của Tuyên Hòa năm thứ sáu, đem tất cả bực bội tích tụ ở trong lòng thổi sạch hết.

Gặp Mã Nương Tử, thực không thoải mái.

Chu Lương cũng thấy được Ngọc Doãn mất hứng, đành phải ở một bên thấp giọng khuyên bảo:

- Tiểu Ất không nên tức giận, ngươi không biết bối cảnh của Mã Nương Tử, cho nên trong lòng không được vui. Nhưng trên thực tế, lầu Bạch Phàn có thể yên ổn ở kinh thành, được xưng là đệ nhất tửu lâu ở phủ Khai Phong, nếu như yếu thế, làm sao có thể được như thế? Mã Nương Tử này đã nhiều năm chưa lộ diện, lần này vì mua khúc phổ của ngươi, đích thân chiêu đãi đã là cực kỳ coi trọng ngươi rồi... Chúng ta là tiểu dân ở tỉnh thị, cần gì phải tranh hơn thua?

Dù sao chẳng phải ngươi cũng được hai ngàn quan tiền đó sao, thu hoạch khá phong phú... Không chừng sau này ta còn phải tôn Tiểu Ất một tiếng 'Đại quan nhân' ấy chứ .

Thường ngày Chu Lương đã rất dẻo miệng, nói cũng rất có lý.

Chỉ có điều vẫn chưa xóa hết sự khó chịu ở trong lòng của Ngọc Doãn.

Ngọc Doãn cũng là người cực kỳ kiêu ngạo. Bất kể là ở kiếp trước, hay là ở kiếp này, hắn cũng không chịu khom lưng với bọn người quyền quý.

Mã Nương Tử muốn khúc phổ của hắn, lại không muốn hắn biên soạn, rõ ràng coi hắn không ra gì.

Nếu không phải lúc mới bắt đầu Mã Nương Tử đã nói ra mối quan hệ giữa lầu Bạch Phàn với cửa hàng Ngọc gia, nói không chừng Ngọc Doãn đã sớm phất tay áo rời đi, Mã Nương Tử lấy gì để tính chuyện thay thế? Một khúc Lương Chúc, đối với Ngọc Doãn mà nói cũng không xem là quá trọng yếu. Bắc Tống là thời đại mà hí khúc phát triển rất còn non kém, từ thời Đường tới nay, hí kịch đã có cơ sở. Mà tạp kịch Bắc Tống, đó là tiền thân của hí khúc ở đời sau... Vài thập niên về sau, đem Côn khúc lưu hành khắp Đại Giang Nam Bắc. Ngọc Doãn ở kiếp trước có nghiên cứu cổ nhạc, đương nhiên không thể không nghiên cứu hí kịch, trong đầu có mấy chục hí kịch Chiết Giang, vì sao lại phải buồn phiền?

Hắn tức giận Mã Nương Tử với cái loại thái độ của kẻ ở trên cao nhìn xuống, lại bức bách việc cho lầu Bạch Phàn trợ giúp cửa hàng Ngọc gia vào năm mới, mới đáp ứng giao ra khúc phổ Lương Chúc. Tuy nhiên như vậy cũng tốt, từ nay về sau, Ngọc gia và lầu Bạch Phàn không tiếp tục gút mắc, chỉ còn qua lại trên phương diện làm ăn. Đối với Ngọc Doãn mà nói, như vậy cũng coi như là được thoải mái.

Trên đời này, khó trả nhất là nợ ân tình của người.

Hiện giờ ân tình đã thanh toán xong, về sau đường ai nấy đi...

Nghĩ đến đây, tâm tình của Ngọc Doãn trái lại đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều.

- Nhị ca xin dừng bước!

Thấy Chu Lương phải đi, Ngọc Doãn vội gọi y, rồi sau đó vội vã chạy đến cửa hàng, cầm một xâu tiền, đưa tới trước mặt Chu Lương.

- Hôm nay đã làm phiền Nhị ca, đây là tấm lòng của Tiểu Ất, xin Nhị ca chớ chối từ.

Đợi sau này mọi chuyện được tốt đẹp, Tiểu Ất còn có hậu lễ...Chút tấm lòng này, Nhị ca hãy cầm mà đi uống rượu.

Chu Lương làm ra vẻ chối từ, sau mới chịu nhận.

- Sớm biết Tiểu Ất là người làm nên chuyện lớn, những số tiền này, ta nhận.

Sau này nếu lúc nào cần tới, cứ nói với ta, ta quyết không chối từ... Đúng rồi, ta còn có chuyện muốn nói cho ngươi biết. Ba trăm xâu tiền của Quách Thiếu Tam sắp đến hạn rồi, Tiểu Ất ngươi cần cẩn thận hơn, cái tên kia nhất định sẽ không dễ dàng buông tay. Ta và Tam ca sẽ lưu ý hắn nhiều hơn, nếu có tin tức gì, sẽ lập tức thông báo cho Tiểu Ất biết.

Con người, sống ở trên đời, nếu như không có chút thanh danh, rõ ràng sẽ bị người xem thường.

Ngẫm lại khi vừa mới tái sinh, Chu Lương và Thạch Tam mặc dù thân thiết với Ngọc Doãn, nhưng sẽ không vì chuyện của hắn mà đảm nhiệm nhiều việc.

Nhưng nháy mắt hơn một tháng nay, thái độ của hai người đã có sự thay đổi.

Mà hết thảy những chuyện này, nguyên nhân chính là tiếng tăm của Ngọc Doãn tiếng lành đồn xa, khiến hai người trong lúc vô tình, thay đổi thái độ.

Từ lúc mới đầu đã tài trí hơn người, đến lúc này mà phục vụ.

Không biết tính cách của hai người như thế nào, nhưng sự thật, chính là như thế.

Ngọc Doãn chắp tay, lại hướng về phía Chu Lương nói lời cảm tạ. Hai người sau khi chia tay, Ngọc Doãn đi vào cửa hàng trông coi. Cửa hàng buôn bán rất tốt, Hoàng Tiểu Thất và ba người cầm đao, dưới sự hướng dẫn của La Tứ Lục, vẫn bận ghi chép không ngừng.

Thỉnh thoảng có vài cô gái ăn mặc xinh đẹp đến gần, nhưng phần lớn đều là những cô gái phong trần.

Ngọc Doãn không mấy hứng thú, vừa mới đầu còn có thể hàn huyên vài câu, dần dần liền không còn hứng thú. Hắn bảo Hoàng Tiểu Thất đến bên xưởng của Trương nhị tỷ, mang tới một cây Kê Cầm. Đó là lễ vật mà vị Thất nương kia đã tặng lúc trước... Vị Thất nương kia, lấy một cây Kê Cầm, mà được một khúc " Yến Quy Lai " của Ngọc Doãn. Về sau, nàng liền đặt tên là Yến Thất Nương, trong khoảng thời gian ngắn lại có chút thanh danh, quả thực khiến rất nhiều người hâm mộ.

Tuy rằng Ngọc Doãn có tiếng tăm, đại khái cũng chỉ lưu truyền ở trong phố xá.

Nhưng Yến Thất Nương kia, cũng không phải là quốc sắc thiên hương, lúc đầu cũng chỉ bình thường như bao chị em ở trong lầu. Cũng bởi vì một khúc Yến Quy Lai này, làm cho nàng được không ít người coi trọng. Thậm chí ngay cả giá trị con người, so với trước kia cũng cao hơn rất nhiều.

Một cây Kê Cầm kia, liền được cất giữ ở trong xưởng.

Ngọc Doãn cầm lấy Kê Cầm, sau khi hít sâu một hơi, tâm tĩnh lặng.

Một khúc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt chậm rãi từ Kê Cầm vang lên, trong phút chốc, cửa hàng vốn ồn ào náo động, lập tức an tĩnh lại.

Mọi người im lặng tiến lên, hoặc là mua chút thịt tươi, hoặc là đợi lấy thịt thái. Đưa lên tiền, liền lui sang một bên yên lặng thưởng thức. Tâm tình của Ngọc Doãn xem như không tốt lắm, Nhị Tuyền Ánh Nguyệt này, trong giờ phút này cũng đang cùng hắn tâm tình.

Các ngươi khinh thường ta sao?

Tuy rằng thân phận của ta không cao quý như các ngươi, nhưng ta tuyệt đối sẽ không cúi đầu!

Mà ngay cả La Tứ Lục, cũng dừng lại không hề chào hỏi khách khứa, ở phía sau bàn thịt, lẳng lặng cảm thụ tình cảm ở trong khúc nhạc kia.

Một khúc chấm dứt, Ngọc Doãn buồn bã.

Tâm tình mặc dù tốt hơn chút, vẫn có phần âu sầu như trước.

- Tứ Lục thúc, chỗ này giao cho ngươi rồi... Ta có chút mệt mỏi, phải trở về nghỉ ngơi.

Có việc gì bảo tiểu Thất đi tìm ta là được, ta chỉ ở trong nhà. Đúng rồi, gần đây ở phía bên Trương Tam ca, tình hình như thế nào?

- Mọi việc đều rất tốt, Tiểu Ất cứ yên tâm.

Ngọc Doãn gật gật đầu, đem Kê Cầm đưa lại cho Trương nhị tỷ, thản nhiên rời đi.

- Tiểu Ất hôm nay, tâm trạng dường như không vui... Có phải giận Cửu Nhi tỷ hay không, cho nên tâm trạng mới không tốt?

Trương nhị tỷ lắc đầu nói:

- Không nghe Cửu Nhi tỷ nhắc tới.

Mới vừa rồi khi nàng tới đây, vẫn còn rất vui vẻ, nếu như cùng với Tiểu Ất giận nhau, nhất định Cửu Nhi tỷ sẽ không như thế. Có thể là Tiểu Ất ca có việc gì phiền lòng... La đại ca cũng biết, người này vừa có tiếng tăm, lại gặp rất nhiều phiền toái.

- Đúng vậy!

Đối với loại tình huống này, La Tứ Lục cũng không biết nên khuyên giải như thế nào.

Ánh mặt trời sau giờ ngọ rất là ấm áp, Ngọc Doãn một thân một mình, đắm chìm dưới ánh mặt trời, nhưng thật ra cũng có giảm bớt tức bực ở trong lòng.

Về đến nhà, Yến Nô đã đi vắng.

Có lẽ đã đi đến chợ tìm người, xưởng phải nhanh chóng bắt đầu, rất nhiều thứ vặt vãnh không thể thiếu.

Một mình ngồi ở trong sân, ngơ ngẩn đến mức thất thần.

Trên tường viện cây tử đằng hoa nở ra sắc trắng, dây bò lên vách tường, thật ra cũng có chút ý vị.

Ngồi một chỗ, Ngọc Doãn như người mất hồn...

- Tiểu Ất có ở nhà không?

Ngay khi Ngọc Doãn mê mê man man thì bên, ngoài cửa truyền đến âm thanh của tiếng xe ngựa.

Một thanh âm dễ nghe như chuông bạc vang lên, mềm mại, nhu mì, lọt vào tai cực kỳ thoải mái. Ngọc Doãn lấy lại tinh thần, đứng lên đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

- Ta ở đây, ai đang tìm ta?

Cửa, mở!

Đã thấy một mỹ nhân mặc váy dài màu lam nhạt đi vào sân.

Mỹ nhân kia dáng người thon dài, thân thể thướt tha. Một mái tóc đẹp như mây, tóc mai vén cao, cài một cây trâm hình chim tước.

Lông mày lá liễu cong cong, mắt hạnh ẩn chứa xuân tình.

Lúm đồng tiền vừa phải ở trên má phấn ửng hồng.

Chỉ đứng ở nơi đó, lập tức đã có một loại hấp dẫn khác. Không giống như Phùng Tranh vừa nhìn thấy lúc trưa, Phùng Tranh là mị hoặc, mà cô gái trước mắt cũng rất động lòng người. Khí chất đó, tướng mạo kia, khiến Ngọc Doãn hai mắt tỏa sáng.

Nhưng lông mày của hắn lại nhăn lại:

- Cô nương tìm Tiểu Ất có chuyện gì?

Tiểu mỹ nhân cười, nghiêng nước nghiêng thành.

Nàng bước tới một bước hạ thấp người với Ngọc Doãn, cất tiếng:

- Thiếp là Phong Nghi Nô... Lúc trước, đã từng ở Đại Tướng Quốc Tự có thưởng thức qua tài nghệ của Tiểu Ất, vẫn muốn đến thăm viếng, nhưng vì bận quá nhiều việc, hôm nay mạo muội đến đây thăm viếng, Tiểu Ất chớ trách.

Phong Nghi Nô?

Ngọc Doãn giật mình kinh hãi.

Trong khoảng thời gian gần đây, cũng nghe không ít cái tên này.

Đại danh đỉnh đỉnh Đông Kinh Thượng Thính hành thủ (người đứng đầu trong nghề ca múa), sao lại đến chỗ ở của mình?

- Phong cô nương!

Ngọc Doãn vội vàng thi lễ.

Đừng thấy Phong Nghi Nô chỉ là nhạc kỹ, nhưng nhạc kỹ cũng có ba bảy loại. Không thể nghi ngờ Phong Nghi Nô chính là người có đứng ở chỗ cao nhất trong nhạc kỹ. Nếu như đổi lại ở hậu thế, cũng tương đương với diễn viên Oscar.

Người như thế, vậy mà lại coi trọng Ngọc Doãn.

Hơn nữa nàng tự mình đến nhà, cũng cho thấy đầy đủ thành ý.

Tuy rằng không biết mục đích của Phong Nghi Nô, nhưng Ngọc Doãn vẫn có một loại cảm giác được coi trọng.

- Chỗ ở của ta có chút bừa bộn, để cho Phong cô nương chê cười.

Lúc này là ban ngày, cũng không nên đem một cô nương vào trong phòng. Nếu như Yến Nô ở nhà còn dễ nói một chút, nhưng Yến Nô đi vắng, cô nam quả nữ, dù sao cũng có chút bất tiện. Vì thế Ngọc Doãn đưa đến một cái ghế, mời Phong Nghi Nô ngồi xuống trong viện.

- Hơi bừa bộn, nhưng phong cảnh cũng có thể thưởng thức.

Lập tức Phong Nghi Nô mỉm cười:

- Từ lâu đã nghe nói Tiểu Ất là người tao nhã, quả nhiên không sai.

Bà Tích, mang lễ vật vào.

Đang lúc nói chuyện, ngoài cửa có người đáp lời, ngay sau đó Ngọc Doãn thấy một vị tiểu mỹ nhân đi vào sân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.